"Tính đến hôm nay, đã có 215 phụ nữ và trẻ em bị mắc kẹt tại thành phố Nguyệt Văn được giải cứu, cảnh sát sẽ tiếp tục hành động. Chúng tôi đã phỏng vấn cố vấn đến từ phía cảnh sát, ngài Dã Minh…"
Tin tức thắng lợi mỗi ngày được truyền về. Hành động của cảnh sát đặc nhiệm dưới trướng Lý Đông Trì tại thành phố Nguyệt Văn và các khu vực lân cận đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của người dân nước M. Nội dung liên quan được phát đi phát lại trên TV, vừa là để chia sẻ niềm vui với những người dân tuân thủ pháp luật, vừa là để răn đe những phần tử phạm tội.
Lẫm Đông dừng động tác đang thu dọn hành lý lại, nhìn về phía "người quen" trên TV. Những ngày sau khi tỉnh lại, cậu đã biết rõ những chuyện xảy ra sau khi mình bị thương. Người tên Dã Minh này, cậu vẫn luôn dè chừng, người này quá thông minh, có tầm nhìn xa hơn hẳn đám Lưu Đương. Nhưng dù vậy, cậu cũng không ngờ Dã Minh lại nhanh chóng đứng về phía cảnh sát như thế.
Nói đi cũng phải nói lại, lúc cậu hoạt động ở thành phố Nguyệt Văn, Dã Minh khoanh tay đứng nhìn cũng coi như là đã giúp cậu một tay. Giờ đây Dã Minh thao thao bất tuyệt trước ống kính, nụ cười hòa nhã che giấu dã tâm trong mắt, trở thành nhân vật đại diện được người dân yêu thích nhất của phía cảnh sát.
Hàn Cừ làm xong thủ tục xuất viện thì quay lại phòng bệnh, nhìn theo ánh mắt Lẫm Đông về phía TV, anh đánh giá: "Kẻ này rất có dã tâm."
Lẫm Đông gật đầu, tắt TV, "Em thu dọn xong rồi."
Hôm nay là ngày Lẫm Đông xuất viện. Lý Đông Trì muốn giữ cậu và Hàn Cừ ở lại thành phố Tiêu Lưu thêm một thời gian, nhưng Lẫm Đông muốn nhanh chóng quay về thị trấn Sa Vũ. Một là vì đã ở thành phố Tiêu Lưu quá lâu, hai là còn một lời hứa chưa thực hiện – đưa A Cẩn đi thăm A Công.
Lý Đông Trì vẫn còn ở thành phố Nguyệt Văn, anh ta đã sắp xếp một chiếc máy bay để đưa bọn họ đi. A Dương biết tin Lẫm Đông sắp đi, vội gọi video đến. Cậu ta đã mặc đồng phục cảnh sát đặc nhiệm nước M, "Cậu chủ Lẫm, anh giữ gìn sức khỏe nhé, sau khi tôi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đến thăm anh ngay!"
Bạch Nhất và Bạch Thiểm đã quay về thị trấn Sa Vũ trước. Trên máy bay, ngoài Lẫm Đông, Hàn Cừ, A Cẩn, còn có Lâm Phú và Kari. Quan hệ thuê mướn giữa bọn họ và Lẫm Đông đã chấm dứt, nhưng sau khi trải qua chuyện này, cả hai đều nguyện ý tiếp tục làm việc cho Lẫm Đông. Lẫm Đông định tạm thời sắp xếp cho bọn họ làm việc ở "Đại Đông Logistics".
Máy bay xuyên qua tầng mây, Lẫm Đông nhìn mây một lúc, dần cảm thấy hơi buồn ngủ. Hàn Cừ ôm vai cậu, khẽ nói: "Chợp mắt một lát nhé?"
Cậu "Ừm" một tiếng, tựa vào vai Hàn Cừ. Ngón tay Hàn Cừ vỗ nhẹ nhịp nhàng lên cánh tay cậu. Giây lát sau, cậu bật cười khe khẽ. Hàn Cừ nhướng mày, "Sao thế?"
"Anh đang dỗ trẻ con ngủ đấy à?" Lẫm Đông ngẩng mặt lên.
"Thế thì không vỗ nữa."
Một lát sau, Lẫm Đông nói: "Thôi, anh cứ vỗ tiếp đi."
Khóe môi Hàn Cừ khẽ cong lên.
Thị trấn Sa Vũ không có sân bay, Bạch Nhất đã sớm lái xe đến thành phố nhỏ lân cận đợi sẵn. Vừa thấy Lẫm Đông, mắt cậu ta đỏ lên, nước mắt còn chưa kịp rơi ra đã bị Lẫm Đông gọi một tiếng "Ông chủ Bạch".
