Lúc về nhà cậu chỉ mang có thuốc nước, không có dứa. Lẫm Đông bị vị thuốc buổi trưa làm cho đắng đến thở hổn hển, vội vàng ra quầy hàng rong ở đầu làng mua một quả dứa đã gọt sẵn. Buổi chiều cậu còn có chút sức lực, dọn dẹp ra một căn phòng, nhưng chiếc giường trong phòng lại bị hỏng, nằm lên là sập.
Mấy món đồ đạc cũ nát này nên vứt đi, nhưng tìm người đến khiêng lại là một công trình lớn. Lẫm Đông nghĩ thôi đã thấy phiền, khí thế hăng hái ban đầu đã không còn, uống xong thuốc liền ngả đầu xuống ngủ luôn, ngủ một giấc đến tận trưa hôm sau. Triệu chứng cảm gần như đã biến mất, chỉ còn lại cảm giác ê ẩm sau khi bệnh.
Lẫm Đông xem điện thoại, Bạch Nhất đã sắp xếp công việc đâu vào đấy. Nghĩ đến chỗ thuốc còn lại trong tủ lạnh, Lẫm Đông lại lái xe về Ngõ Tình Thiên, bịt mũi uống một bát, chỗ còn lại thực sự không muốn uống nữa. Thấy giọng cậu đã không còn khàn, Bạch Nhất cũng không ngăn cậu đi làm nữa. Lẫm Đông theo một chuyến hàng, giữa đường thì nhận được điện thoại của ông chủ quán bar "Vũ Lâm Tình".
"A Đông à, hôm nay cậu nhất định phải đến giúp anh vụ này!"
Ông chủ quán bar họ Hướng, miễn cưỡng cũng có thể coi là một ông chú trung niên văn nghệ, trước kia làm ăn ở khu vực thành phố Tiêu Lưu, là một trong những thương nhân đầu tiên đến thị trấn Sa Vũ tìm kiếm cơ hội. Điểm đặc sắc của "Vũ Lâm Tình" là các buổi biểu diễn của ban nhạc, ông chủ Hướng mời được khá nhiều nhạc công nước ngoài. Các nhạc công tính tình phóng khoáng, mỗi ngày một ý, nghĩ gì làm nấy, đợt cúm này đã hạ gục một loạt nhạc công, từ hôm kia, đội hình biểu diễn đã không hề thay đổi.
Kết quả hôm nay ca sĩ chính và tay guitar đang tập luyện thì lại đánh nhau, những người khác cũng tham gia vào, tay guitar mặt mũi bầm dập, tuyên bố nghỉ việc không làm nữa.
Ông chủ Hướng không thể mượn tay guitar từ đối thủ cạnh tranh, mà không có tay guitar thì tối nay không thể biểu diễn được. Lẫm Đông từng làm khách mời đến chơi nhạc ở "Vũ Lâm Tình" vài lần, nhận được phản hồi rất tốt, vậy nên ông ta mới nóng lòng đi mời cứu viện.
"Tôi…" Lẫm Đông muốn nói mình vẫn đang bị cảm, đi đến đâu gây họa đến đó, nhưng ông chủ Hướng nói nhanh như gió, chỉ thiếu nước van xin đủ kiểu. Cậu thở dài, đành giải thích tình hình của mình: "Anh Hướng, mấy hôm trước em bị cảm, có lẽ không thích hợp cho lắm…"
"Không sao!" Ông chủ Hướng "hào phóng" nói: "Anh cũng bị cảm đây, chẳng phải vẫn ổn sao! Anh nghe giọng cậu không có vấn đề gì mà, đã uống thuốc rồi đúng không?"
"Vâng, uống hai ngày rồi."
"Thanh niên sức đề kháng tốt, vài viên thuốc vào là khỏi bệnh ngay ấy mà!" Nhà tư bản nhỏ này tính toán rất kỹ: "A Đông, lần này vất vả cho cậu rồi, anh sẽ trả lương gấp đôi, cậu đến sớm chút, chỗ anh còn có thuốc chuyên trị cảm cúm nữa đó."
