Chương 50: Nó Cũng Là Minh Chứng Cho Lòng Dũng Cảm Không Sợ Hãi Của Em

10 giờ tối, Lẫm Đông nằm trên giường trong khách sạn, thò một cánh tay ra khỏi chăn. Ngoài phòng khách vang lên tiếng đóng cửa, là Hàn Cừ vừa nhận bữa tối mới gọi. Cậu vươn vai, những dấu vết hiện rõ trên cánh tay khiến cậu ngẩn ra một chút, vội vàng rụt lại. Tiếng bước chân của Hàn Cừ ngày càng gần, cậu ló nửa mặt ra. Hàn Cừ giả vờ gõ vào cánh cửa vốn đang mở, "Ra ngoài ăn hay để anh mang vào cho em?"

"Anh cứ để bên ngoài đi." Lẫm Đông vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc, vành tai lập tức đỏ bừng lên, "Anh ăn trước đi, em ra ngay."

Nhưng Hàn Cừ không chiều ý cậu, đi đến bên giường, bế người đang trốn trong chăn lên.

"Ấy——" Cậu vừa bị nhấc bổng lên đã la lên, "Em đi được mà!"

"Anh muốn bế, sao nào?"

"…Ồ, vậy thì, anh bế đi."

Hàn Cừ nhìn người đang đỏ bừng mặt trong lòng mình, mỉm cười. Phòng suite của khách sạn không lớn lắm, chỉ vài bước là đến quầy bar trong phòng khách. Anh tìm đệm lót cho Lẫm Đông, nhưng cậu lại xoa eo, "Em không muốn ngồi, đứng một lát dễ chịu hơn."

Hàn Cừ gật đầu, "Được, không thoải mái thì nói với anh."

Bây giờ Lẫm Đông nghe không nổi những lời như vậy, cậu vội vàng mở nắp hộp thức ăn ra, mùi bít tết vừa tỏa ra, cậu lập tức thấy đói, dao nĩa di chuyển lia lịa.

Hôm nay đáp hai chuyến bay, chỉ ăn qua loa hai bữa nhạt nhẽo trên máy bay. Sau khi gặp Hàn Cừ vốn định đi ăn trước, nhưng cả hai đều không kìm được lòng, vừa về đến khách sạn là không ra ngoài nữa.

Cậu cắm cúi ăn, Hàn Cừ hứng thú nhìn cậu ăn, còn cắt một ít phần của mình đút cho cậu. Lẫm Đông ăn một miếng trên nĩa của mình, lại ăn một miếng trên nĩa của Hàn Cừ, lúc cảm thấy hơi no bụng rồi tốc độ ăn mới chậm lại, lúc này cậu mới phản đối: "Đội trưởng Hàn, anh đang cho cún ăn đấy à?"

Hàn Cừ nhướng mày, "Gọi anh là gì?"

"Đội….." Lẫm Đông gọi Đội trưởng Hàn quen rồi, đổi cách xưng hô không dễ dàng như vậy.

"Vừa nãy rõ ràng đã gọi, còn gọi năm lần." Hàn Cừ tiếp tục cắt bít tết, "Bây giờ lại lắp bắp rồi."

Hơi thở Lẫm Đông nghẹn lại nơi cổ họng, mặt càng nóng hơn, "Chuyện, chuyện đó không giống nhau."

"Ừm, dù sao cũng là ở trên giường." Hàn Cừ lại đưa miếng bít tết đến bên miệng Lẫm Đông.

"Em gọi! Em gọi là được chứ gì!" Cậu không chịu nổi lời nói của Hàn Cừ, giọng vừa to vừa khàn hét lên: "Anh Hàn Cừ!"

Hàn Cừ cúi đầu cười, "Vỡ giọng rồi kìa anh Đông Đông."

Ăn xong bữa tối muộn như bữa khuya này, đã gần 11 giờ. Mục đích ban đầu cậu đặt khách sạn là vì lười về nhà dọn dẹp, muốn nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới về căn nhà đã phủi bụi cả năm kia. Nhưng lúc này ở cùng Hàn Cừ, lại là xa cách lâu ngày gặp lại, không chừng lát nữa lại phải lên giường gọi anh Hàn Cừ.

"Em muốn về nhà với anh." Cậu vòng tay qua cổ Hàn Cừ nói, "Ký túc xá của anh là anh ở một mình phải không? Có được dẫn người về ở qua đêm không?"

Hàn Cừ chạm vào trán cậu, "Nghĩ gì thế, tất nhiên là không được dẫn người về ở ký túc xá qua đêm rồi."

"À…" Cậu có chút thất vọng.

"Nhưng nhà thì được phép dẫn người về ở qua đêm." Anh cười nói.

Mắt Lẫm Đông mở to, tròn xoe, Hàn Cừ nói: "Anh chỉ thấy ở ký túc xá tiện thôi, chứ không phải không có nhà."

Những năm qua Hàn Cừ đã cống hiến cho bộ cảnh phục trên người, Lạc Thành không hề bạc đãi anh, mà tài sản lão Hàn để lại cũng đủ để anh cơm ăn áo mặc không lo. Anh đã mua nhà từ mấy năm trước, nhưng thời gian ở không nhiều, trang trí cũng rất đơn giản.

Lẫm Đông bước vào, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác mãn nguyện và chua xót vì được như ý nguyện. Sống mũi cậu có hơi cay, lúc quay đầu nhìn Hàn Cừ, đôi mắt càng thêm sáng ngời vì có chút lệ long lanh.

"Dẫn em đi tham quan."

Hàn Cừ nắm tay cậu, "Được."

Căn nhà này rộng khoảng hơn một trăm mét vuông, phòng ngủ phòng khách đều giống như những gia đình bình thường, nhưng chỉ có phòng làm việc là mang đậm "phong cách Hàn Cừ". Đầu tiên là sách không có mấy cuốn, ban công bên ngoài cửa lùa đặt một bộ dụng cụ tập thể lực gia đình. Ánh mắt cậu dừng lại trên tủ sách, kinh ngạc "A" lên một tiếng.

Ở đó đặt những chiếc cúp, huy hiệu danh dự mà Hàn Cừ nhận được, nhưng nhiều hơn lại là những món đồ chơi trông có vẻ đã cũ, nào là khối xếp hình, máy chơi game, robot biến hình, thậm chí còn có quả bóng đá bị xì hơi và đôi găng tay cũ rách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!