Bạch Nhất bị sặc nước bọt, kinh ngạc trợn tròn mắt. Lẫm Đông đi tới, giới thiệu Lâm Phú và Kari cho cậu ta, "Đồng nghiệp mới tôi tuyển về này, lát nữa cậu sắp xếp nhé."
Có người ngoài ở đó, Bạch Nhất rất biết chừng mực, không phản bác lại tiếng "Ông chủ Bạch" của Lẫm Đông, chỉ là, lòng dạ cậu ta rối bời suốt quãng đường lái xe, cứ mãi suy nghĩ xem Lẫm Đông có ý gì. Giữa đường Hàn Cừ phải đổi lái với cậu ta, chiếc xe mới an toàn về đến thị trấn Sa Vũ.
Đã gần tối, Bạch Nhất chuẩn bị sẵn cơm nước ở hẻm Tình Thiên, nhưng Lẫm Đông lại nói: "Hôm nay không được, mọi người cứ về trước đi, tôi còn có việc."
A Cẩn trải qua bao gian truân, cuối cùng cũng trở về mảnh đất quê hương – thị trấn Sa Vũ, nhưng lại giống như một người xa lạ, cô bất an nhìn ngắm những con đường đã thay đổi quá nhiều. Hàn Cừ nhìn cô, rồi lại nhìn Lẫm Đông. Lẫm Đông nói với cô: "Đi thôi, đến thăm em trai cô."
Trên đường đến khu mộ trong làng, không ai nói gì. Lẫm Đông nhìn A Cẩn qua gương chiếu hậu mấy lần, cô cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt luôn đau buồn. Phản ứng của A Cẩn rất chậm chạp. Bác sĩ ở thành phố Tiêu Lưu đã chẩn đoán cho cô, có thể cả đời này cô cũng không hồi phục được, nhưng bác sĩ cũng nói, cô không ngốc nghếch, vẫn có thể tự lo liệu cuộc sống, chỉ là, cô đã tự phong bế bản thân, nên việc tiếp nhận mọi thứ từ thế giới bên ngoài cũng trở nên chậm hơn.
Lẫm Đông cảm thấy, có lẽ cô đã nhận ra A Công không còn nữa.
Hoàng hôn đỏ như máu, trên ngọn đồi hoang, cuối cùng ngôi mộ cô độc đó cũng đợi được người thân duy nhất của mình về. A Cẩn v**t v* tấm bia mộ mỏng manh, không rơi một giọt nước mắt, dường như cuối cùng cũng đã nhận được câu trả lời vốn đã rõ ràng từ lâu. Mãi một hồi lâu sau, cô đứng dậy, cúi người trước Lẫm Đông, "Lẫm tiên sinh, A Công đã…"
Lẫm Đông không hề giấu giếm. Trong suốt quá trình kể lại, cảm xúc của A Cẩn rất bình thản. Lẫm Đông nói: "Xin lỗi, bất hạnh của cậu ấy có một phần trách nhiệm của tôi." A Cẩn, người trước nay phản ứng rất chậm với mọi chuyện, lần này lại lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi, "Lẫm tiên sinh, là A Công có lỗi với cậu. Người làm hại chúng tôi là số phận, cậu đối với nó, đối với tôi, đã là tận tình tận nghĩa rồi."
A Cẩn lại cúi người lần nữa, nước mắt rơi xuống đất, "Xin lỗi."
Nhà của A Cẩn và A Công đã sớm không thể ở được nữa. Lẫm Đông vốn định tạm thời để cô ở khách sạn, nhưng Bạch Thiểm lại lái xe tới, "Anh, giao người cho em đi. Chỗ em có ký túc xá, cũng đang cần người. Chị A Cẩn cứ ở tạm đó trước, xem có việc gì có thể phụ giúp được không."
Cô gái trước mặt rạng rỡ phóng khoáng, đã không còn là cô bé hay kể khổ với cậu ngày nào. Trong thời gian cậu không ở thị trấn Sa Vũ, Bạch Thiểm đã dẫn dắt công ty dịch vụ tang lễ tiến về phía trước, thuê lại hai căn nhà cạnh nhà họ Bạch để làm nơi ở tạm cho nhân viên.
Lẫm Đông nhẹ nhàng đẩy A Cẩn về phía trước, "Được, vậy anh giao cô ấy cho em."
Bạch Thiểm làm động tác bắn tim với Lẫm Đông và Hàn Cừ.
Cuộc tiễn đưa và hành trình trở về náo nhiệt, cuối cùng chỉ còn lại hai người và màn đêm yên tĩnh. Hàn Cừ nhìn Lẫm Đông, "Đi đâu đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!