Khi cảnh sát đặc nhiệm xông vào nhà họ Lưu, Lưu Đương đang đuổi theo những cô gái phục vụ rượu như một con chó điên. Hàn Cừ túm lấy cổ áo hắn ta, hắn ta say khướt la lên: "Ai? Làm gì? Cút—"
Lời còn chưa dứt, lưng hắn ta đã đập mạnh vào tường, cơn đau dữ dội khiến hắn ta tỉnh táo hơn một chút. Hắn nhìn thấy những người mặc quân phục cảnh sát nước M đứng sau Hàn Cừ, ánh mắt kinh hãi, "Các người, các người tìm tôi có việc gì?"
"Lý Đại Đông ở đâu?" Hàn Cừ siết cổ họng Lưu Đương. Lưu Đương chỉ cảm thấy xung quanh lạnh lẽo, răng nanh của mãnh thú đang kề ngay sát mặt mình.
"Lý Đại Đông… anh Lý? Các người tìm anh ta?" Lưu Đương hoảng loạn nói: "Anh ta ở khách sạn mà, anh ta là khách quý của tôi!"
Dã Minh tỏ vẻ ôn hòa bước lên, "Anh Lưu, e rằng anh Lý này có vấn đề, anh mau đưa ngài Hàn đây đi tìm anh ta, muộn là có chuyện đấy."
Lưu Đương không chịu nổi sự đe dọa này, hắn ta đã hoàn toàn tỉnh rượu, xoa xoa cái cổ gần như bị Hàn Cừ bóp gãy, "Anh ta, anh ta ở khách sạn nhà tôi, các người đi, đi theo tôi!"
Vài chiếc xe dừng bên ngoài khách sạn nhà họ Lưu. Hàn Cừ xuống xe, lao nhanh lên lầu, nhưng căn phòng Lẫm Đông ở lại trống không. Hàn Cừ ngửi thấy mùi xà phòng hương chanh thoang thoảng trong phòng, đốt ngón tay siết chặt đến kêu răng rắc.
Lưu Đương đứng không vững, ngồi phịch xuống đất, "Anh ta chạy rồi? Sao anh ta lại chạy? Có phải tôi bị anh ta lừa rồi không?"
Hàn Cừ xốc Lưu Đương dậy, "A Cẩn đang ở trong tay mày?"
Lưu Đương hét lên: "A Cẩn nào? Tôi không biết ai là A Cẩn cả?"
Dã Minh nói: "Có phải Hàn tiên sinh đang nói đến Ngâm tỷ không? Theo tôi biết, Lý tiên sinh và Ngâm tỷ qua lại rất thân thiết."
"Con tiện nhân đó?" Lúc này Lưu Đương mới nhận ra Ngâm tỷ cũng đã biến mất, "Bọn họ đều chạy rồi?"
Hàn Cừ đưa ảnh của A Cẩn ra, Dã Minh nhìn thoáng qua, "Đúng, đây chính là Ngâm tỷ."
Suy đoán trước đó của Hàn Cừ đã được chứng thực. Lẫm Đông đã giấu anh và Bạch Nhất đến thành phố Nguyệt Văn, quả thực là để cứu A Cẩn. Bây giờ người đã đi rồi, nhưng… mắt Hàn Cừ nổi lên tia máu, lộ trình tẩu thoát của Ôn Tỉnh và lộ trình rút lui của Lẫm Đông có thể trùng nhau, một khi gặp phải….
Hàn Cừ hít sâu một hơi, lập tức liên lạc với Lý Đông Trì báo cáo tình hình, bảo anh ta điều động thêm cảnh sát đặc nhiệm từ các thị trấn lân cận đến chi viện cho thành phố Nguyệt Văn, một khi Ôn Tỉnh xuất hiện, lập tức tiến hành bắt giữ. Còn anh cùng hai đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm của thành phố Tiêu Lưu đi cùng dẫn đội, tìm kiếm dọc theo tuyến đường Lẫm Đông rời khỏi thành phố.
Rạng sáng, xe cảnh sát khó nhọc di chuyển trên con đường núi quanh co. Núi rừng tĩnh lặng không một tiếng động, đủ để nuốt chửng bất kỳ sinh mệnh nào. Ánh mắt sắc bén của Hàn Cừ nhìn thẳng về phía trước, không nói một lời, nhưng trong lòng anh nóng như lửa đốt. Đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác này. Hơn nửa năm qua, nhiệm vụ của anh là nghỉ ngơi dưỡng sức, dù có huấn luyện cảnh sát đặc nhiệm cũng chỉ như gãi ngứa. Mà lúc này, có một sinh mệnh đang chờ anh đến giải cứu.
