Chương 47: Vào Những Thời Khắc Nguy Hiểm Nhất Của Mỗi Người, Họ Đã Vượt Qua Thời Gian Để Đến Cùng Một Vùng Biển

Khi Lý Đông Trì đến thị trấn Nguyệt Bảo, anh ta đã mang theo đội ngũ y tế của thành phố Tiêu Lưu đến. Tình hình của Lẫm Đông rất nguy kịch, cần phải nhanh chóng chuyển đến thành phố gần nhất. Hàn Cừ hộ tống suốt đường đi, đã hai ngày liền anh không chợp mắt. Sang đến ngày thứ ba, bác sĩ cho biết, tình hình vết thương của Lẫm Đông tuy tạm thời ổn định, nhưng không loại trừ khả năng sẽ xấu đi.

Hàn Cừ túc trực bên giường Lẫm Đông, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, đôi mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào người đang quấn băng kín đầu. Mãi một hồi lâu sau, anh ngửa mặt lên, cố kìm nén nước mắt.

Anh đưa tay Lẫm Đông lên trước mặt, cúi đầu khẽ hôn lên, rồi lại tự lẩm bẩm: "Em có nghe thấy anh nói gì không? Anh Đông Đông."

Lẫm Đông không hề có phản ứng.

"Trước kia, lúc em chăm sóc anh, anh không nghe rõ, cũng không nhìn thấy gì, nhưng anh vẫn luôn cảm nhận được có một vỏ sò nhỏ, hễ thủy triều rút đi là lại đến bên cạnh anh, nói chuyện với anh. Có rất nhiều lần, khi anh sắp thiếp đi, anh biết một khi anh ngủ thiếp đi, có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa. Không tỉnh lại cũng tốt, mấy năm đó anh sống… thực sự quá vất vả.

Nhưng mỗi lần anh sắp ngủ thiếp đi thật, vỏ sò nhỏ đó lại ở bên cạnh gọi anh dậy."

"Sau này anh nghĩ lại, anh có thể tỉnh lại là nhờ rất nhiều người, nhờ đồng đội đã cứu anh về, nhờ các bác sĩ có y thuật cao siêu, và cả tiếng gọi của vỏ sò nhỏ nữa. Lúc đó anh rất tò mò, vỏ sò nhỏ là ai, đợi khi nào anh tỉnh lại, anh nhất định phải nhìn kỹ cậu ấy."

"Em có tò mò không? Em tỉnh lại đi, anh sẽ nói cho em biết vỏ sò nhỏ đó là ai."

Thiết bị ở đầu giường kêu lên những âm thanh đơn điệu, đó là hồi đáp duy nhất mà Hàn Cừ nhận được. Sau một hồi im lặng, Hàn Cừ mỉm cười, "Thôi vậy, anh không úp mở nữa, em chính là vỏ sò nhỏ đó."

"Vỏ sò nhỏ, em có thể tỉnh lại được không?" Giọng Hàn Cừ khàn đặt, bắt đầu run rẩy, anh cẩn thận đặt tay Lẫm Đông về chỗ cũ, "Anh còn rất nhiều điều muốn nói với em."

Thời gian thăm bệnh có hạn, phần lớn thời gian Hàn Cừ chỉ có thể ở bên ngoài phòng bệnh. Qua cửa sổ, nhìn Lẫm Đông cô độc nằm bên trong qua cửa sổ, giống như một vỏ sò bị sóng biển đẩy đi rất xa, không bao giờ quay lại được biển cả nữa.

Lý Đông Trì bố trí cảnh sát đặc nhiệm canh gác ở tầng bệnh viện này. Ngoại trừ Lẫm Đông, những người bị thương khác đã dần có thể trả lời thẩm vấn.

Thuộc hạ của Ôn Tỉnh khai rằng, nhóm của bọn chúng là tâm phúc của Ôn Tỉnh. Sau khi Ôn Tỉnh gặp chuyện, bọn chúng lập tức rời khỏi nước M để tạm lánh, gần đây mới quay về, lên kế hoạch cướp ngục. Kế hoạch còn chưa thực hiện thì nhận được tin Ôn Tỉnh sắp bị chuyển đến thành phố Tiêu Lưu, đây quả thực là cái bánh từ trên trời rơi xuống.

Ôn Tỉnh quen biết một số địa chủ ở thành phố Nguyệt Văn, định đến đó dừng chân, nhưng giữa đường gặp phải Lẫm Đông, làm đảo lộn mọi kế hoạch của bọn chúng. Trước khi Ôn Tỉnh ra lệnh truy đuổi xe của Lẫm Đông, thuộc hạ của gã ta đã khuyên gã ta đừng gây thêm chuyện, nhưng gã ta cứ nhất quyết phải báo thù. Xe của Lẫm Đông lăn xuống vách núi, cả ba người trong xe đều bất tỉnh.

