Dự án Ôn Tỉnh đầu tư nằm ở phía Tây thị trấn Sa Vũ, đi về phía Tây nữa là vùng hoang vu hẻo lánh. Cậu phải chuẩn bị tâm lý mất mười phút mới dám bấm số điện thoại đã lâu không liên lạc kia. Khi điện thoại sắp tự ngắt, Ôn Tỉnh mới chịu bắt máy. Nếu chỉ nghe giọng nói thôi thì người ta sẽ tưởng đây là một người đàn ông dịu dàng, lịch lãm. "Tiểu Lẫm, sao có thời gian gọi cho anh thế?
Tìm anh có việc gì à?"
Lẫm Đông hừ lạnh một tiếng: "Ông chủ Ôn nói đùa rồi, người của tôi vừa mới hỏi anh về chuyện tiền nong, chẳng lẽ anh không biết tôi tìm anh vì chuyện gì sao?"
Không ngờ gã ta lại cười sang sảng: "Tiểu Lẫm à, cậu hiểu lầm anh rồi. Không phải anh đây không muốn trả khoản tiền này cho cậu. Danh tiếng của Ôn Tỉnh tôi ở thị trấn Sa Vũ này, chắc cậu cũng từng nghe qua rồi, anh đâu phải loại người nợ tiền người khác mà không trả?"
Lẫm Đông thờ ơ: "Danh tiếng của anh tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm tiền của tôi có còn nằm trong túi anh hay không."
"Ha ha ha, Tiểu Lẫm à, mới một thời gian không gặp, sao lại trở nên gay gắt thế?"
"Lúc tôi gay gắt hơn anh chưa từng thấy sao? Nói đi, khi nào thì chuyển tiền?"
Ôn Tỉnh im lặng một lát: "Tiểu Lẫm, anh phải giải thích rõ ràng cho cậu. Hợp đồng chúng ta đã ký lúc đầu yêu cầu cậu phải đích thân theo sát dự án của anh, nhưng cậu thì sao, lại giao hết việc cho Tiểu Bạch rồi mặc kệ. Anh biết cậu bận, không lo xuể, nhưng anh cũng đâu có làm khó cậu, phải không?"
Lẫm Đông nghe mà thấy buồn nôn, nhưng vẫn phải nghe tiếp.
"Việc thực hiện cụ thể cậu không tham gia, anh đây cũng không tính toán. Nhưng đến khâu thanh toán cuối cùng, cậu phải tự mình đến, yêu cầu này của anh không quá đáng chứ?" Ác ý trong giọng nói của Ôn Tỉnh đã lộ ra rồi.
Lẫm Đông không do dự, dứt khoát hỏi: "Anh đang ở đâu? Hôm nay có tiện gặp mặt không?"
Ôn Tỉnh cười nói: "Khách sạn Tây Vũ, anh ở đó chờ cậu cả ngày."
Không đợi gã ta nói xong, Lẫm Đông đã cúp máy. Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong người, khiến cậu nổi cả da gà. Khách sạn Tây Vũ chính là khách sạn do Ôn Tỉnh xây dựng, khu vực đó cùng với khách sạn này có rất nhiều dự án của gã ta. Hôm nay cậu đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Nhưng việc này nhất định phải giải quyết. Tiền không phải là vấn đề chính, kể cả cho dù Ôn Tỉnh có cố tình không trả tiền, cậu dùng tiền tiết kiệm của mình bù vào chỗ thiếu hụt của "Đại Đông Logistics" là được. Nhưng sự tồn tại của gã ta khiến cậu như mắc cái xương trong cổ họng. Cậu và Ôn Tỉnh đều sẽ hoạt động lâu dài ở thị trấn Sa Vũ, nếu không cho gã ta nếm mùi đau khổ, người này sẽ luôn như một cái bóng hôi thối ám ảnh xung quanh cậu.
Trước khi ra ngoài, Lẫm Đông nhanh chóng thay quần áo, cậu mặc thêm một chiếc áo chiến thuật có lớp chống đạn bên trong, kẹp một con dao găm chiến đấu vào lớp lót. Nếu là ở trong nước, trang bị như thế này cậu chỉ có thể tiếp xúc khi đóng phim, nhưng ở nước M lại là vật dụng bắt buộc phải có. Thậm chí ở thị trấn Sa Vũ còn có rất nhiều người có súng, có người có giấy phép, có người sở hữu bất hợp pháp. Cậu không có súng, nên dao găm là vật không thể thiếu được.