Hơn mười năm làm cảnh sát đặc nhiệm, anh đã cứu rất nhiều người, già trẻ, nam nữ, khuôn mặt bọn họ dần trở nên mơ hồ, hóa thành những lời cảm ơn như thủy triều rút đi.
Bên tai anh, tiếng gió như thủy triều, sau khi thủy triều rút, trên bãi biển chỉ còn lại vỏ sò. Đó là một vỏ sò vô cùng xinh đẹp, chỉ thuộc về riêng anh. Anh bước nhanh tới, muốn nhặt nó lên. Nhưng sóng lớn lại ập đến, trong phút chốc đẫ cuốn vỏ sò của anh đi.
Vỏ sò, Lẫm Đông.
Trên con đường núi tối đen, trước mắt Hàn Cừ bỗng hiện lên từng khoảnh khắc ở bên Lẫm Đông. Lẫm Đông đối với anh, không phải là người xa lạ, cũng không chỉ là người quen thuộc. Lẫm Đông khác biệt với tất cả mọi người, anh không phải đi cứu Lẫm Đông vì thân phận cảnh sát đặc nhiệm của mình, mà là vì chính bản thân anh.
Anh không thể mất Lẫm Đông.
Dưới ánh trăng sáng, lan can bị gãy, chiếc xe địa hình cháy rụi trơ khung sắt như những lưỡi dao gỉ sét, đâm vào tầm mắt Hàn Cừ. Xe cảnh sát dừng lại, Hàn Cừ đi về phía lan can, vách núi bên dưới có một vệt dài do xe lăn xuống, nhưng tầm nhìn bị hạn chế, không thấy được tình hình phía dưới.
Tim Hàn Cừ đập thình thịch, anh nhanh chóng chạy về phía chiếc xe khác. Chiếc xe bị đâm cho biến dạng, trên thân xe có nhiều lỗ đạn, lốp xe cũng bị bắn thủng. Trong xe có nhiều vết máu lớn, nhưng không có ai. Hàn Cừ quệt vệt máu trên vô lăng, cảm giác rùng mình ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng.
Các cảnh sát đặc nhiệm tìm kiếm, cảnh giới xung quanh. Hàn Cừ quay lại bên lan can phòng hộ, một lát sau, anh phi thân nhảy xuống. Cảnh sát đặc nhiệm phía sau thấy vậy, kinh ngạc hét lên: "Hàn tiên sinh!"
Vách núi này nhìn từ trên xuống thì dốc đứng, nhưng thực ra không sâu lắm. Hàn Cừ lăn xuống đáy, tìm kiếm dọc đường, phát hiện thêm một chiếc xe địa hình bị hư hại nghiêm trọng, giống chiếc xe ở trên, chiếc này cũng có lỗ đạn, vết máu. Đèn pin quét qua trong xe, ánh sáng vừa chiếu sang chỗ khác lại đột ngột quay lại. Đồng tử Hàn Cừ chợt co rút, đầu ngón tay anh không khỏi run lên.
Dưới ánh đèn, vật thể rơi dưới ghế ngồi đã mất đi màu sắc vốn có, giống như bông tuyết trắng nhợt, như thể sắp tan chảy trong ánh sáng. Sau một thoáng thất thần ngắn ngủi, Hàn Cừ nhanh chóng chui vào nhặt chiếc mũ len mà anh đã tự tay đan lên.
"Lẫm Đông", đó là tên anh đặt cho chiếc mũ.
"Lẫm Đông" trong tay anh có một lỗ đạn, sợi len đứt lìa, bông tuyết lớn nhất dính đầy máu. Như một viên đạn, xuyên thủng đầu người đó.
Tay trái Hàn Cừ nắm chặt cửa xe, trong đầu lướt qua những hình ảnh đẫm máu. Nhưng ngay sau đó, anh lắc đầu. Vô số kinh nghiệm chiến đấu mách bảo anh rằng, chắc chắn Lẫm Đông vẫn còn sống. Có lẽ chiếc mũ bị đạn lạc bắn trúng sau khi rơi xuống, nếu không sẽ không chỉ có ít máu như vậy. Ý đồ của Ôn Tỉnh khi bắt Lẫm Đông đi rất rõ ràng – trả thù và uy h**p cảnh sát!
Một vài cảnh sát đặc nhiệm của nước M cũng đã xuống, "Hàn tiên sinh, chúng tôi đã kiểm tra kỹ chiếc xe, dựa vào lượng máu mất, ít nhất lúc đó người vẫn chưa chết! Ra khỏi núi chỉ có hai con đường, về phía Đông Bắc đến thành phố Nguyệt Văn, về phía Đông Nam đến thị trấn Nguyệt Bảo!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!