Lẫm Đông kinh ngạc nhìn Hàn Cừ, Hàn Cừ thản nhiên giải thích: "Nhưng giờ tôi không ăn hết cả bát được."
Trái tim Lẫm Đông như thắt lại, câu hỏi cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng từ sau khi gặp lại đã buột miệng thốt ra: "Vết thương của anh…"
"Đã khỏi rồi." Hàn Cừ nhanh chóng cắt ngang lời cậu, "Khỏi hoàn toàn rồi."
"À, vậy thì tốt rồi." Lẫm Đông thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng có khách sộp tới, chủ quán vui vẻ đi làm kem. Đứa bé chạy lung tung va phải Lẫm Đông đang thất thần, Hàn Cừ đổi chỗ, che chắn cho cậu ở bên trong.
"Cậu lo lắng cho vết thương của tôi à?" Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng giọng điệu của Hàn Cừ lại không giống đang như hỏi.
Lẫm Đông ngạc nhiên trước sự đột ngột và thẳng thắn của anh, cậu ngập ngừng, "Chuyện này, lúc anh trở về bị thương nặng như vậy, ai thấy mà chẳng lo lắng chứ. Huống hồ…" Lẫm Đông mím môi, "Huống hồ tôi cũng xem như là nửa người trong cuộc."
Một lát sau, Hàn Cừ nói: "Xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện này."
Lẫm Đông lắc đầu nguầy nguậy, "Không phải, Đội trưởng Hàn, người không nên nói xin lỗi nhất chính là anh. Hơn nữa, lúc đó nếu không có anh, tôi cũng đã mất mạng từ lâu rồi."
Hàn Cừ quay đầu lại, dưới ánh đèn đêm, ánh mắt anh trông đặc biệt tĩnh lặng. "Khi thực hiện nhiệm vụ, tôi đưa ra bất kỳ quyết định nào cũng không hề thấy có gánh nặng tâm lý, tôi biết rất rõ đó là sứ mệnh mà tôi và đồng đội của mình phải gánh vác. Nhưng lần liên lụy đến cậu thì lại khác."
Ngón tay Lẫm Đông dần siết lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay, "Bởi vì tôi không phải đồng đội của anh, phải không?"
"Tôi đã làm phiền đến cuộc sống của cậu." Hàn Cừ nói: "Nói rộng ra là, làm phiền đến cả cuộc đời cậu."
"Nhưng cuộc đời của tôi…" vốn dĩ chẳng có gì đáng kể.
Lẫm Đông cúi đầu rũ mắt xuống, không nói tiếp nữa. Cuộc đời của cậu không hề tỏa sáng rực rỡ vì trở thành ngôi sao, ngược lại, trước khi rời khỏi showbiz, cậu luôn cảm thấy cuộc sống phù phiếm của người nổi tiếng thật nhạt nhẽo, bỏ thì thương vương thì tội. Khoảnh khắc tỏa sáng nhất của cậu là khi đóng vai Vũ Phong, một cảnh sát, nhưng đó cũng chỉ là diễn, không phải trải nghiệm thật.
Giờ đây, điều khiến cậu day dứt nhớ lại chính là việc vô tình bị cuốn vào nhiệm vụ nằm vùng của Hàn Cừ, dù khi bị bọn tội phạm uy h**p, cậu đã hành xử như một tên hề, nhưng đó mới là con người thật của cậu.
Lẫm Đông chậm rãi thở ra một hơi, lời trong lòng cậu không có cách nào nói ra với Hàn Cừ được, cũng như cả đời này cậu chẳng thể nào dũng cảm, mạnh mẽ được như Hàn Cừ. Người như Hàn Cừ, tất nhiên cũng khó mà hiểu được sự nhỏ bé của một người dân thường như cậu.
"Cuộc sống của cậu rất tốt." Hàn Cừ lại đột nhiên nói tiếp lời cậu, "Dường như dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, cậu cũng có thể sống tốt."
Lẫm Đông hơi bất ngờ, chớp chớp mắt, nhưng cậu chưa kịp suy nghĩ nhiều hơn, chủ quán đã bưng kem lên. Đó đúng là một bát kem khiến trẻ con phải phát thèm, kem vun cao ngất, điểm xuyết vụn sô cô la và trái cây, bên dưới còn lót một lớp bánh phô mai, dù là hai người ăn cũng dư dả.
Lẫm Đông bưng bát kem, nhìn quanh, xung quanh quán không có chỗ ngồi. Hàn Cừ chỉ vào quán bún đông khách ở phía đối diện xéo xéo với quán kem, cái bụng rỗng cả nửa ngày của Lẫm Đông lập tức réo lên.
Thị trấn Sa Vũ có rất nhiều quán bún. Vừa ngồi xuống, Lẫm Đông liền gọi cho mình một bát bún cay chân giò, sau đó xin một cái bát không, múc một phần ba kem sang bát đó. Hàn Cừ nhìn động tác của cậu, đột nhiên bật cười. Lúc này cậu mới ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Cừ một lát, không biết anh đang cười cái gì.
"Tôi chia kem ra trước đã." Cậu thử giải thích, "Anh muốn phần nào?"
Bát kem trông hoàn hảo lúc này đã bị múc đi trông hơi xấu xí, một bát lớn một bát nhỏ như hai mẹ con. Dường như Hàn Cừ thực sự suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Lúc cậu múc ra thì định đưa tôi phần nào?"
Lẫm Đông lặng lẽ đẩy bát nhỏ về phía Hàn Cừ. Hàn Cừ lại cười, "Nhưng tôi nhớ, bữa kem này là cậu mời tôi mà. Sao lại cho tôi ăn phần nhỏ?"
Biết rõ Hàn Cừ đang nói đùa, Lẫm Đông vẫn vội vàng giải thích, "Anh nói không ăn hết cả bát mà, tôi ăn được…" Nói đến mấy chữ cuối, giọng c** nh* dần, bực bội nghĩ, mình đang tính toán cái gì vậy chứ?
"Cậu hết cảm chưa?" Hàn Cừ đột nhiên hỏi, Lẫm Đông lập tức như bị điểm huyệt, không phải sợ Hàn Cừ, mà là đột nhiên nhớ đến trong tủ lạnh còn thuốc chưa uống, nghĩ vậy, khí thế lập tức yếu đi.
"Lần này tôi ăn bát lớn này." Hàn Cừ kéo bát lớn về phía mình, múc một thìa kem đưa vào miệng.
Lẫm Đông cũng ăn một miếng, cũng được, thơm ngọt, vị sữa rất đậm.
"Ở đây có bún gì ngon?" Hàn Cừ hỏi.
Lúc nãy Lẫm Đông lơ đãng, bây giờ mới phát hiện Hàn Cừ chưa gọi bún. Ánh mắt cậu dừng trên cánh tay Hàn Cừ, anh mặc áo sơ mi dài tay, cơ bắp được lớp vải che kín. "Anh thử bún bò nước trong xem? Bò ở đây ngon lắm, hầm rất ngọt."
Hàn Cừ không có ý kiến gì, hai người tự múc kem ăn. Lẫm Đông miệng thì nói ăn hết cả bát, nhưng ăn vài miếng đã thấy ngấy, bèn đặt sang một bên, đợi lát nữa ăn cay rồi ăn tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!