Lúc giắt dao găm xong, cậu chợt khựng lại một chút, lấy con dao ra ngắm nghía. Người đầu tiên dạy cậu dùng dao găm phòng thân là Hàn Cừ.
Lúc đó cậu theo Hàn Cừ học tư thế, kỹ năng khống chế đơn giản của cảnh sát đặc nhiệm, chưa từng nghĩ đến việc dùng dao. Nhưng lúc nghỉ ngơi, anh lấy ra một con dao găm chiến đấu, xoay tròn như xoay bút. Cậu tò mò muốn giật lấy xem thử, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng gạt tay một cái đã chặn được động tác của cậu.
Cậu tức tối phàn nàn: "Có lấy của anh đâu mà, xem cũng không cho à? Đội trưởng Hàn cao to thế mà bụng dạ hẹp hòi vậy!"
Hàn Cừ múa dao thành hoa kiếm trước mặt cậu, cuối cùng như muốn đâm vào tim cậu, dọa cậu không dám động đậy. Nhưng khi ngọn tóc bị gió từ lưỡi dao thổi tung bay rơi xuống, ngực cậu khẽ động, con dao đã thu lại vẻ sắc bén, lặng lẽ nằm gọn trong túi áo trước ngực cậu.
"Ồ ồ ồ! Anh bỏ vào thế nào vậy? Vừa nãy mũi dao còn chĩa vào tôi mà? Tôi muốn học!" Cậu phấn khích chạy quanh Hàn Cừ, "Đội trưởng Hàn bụng dạ rộng lượng, dạy tôi đi!"
"Rốt cuộc là đội trưởng Hàn bụng dạ rộng lượng hay hẹp hòi hả?" Hàn Cừ khoanh tay, vênh váo hỏi.
Cậu bị màn biểu diễn của Hàn Cừ làm cho mê mẩn, chỉ muốn mau chóng học được, mù quáng tâng bốc nịnh nọt: "Rộng lượng! Đội trưởng Hàn chỗ nào cũng rộng lượng hết!"
Bây giờ nhớ lại, hình như Hàn Cừ đã cạn lời một lúc, lấy lại con dao: "Cậu cứ làm thế này, rồi thế này… Dừng! Đừng có chĩa mũi dao lung tung vào người khác!"
Nhiệm vụ huấn luyện ngày hôm đó bị gián đoạn bởi tình tiết bất ngờ này. Cậu lóng ngóng học được chút kỹ năng dùng dao sơ đẳng, quyến luyến không rời con dao của anh, suýt chút nữa mở miệng xin Hàn Cừ rồi. Hàn Cừ đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của cậu, anh cất dao đi: "Cái này không tặng cậu được."
"Biết rồi biết rồi! Cái này giống như súng của các anh, không được để mất." Cậu bĩu môi.
"Vẫn khác với súng," Hàn Cừ nói. "Súng thì tuyệt đối không được rơi vào tay những người không thể kiềm chế bản thân, nhưng dao găm thì người bình thường vẫn có thể dùng để phòng thân."
Sau khi Lẫm Đông vào đoàn phim 《Vũ Sự》, cậu đã theo chỉ đạo hành động học cách dùng dao găm một thời gian dài. Trong đoàn phim, súng là đạo cụ, nhưng dao găm thì không. Cho đến khi đóng xong vai Vũ Phong, cậu đã có thể dùng dao găm để tự vệ và tấn công cơ bản.
Đến nước M, không ít người giới thiệu mối mua súng ống cho cậu, nhưng cuối cùng cậu chỉ chọn dao găm để chiến đấu. Lần này mang theo bên người là một trong số những con dao cậu có, số còn lại đã được cậu giấu ở các góc khác trong cửa hàng và nhà.
Xe chạy về hướng khách sạn Tây Vũ, mặt trời đã ngã về phía Tây, ánh mắt Lẫm Đông ngày càng tối lại. Giữa đường, Bạch Nhất gọi điện thoại đến, hỏi cậu đang ở đâu, cậu ta muốn đi theo. Lẫm Đông không đồng ý: "Cậu trông cửa hàng là được rồi, chỉ là đi đòi nợ thôi, việc này mà còn không giải quyết được thì tôi làm ông chủ làm gì nữa."
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Lẫm Đông lại thấp thỏm không yên. Cậu là kẻ ngoại lai, còn gã ta là rắn độc ở địa phương, làm gì có chuyện kẻ ngoại lai đối đầu trực diện với rắn độc địa phương. Chỉ là, cậu không có lựa chọn nào tốt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!