Hi BoGuang,
The X1y BoGuang machines have not been approved, will not be rolled in X1y ramp. Let"s focus on X2y, please sign back X2y NDA as attached.
Lisa Davis
001 408 827 9876
SOLA Inc.
Ngày 5 tháng 7, hai giờ sáng giờ Bắc Kinh, tức mười giờ sáng giờ California.
Công ty Công nghệ Ba Quang vừa nhận được email tuyên án thất bại dự án từ khách hàng SOLA, thư được gửi đồng thời cho toàn bộ nhân sự liên quan của cả hai bên.
Lô hàng gồm hai mươi thiết bị kiểm tra điện thoại được tùy chỉnh riêng mà Ba Quang cung cấp cho SOLA có chi phí phần cứng lên tới năm mươi triệu, cộng thêm bốn mươi triệu chi phí vận hành. Kể từ khoảnh khắc nhận được email thông báo thiết bị kiểm định thất bại và không thể đưa vào dây chuyền sản xuất hàng loạt cho dòng X1y, khoản tiền chín mươi triệu này xem như mất trắng, trở thành chi phí chìm và hàng tồn kho đắp chiếu.
Đối với một doanh nghiệp công nghệ phần cứng non trẻ có doanh thu hàng năm chỉ khoảng hai trăm triệu, đây chắc chắn là một cuộc khủng hoảng dòng tiền nghiêm trọng.
Đọc xong email trên máy tính, Diêu Viễn đứng dậy vươn vai, đưa tay n*n b*p đốt sống cổ rồi xoay nhẹ đầu qua lại. Cô bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, việc dán mắt vào màn hình quá lâu khiến cô cần được thư giãn đôi chút.
Nơi cô ở nằm trên tầng hai, gọi chính xác thì chỉ là một nhà nghỉ nhỏ, trần thấp, cửa sổ bé tẹo. Nhìn qua khung sắt chống trộm, đập vào mắt là những tòa chung cư san sát nhau chẳng phân biệt nổi hướng nào, khoảng cách giữa các tòa nhà gần đến mức ngột ngạt.
Đã muộn thế này mà tòa nhà chếch đối diện vẫn còn phòng sáng đèn. Diêu Viễn nhìn theo ánh sáng ấy, thấy rèm cửa phòng khách chưa kéo, chủ nhà là một đôi nam nữ đang ngồi trên sofa vừa ăn trái cây vừa xem tivi. Dường như có thần giao cách cảm, họ quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau. Một nụ cười gượng gạo thoáng qua, rồi cả hai bên đồng thời đưa tay kéo rèm lại.
Sau khi rèm được kéo lại, căn phòng rộng chừng mười mét vuông càng trở nên tù túng và ảm đạm. Chiếc đèn ốp trần bám đầy xác côn trùng, che mất một nửa ánh sáng. Thời tiết Thâm Quyến ẩm thấp khiến những vết ố vàng đen loang lổ trên tường càng thêm rõ rệt, không gian nồng nặc mùi dầu mỡ quyện với mùi ẩm mốc. Trong nhà vệ sinh luôn có những con bọ nhỏ không tên đậu đầy trên tường, nếu may mắn cô còn có thể bắt gặp gián và nhện đang đi tuần tra lãnh địa.
Diêu Viễn đã cắm chốt ở căn phòng này suốt ba tháng ròng. Ưu điểm duy nhất của cái nhà nghỉ tồi tàn này là nằm cách hiện trường dự án, xưởng sản xuất linh kiện vỏ và lắp ráp điện thoại của Tập đoàn Hoa Đạt, vỏn vẹn năm trăm mét. Thời gian di chuyển ra vào xưởng được gói gọn trong vòng hai mươi phút, đảm bảo giải quyết các vấn đề kỹ thuật và tài nguyên phát sinh một cách hiệu quả nhất.
Khách hàng trực tiếp sử dụng thiết bị kiểm tra tùy chỉnh của Ba Quang là SOLA, gã công nghệ khổng lồ xa xôi tại Mỹ. SOLA là công ty công nghệ có lợi nhuận ròng cao nhất toàn cầu, chuyên cung cấp các sản phẩm 3C và dịch vụ phần mềm. Dòng điện thoại thông minh "Future" của họ đã kiến tạo nên trải nghiệm người dùng hoàn toàn mới, lật đổ phương thức thao tác truyền thống, mở ra kỷ nguyên smartphone và từ đó khẳng định vị thế bá chủ trong lĩnh vực này.
Tuy nhiên, nơi thực tế sử dụng thiết bị của Ba Quang lại nằm tại nhà máy của Tập đoàn Hoa Đạt, đơn vị gia công vỏ và lắp ráp điện thoại ở Thâm Quyến. Chính vì thế mới có dòng chữ nhỏ in sau lưng mỗi chiếc điện thoại thông minh SOLA: Designed by SOLA in California/Assembled in China.