Ban ngày ngủ quá nhiều, Lẫm Đông biết mình không ngủ được là lại nghĩ ngợi lung tung về chuyện của Hàn Cừ, thôi thì đến "Vũ Lâm Tình" giết thời gian vậy.
Chiều tối, sau khi ký tên xong ở một công trường, Lẫm Đông về lại Ngõ Tình Thiên. Cửa tủ lạnh mở ra rồi lại đóng vào ba lần, bệnh trì hoãn đột nhiên bùng phát, thầm nghĩ đã uống nhiều rồi, không thiếu bát này. Cậu đeo khẩu trang, vuốt tóc tạo kiểu, trên đường đi Lẫm Đông vẫn đang tự thuyết phục mình: Mình khỏi rồi, thuốc nào cũng có ba phần độc, tấm lòng của Hàn Cừ, cứ coi như là nhận rồi vậy.
………….
"Anh ơi, anh bị bệnh à?" Nghe thấy Hàn Cừ hắt hơi, cậu bé lo lắng lao tới, "Anh ơi, anh khó chịu lắm hả?"
Hàn Cừ cười nói: "Đâu dễ khó chịu thế, anh không có bị bệnh."
Đây là trường Calis, nằm trên một ngọn núi ở ngoại ô thị trấn Sa Vũ, tính chất tương tự như viện phúc lợi trong nước. Chiến loạn ở nước M gây ra biết bao nhiêu bi kịch cho nhiều gia đình, trẻ em mất người thân sau chiến tranh được tập trung lại, đưa vào các trường học công ích, vừa sinh sống vừa học tập tại đó.
Trường Calis do một người nước ngoài tên là Calis và chính quyền địa phương thị trấn Sa Vũ sáng lập, nhận viện trợ xã hội, các tình nguyện viên trổ hết tài năng, mỗi người một tài lẻ, tìm đủ mọi cách để gây quỹ cho trường. Đồ dệt thủ công của thị trấn Sa Vũ rất nổi tiếng, những chiếc mũ, đệm, quần áo… do tình nguyện viên làm ra, cộng thêm danh nghĩa của trường học, có thể đổi lấy một khoản tiền nhỏ.
Lúc này Hàn Cừ đang cầm trên tay một chiếc mũ len đan dở, dành cho trẻ con, màu đỏ tươi, móc hoa văn ngũ sắc, trông rất vui mắt.
Luke đi tới, cười lớn: "Anh Hàn, tay cầm súng của anh mà lại biết đan cái thứ này!"
Hàn Cừ ướm thử chiếc mũ len lên đầu cậu bé, khiêm tốn nói: "Biết sơ sơ một chút thôi."
Luke là người thô kệch, không hiểu gì về đồ thủ công, nhưng rất tôn trọng các tình nguyện viên làm đồ dệt kiếm tiền cho trường học, anh ta vụng về khen ngợi một tràng nhưng chẳng ăn nhập vào đâu, lại khiến cậu bé sợ hãi trốn sau lưng Hàn Cừ. Luke cười ha hả, ngồi xuống trêu cậu bé: "Nhóc con này, sợ tôi à? Là tôi giúp nhóc đưa chú Hàn đến đây đấy nhé!"
Hàn Cừ xoa đầu cậu bé như an ủi, cậu bé rụt rè nói: "Là anh."
"Thế tôi thì sao?" Luke chỉ vào mình.
Giọng cậu bé càng nhỏ hơn: "Là, là ông."
Luke tức đến xì khói: "Nhóc học tiếng Hán với ai thế hả!"
Lần này cậu bé không bị dọa nữa, ngược lại còn cười: "Là anh Đông Đông."
Hàn Cừ nhướn mày, Luke phẫn nộ phất tay: "Tôi phải đi tìm ông Calis của mấy nhóc mới được, sao có thể dạy trẻ con lung tung như vậy chứ!"
Luke vừa đi, cậu bé lại lao vào người Hàn Cừ: "Anh ơi, mũ này tặng cho em thật ạ?"
"Thật mà, lần trước chẳng phải đã hứa với em là sẽ tặng mũ cho em sao?" Hàn Cừ ước lượng chiều cao của cậu bé, vui mừng nói: "Cao nhanh phết nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!