Thuộc hạ lại khuyên gã ta rằng, không bằng cứ bắn chết luôn cho rồi, nhưng Ôn Tỉnh lại không đồng ý, muốn bắt người đi làm con tin. Những con tin khác không bị tra tấn, trong mắt Ôn Tỉnh chỉ có Lẫm Đông, người đã khiến gã ta phải chịu thiệt hại nặng nề.

Cuộc thẩm vấn mới diễn ra được một nửa thì Hàn Cừ rời đi, nhưng anh chỉ đứng bên ngoài một lát rồi lại đỏ hoe mắt quay lại cửa.

Hai vệ sĩ Kari và Lâm Phú mà Lẫm Đông bỏ nhiều tiền ra thuê bị gãy xương, trúng đạn, nhưng vì không trúng chỗ hiểm, thể chất lại tốt nên tỉnh lại sớm nhất. Bọn họ không khai được gì nhiều, Lẫm Đông không hề nói kế hoạch chi tiết cho bọn họ nghe, nhiệm vụ của bọn họ chỉ là đảm bảo an ninh. Cuối cùng Lâm Phú nói: "Tôi từng theo rất nhiều ông chủ, ai trả tiền thì tôi bán mạng cho người đó, nhưng ông chủ Lẫm thế này thì tôi chưa từng gặp.

Mong người tốt được bình an, sau khi cậu ấy tỉnh lại, tôi nguyện tiếp tục đi theo cậu ấy."

Khi biết tin Lẫm Đông bị thương nặng chưa tỉnh, A Cẩn khóc không thành tiếng. Bác sĩ nói cô không thể chịu thêm kích động nên việc lấy lời khai đành phải tạm dừng. Sau khi cảnh sát rời đi, Hàn Cừ gõ cửa phòng bệnh, dùng tiếng nước M nói: "Tôi có thể nói chuyện với cô một lát được không?"

A Cẩn vừa nghe giọng anh, nước mắt lại trào ra, "Anh là bạn của anh Lý?"

"Em ấy tên là Lẫm Đông, nghĩa là mùa đông lạnh lẽo." Hàn Cừ viết tên Lẫm Đông lên giấy đưa cho A Cẩn xem, "Lý Đại Đông chỉ là tên giả của em ấy thôi."

A Cẩn lặp đi lặp lại hai chữ "Lẫm Đông", cô áp tờ giấy vào lòng bàn tay, "Lẫm tiên sinh, chính Lẫm tiên sinh đã bảo vệ tôi."

Lúc chiếc xe mất kiểm soát và lật nhào, chính Lẫm Đông đã ôm chặt lấy cô. Cô mất đi ý thức trong sợ hãi và cú va đập mạnh, nhận thức cuối cùng còn sót lại là vòng tay mạnh mẽ của Lẫm Đông.

"Xin lỗi, xin lỗi…" Cô gục mặt xuống giường, không dám nhìn Hàn Cừ, không ngừng tự trách bản thân mình.

"Đừng nói xin lỗi." Hàn Cừ nói: "Nếu có thể xuống giường được thì hãy đến thăm em ấy. Em ấy sẽ tỉnh lại, đến lúc đó hãy nói lời cảm ơn với em ấy."

Vết thương của A Dương cũng rất nặng. Nhưng khác với Lẫm Đông, cậu ta bị thương nặng trong vụ tai nạn xe, hai viên đạn xuyên qua nội tạng, sống sót được quả là một kỳ tích. Sau khi tỉnh lại, A Dương vẫn chưa nhận thức đầy đủ về những gì đã xảy ra. Cảnh sát phải mất một thời gian để kể lại sự việc cho cậu ta nghe. Phải mất khá lâu cậu ta mới có thể tiếp nhận được thông tin, và phải hai ngày sau cậu ta mới có thể kể lại kế hoạch cùng Lẫm Đông đi về phía Bắc để giải cứu A Cẩn.

"Em gái tôi cũng bị bọn buôn người bắt cóc, tôi và lũ người này không đội trời chung!"

"Những người phụ nữ và trẻ em ở thành phố Nguyệt Văn rất đáng thương. Bọn địa chủ cậy có cục trị an chống lưng nên không ai dám động đến, nuôi rất nhiều đàn bà, có người trưởng thành, có người mười mấy tuổi, thậm chí vài tuổi cũng có! Đúng là lũ cầm thú!"

"Tại sao các người không quản lý thành phố Nguyệt Văn? Chỉ vì nơi đó hẻo lánh mà để cho bọn địa chủ làm càn như vậy sao?"

Sự phẫn nộ của A Dương được truyền qua video, hiện lên trước mặt Lý Đông Trì. Mà cùng lúc xuất hiện trước mặt Lý Đông Trì là những địa chủ bị bắt giữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!