Giờ đây, khi bản án tử cho dự án đã được tuyên bố một cách tàn nhẫn, sợi dây thần kinh luôn căng như dây đàn bấy lâu nay bỗng chốc chùng xuống. Vừa thả lỏng, cô liền cảm thấy môi trường này thật sự khó mà chịu đựng nổi. Cả người ngứa ngáy, từ chân tóc đến lòng bàn chân dường như đều bị một mùi chua loét, ôi thiu bủa vây lấy, bám chặt như mạng nhện.
Diêu Viễn tính ngày mai sẽ thu dọn hành lý, đến quận Phúc Điền tìm một khách sạn để nghỉ ngơi một ngày rồi mới quay về Nam Giang. Các khách sạn như Park Hyatt, Hyatt hay Crowne Plaza đều là đối tác của SOLA. Nhân viên SOLA ban ngày giám sát, đôn đốc tại xưởng Hoa Đạt, hết giờ làm là rút về những nơi này. Diêu Viễn chẳng muốn chạm mặt khách hàng ngoài giờ làm việc chút nào, nên phải gạch tên mấy chỗ đó đầu tiên.
Còn chưa kịp chốt địa điểm, chuông điện thoại đã vang lên.
Cô nhấc chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị cuộc họp trên DingTalk. Cô mò mẫm tìm tai nghe trên giường đeo vào rồi nhấn nút tham gia. Cuộc họp chỉ có ba người: Người khởi xướng là Trần Nhược Hư, cổ đông lớn của Ba Quang, ngoài Diêu Viễn ra còn có Chu Châu, người vừa được bổ nhiệm làm tổng phụ trách dự án tạm thời.
Hai giờ sáng, đêm khuya tĩnh mịch, cả Thâm Quyến ồn ào náo nhiệt giờ cũng đã chìm vào giấc ngủ. Từ tai nghe truyền đến giọng nói của Trần Nhược Hư, lạnh lùng đầy uy quyền, tông giọng hơi cao và không nổi gợn chút cảm xúc: "Đọc email hết chưa?"
Diêu Viễn thức đêm liên tục nên đầu óc quay cuồng, cô gật đầu theo thói quen rồi chợt nhận ra đối phương không nhìn thấy được, bèn mở miệng: "Đọc rồi." Do phản ứng chậm một nhịp nên câu trả lời của cô vang lên cùng lúc với Chu Châu, đều tăm tắp như hai học sinh đang hô lớn khi điểm danh.
Khóe môi Trần Nhược Hư vương nét cười, trạng thái ổn định như không hề bị ảnh hưởng bởi email mình nhận được, anh ta không bàn thêm về nội dung thư mà chỉ nói: "Ba tháng qua vất vả rồi, hai người bàn giao công việc tại hiện trường đi, nghỉ phép xả hơi một chút rồi hãy về công ty."
Diêu Viễn cũng chẳng khách sáo, mỉm cười trêu chọc: "Cảm ơn Chủ tịch Trần, đúng là đang buồn ngủ lại vớ được gối đầu."
Trần Nhược Hư đáp: "Câu cảm ơn này hơi thừa đấy. Vẫn định đi Santorini à? Cho anh gửi lời hỏi thăm Thi Nhất Nặc nhé."
Thi Nhất Nặc là bạn đại học kiêm cô bạn thân lâu năm của Diêu Viễn, đồng thời cũng là em họ xa kiêm bạn học cùng trường của Trần Nhược Hư.
Thời học thạc sĩ tại Paris, Thi Nhất Nặc quen một người bạn học người Athens. Hai người tâm đầu ý hợp, cùng nhau mở một quán bar hướng ra biển Địa Trung Hải tại thị trấn Fira trên đảo Santorini. Ở đó có thể ngắm nhìn đường bờ biển uốn lượn nhấp nhô và đắm mình trong vẻ đẹp của hai tông màu xanh trắng đối lập đầy mê hoặc.
Sau ba tháng bán mạng cho công việc, Diêu Viễn lúc này chỉ muốn được nằm dài trên bãi biển.
"Nhất định sẽ chuyển lời." Cuộc họp ba người, chỉ sau vài câu xã giao, Diêu Viễn đã khéo léo đẩy câu chuyện sang phía Chu Châu: "Còn anh Châu thì sao, anh có dự định gì không?"
Chu Châu năm nay ba mươi lăm tuổi, dày dạn kinh nghiệm trong mảng vận hành dự án và quản lý nhà máy thuộc ngành hàng 3C. Anh ấy gia nhập Ba Quang được một năm, trước đó từng giữ chức Tổng giám đốc của Công ty Viễn thông cáp quang Tam Hợp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!