Chương 49: Lúc Cậu Đi, Mang Theo Cả Người Ẩm Ướt. Nay Trở Về, Trời Đã Trong Xanh Không Một Gợn Mây

Công viên giải trí ở thành phố Thiên Sơn đã khai trương, đây là công viên giải trí thực sự đầu tiên ở nước M. Sau khi xem khẩu hiệu quảng cáo, cậu đã xác nhận lại với ông chủ Phổ mấy lần: "Chắc chắn không phải quảng cáo lừa đảo đấy chứ? Ngay cả thành phố Tiêu Lưu cũng chưa có sao?"

"Chưa có! Chỗ chúng ta thật sự là cái đầu tiên!" Ông chủ Phổ rất tự hào, nháy mắt ra hiệu với Lẫm Đông, "Không ngờ tới phải không? Chúng ta còn đi trước cả Lý Đông Trì một bước dài luôn rồi đấy! Đừng thấy thành phố Tiêu Lưu có đủ loại hình giải trí, nhưng lại không có công viên giải trí quy mô lớn, đúng là không nghĩ cho trẻ con gì cả!"

Cậu gọi điện thoại cho A Dương. Dạo trước A Dương theo chân cảnh sát đặc nhiệm đi khắp các thị trấn phía Bắc, nơi vấn nạn buôn người nghiêm trọng nhất, lập được công lớn, hiện đang về thành phố Tiêu Lưu nghỉ ngơi, rất nhanh lại phải lên đường đi tìm em gái.

"Đúng là chưa có thật!" A Dương xác nhận lời của ông chủ Phổ, "Công viên thiếu nhi thì có một cái, nhưng nhỏ lắm. Cơ mà tôi nghe nói nhà đầu tư bên này được thành phố Thiên Sơn truyền cảm hứng, cũng định làm một cái lớn hơn. Hê hê, đến lúc đó nếu tôi tìm được em gái về, tôi sẽ dẫn con bé đi chơi!"

Lẫm Đông nói: "Vậy dẫn cô bé đến thành phố Thiên Sơn chơi trước đi, cái ở Tiêu Lưu không biết còn phải xây bao lâu nữa, chỗ chúng tôi khai trương rồi."

A Dương im lặng một lát rồi phấn chấn nói: "Tôi nhất định sẽ tìm được con bé!"

Ba ngày sau khi khai trương, công viên giải trí Thiên Sơn đón một đoàn khách đặc biệt – những đứa trẻ của Trường học Calis. Cậu và thầy Calis đã tìm một đội xe để đưa bọn trẻ đến thành phố Thiên Sơn an toàn.

Lần đầu tiên cậu đi từ thị trấn Sa Vũ đến Thành phố Thiên Sơn và ngược lại, con đường tồi tệ xóc nảy khiến hồn cậu như muốn lìa khỏi xác. Giờ đây, nhờ nỗ lực của các nhà đầu tư và chính quyền địa phương, đường đã được sửa xong, chiếc xe chở đầy trẻ nhỏ chạy rất êm ái. Những đứa trẻ mất người thân này lần đầu tiên rời quê hương sau chiến tranh, nhưng không còn phải chịu cảnh bôn ba như trước nữa. Chúng hát ca trên xe, không biết mệt mỏi.

Suốt đường đi Tề Tuệ cứ bám lấy Lẫm Đông, hào hứng kể những chuyện gần đây xảy ra ở trường học, còn khoe với cậu bộ quần áo Hàn Cừ gửi từ Hoa Quốc sang. Tốc độ trưởng thành của cậu nhóc thật đáng kinh ngạc, tiếng Hán đã nói rất lưu loát rồi, thậm chí còn biết "kiểm tra" Lẫm Đông nữa.

Nhìn bộ quần áo Hàn Cừ tặng Tề Tuệ khiến cậu phải bật cười, đó là bộ đồ lái xe tải phiên bản trẻ em, không biết Hàn Cừ mua ở đâu ra.

"Cái này là anh trai nhờ em chuyển cho anh." Tề Tuệ lục lọi trong túi một hồi lâu, lấy ra một chiếc túi nhỏ tinh xảo, trịnh trọng đặt vào lòng bàn tay Lẫm Đông, "Anh Đông Đông, mau xem đi."

Hàn Cừ nhờ Tề Tuệ chuyển giúp? Cậu rất tò mò. Sau khi anh về nước, bọn họ không hề mất liên lạc, mới hôm kia còn nhắn tin cho nhau, Hàn Cừ đang bày trò gì vậy?

Mở chiếc túi nhỏ ra, một chiếc khuyên tai có tạo hình hơi khoa trương một chút trượt vào lòng bàn tay cậu. Đó là một bông tuyết sắc cạnh, nhưng khác với những bông tuyết thường thấy, ở trung tâm của nó có một trục xương thanh mảnh, tựa như lưỡi kiếm sắc bén giữa trời đông giá rét, xung quanh được bao bọc bởi một vòng xoáy khí lưu chuyển động, càng làm nổi bật thêm vẻ lạnh lẽo sắc bén đó.

"Oa!" Tề Tuệ kinh ngạc thốt lên: "Đẹp quá đi! Đây là một bông tuyết đang nhảy múa phải không anh?"

"Nhảy múa?" Lẫm Đông nhướng mày, cậu không nghĩ đến tầng ý nghĩa này.

"Đúng rồi, nó đang xoay vòng vòng kìa! Nó xoay vui vẻ quá, nó xịn quá đi!"

Cậu cầm chiếc khuyên tai lên, đưa ra trước ánh nắng, bông tuyết từ từ xoay tròn, trong suốt lấp lánh. Cậu nheo mắt, khóe môi cong lên, nở nụ cười hạnh phúc.

Tề Tuệ vẫn còn đang "Xịn quá xịn quá", cậu cất khuyên tai đi, dạy dỗ: "Toàn học tiếng lóng trên mạng, không phải xịn, mà là đẹp lắm."

Tề Tuệ nghịch ngợm nói: "Xịn xịn! Anh Đông Đông xịn!"

"…"

Xe buýt chạy thẳng vào công viên giải trí. Vừa xuống xe, lũ trẻ nhìn vòng đu quay khổng lồ, thuyền hải tặc, con lắc lớn – những thứ quá to lớn đối với chúng, kinh ngạc đến ngây người. Ông chủ Phổ như chó chăn cừu lùa chúng lên chơi. Rất nhanh, ngay cả đứa nhát gan nhất cũng dám ngồi lên thuyền hải tặc.

"Tàu hỏa nhỏ!" Trên vòng đu quay, Tề Tuệ nhìn thấy đoàn tàu trên mặt đất, "Anh Đông Đông, tàu hỏa nhỏ của chúng ta!"

"Là của công viên giải trí." Lẫm Đông nói: "Lát nữa có muốn đi không?"

Tề Tuệ nghĩ ngợi, rồi tham lam nói: "Hôm nay em muốn chơi hết những trò mà trường học không có, tàu hỏa nhỏ để về nhà rồi chơi sau!"

Lẫm Đông cười nói: "Em cũng biết tính toán ghê nhỉ."

Tề Tuệ dựa vào lòng cậu, "Anh Đông Đông, anh trai đang làm gì nhỉ?"

"Chắc là đang đi làm, bận lắm."

"Anh trai đáng thương quá, không được ngồi vòng đu quay."

"Ừm." Cậu vừa đồng tình xong thì lại nghe Tề Tuệ nói: "Chúng ta chọc tức anh ấy đi!"

"?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!