Chương 8: Vỏ Sò Kỳ Lạ

Hàn Cừ đã nhắc đến sự thay đổi mấy lần, những từ như "Cẩn thận" giống như cơn mưa mùa thu dính nhớp, làm ướt lớp áo sát người, mang đến cảm giác ẩm ướt không thể xua tan được. Đột nhiên Lẫm Đông có chút mất kiểm soát, không làm chủ được cảm xúc của mình, cậu nhìn thẳng vào mắt Hàn Cừ, "Đội trưởng Hàn, tôi vẫn chưa hỏi anh, dạo trước có phải anh cũng từng đến khu chợ đêm không?"

Ánh mắt cậu cảm nhận được ở "Vũ Lâm Tình" lần trước, vẫn luôn như một bí ẩn chưa có lời giải, cứ lẩn quẩn trong lòng cậu.

Dường như Hàn Cừ không hề thay đổi thái độ vì giọng điệu của Lẫm Đông đột ngột thay đổi, anh ung dung gật đầu, "Đúng vậy, Cục trị an đã dẫn tôi đi xem xét khắp nơi, hôm đó cậu đang biểu diễn ở "Vũ Lâm Tình"."

Câu trả lời dễ dàng có được như vậy, nhưng Lẫm Đông lại cảm thấy hụt hẫng, giọng nói cũng nhỏ dần, "Anh cũng không chào tôi một tiếng."

Hàn Cừ nhíu mày.

"Hôm đó tôi cứ bồn chồn không yên, cảm thấy có người đang nhìn mình, nghe người ta nói Lý Đông Trì mời cảnh sát Hoa Quốc sang giao lưu, tôi đã… tôi đã nghĩ liệu người đó có phải là anh không." Lẫm Đông rụt vai lại, "Tôi không nhìn thấy anh, nhưng anh lại thấy tôi, anh không gọi tôi. Nếu không phải sau đó tôi đến Cục trị an gửi bưu kiện, tình cờ gặp anh, có phải anh định giả vờ như chưa từng gặp tôi ở thị trấn Sa Vũ không?"

Giọng Hàn Cừ trầm xuống, "Sao có thể?"

Lẫm Đông ngẩng đầu nhìn anh, "Nhưng hôm đó anh đã không chào tôi." Cậu cũng không hiểu mình bị làm sao, cứ như bị ma ám mà cố chấp vào cái lời chào có cũng được không có cũng chẳng sao đó. Mối quan hệ giữa cậu và Hàn Cừ, trong mắt bất kỳ ai cũng đều là cực kỳ có duyên phận, như Bạch Nhất nói, bọn họ còn có một "đứa con". Nhưng bọn họ lại luôn bỏ lỡ nhau, Hàn Cừ là đá ngầm dưới nước, còn cậu chỉ là bèo dạt trôi lững lờ theo dòng nước, sóng tới, gió thổi, là cậu lại chẳng thể chạm vào Hàn Cừ được nữa.

Trong lòng có một giọng nói vang lên, đừng nói những lời này với Hàn Cừ, thật khó coi, thật vô vị. Hơi thở của Lẫm Đông trở nên gấp gáp, trên mặt cũng ửng hồng, cậu đang cố gắng kìm nén cảm xúc đột nhiên dâng trào, nhưng dường như không mấy tác dụng, hiệu quả thực sự rất nhỏ.

"Gặp lại cậu, thấy cậu sống tốt, tôi cũng rất vui." Hàn Cừ đến gần Lẫm Đông, bóng anh gần như bao phủ lấy cậu, "Hôm đó bên cạnh còn có người khác, tôi cũng vừa mới đến thị trấn Sa Vũ không lâu, định ổn định xong xuôi rồi mới đến tìm cậu."

Đã lâu Lẫm Đông không bị ai nhìn chăm chú như vậy, hai tay cậu vòng ra sau lưng, mười ngón tay dần dần từ nắm chặt thành quyền chuyển sang thả lỏng, dường như Hàn Cừ chỉ dùng vài câu đơn giản đã hóa giải được nỗi bất an trong lòng cậu.

"Xin lỗi." Lẫm Đông xoa trán, "Vừa rồi tôi… không biết đang phát bệnh thần kinh gì nữa."

"Thế này mà là phát bệnh thần kinh gì." Hàn Cừ nắm lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng gỡ bàn tay cậu đang cố ý che chắn kia, hai người lại nhìn nhau, "Có chuyện gì thì cứ nói ra sẽ tốt hơn, đừng cứ giữ mãi trong lòng."

Một lát sau, Lẫm Đông gật đầu.

"Còn gì muốn hỏi nữa không?" Hàn Cừ mỉm cười trở lại.

Đương nhiên là Lẫm Đông vẫn còn có điều muốn hỏi, nhưng sau khi cân nhắc, chỉ hỏi một câu, "Đội trưởng Hàn, sao anh không ở lại trong nước?"

Hàn Cừ dựa người vào cạnh bàn, "Chẳng phải cậu đã biết rồi sao, bên này mời chúng tôi sang giao lưu, Lý Đông Trì đích thân lập danh sách."

"Trong danh sách có anh." Hiểu biết của Lẫm Đông về Lý Đông Trì chỉ giới hạn qua lời kể của người khác, "Chắc chắn cũng có mấy người Đội trưởng Trần và Minh Hàn, nhưng chỉ có mình anh đến."

Hàn Cừ duỗi hai chân ra, cười thở dài, "Những người khác đều từ chối rồi, Trần Tranh và Minh Hàn bận phá án khắp tỉnh Hàm, chẳng nể mặt Lý Đông Trì chút nào."

Lẫm Đông nói: "Anh cũng có thể…"

"Cũng phải cử một người đến để thể hiện thành ý chứ, không thì Lý Đông Trì lại làm loạn lên." Hàn Cừ nửa đùa nửa thật, "Nói thật, mấy người Trần Tranh bọn họ sang đây cũng chẳng có tác dụng gì, cái mớ điều tra hình sự đó, bên này bây giờ còn chưa dùng đến. Nhưng tôi thì khác."

Lẫm Đông nói: "Anh là cảnh sát của đội đặc nhiệm."

Hàn Cừ nhướng mày nhìn cậu, "Đúng vậy, tôi còn chưa đến mà Luke đã sắp xếp cho tôi nhiệm vụ huấn luyện cảnh sát của đội đặc nhiệm rồi."

"Vậy anh, sẽ ở đây bao lâu?" Tim Lẫm Đông đập nhanh dần khi hỏi câu này.

"Chắc cũng phải ba tháng." Hàn Cừ nghĩ rồi lại nói, "Có lẽ nửa năm cũng không chừng."

Lẫm Đông không nhịn được mà cong môi cười, cậu tự cho rằng mình không hề để lộ chút nào, nhưng ánh sáng trong mắt đã lọt vào đáy mắt Hàn Cừ.

"Khụ khụ—" Triệu chứng cảm của Lẫm Đông lại tái phát, thuốc tìm ra để đưa cho Hàn Cừ uống, ngược lại bị Hàn Cừ đẩy lại cho cậu. Uống thuốc xong, Lẫm Đông cầm chìa khóa xe lên, "Để tôi đưa anh về."

Hàn Cừ lắc đầu, "Cậu bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nghỉ ngơi nhiều vào."

Lẫm Đông không chịu, "Ở đây ban đêm không gọi được taxi đâu, anh không thể đi bộ về được."

Hàn Cừ hất cằm về phía chiếc xe máy ở cổng sân, "Vậy anh Đông Đông, cho tôi mượn xe máy một hôm nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!