Chương 44: Nhưng Đêm Nay, Vầng Trăng Treo Cao Lại Một Lần Nữa Trở Thành Hình Ảnh Tà Ác

Câu được con cá béo Lý Đại Đông, Lưu Đương đắc chí hả hê, vội vàng chuẩn bị cho hội chợ triển lãm đồ gia dụng, muốn cướp hết hào quang của nhà họ Dã. Trước đó Lý Đại Đông đã trưng bày đồ điện tử ở khách sạn nhà họ Dã, quy mô cũng khá lớn, hắn ta không muốn thua kém, bàn bạc với các bậc cha chú trong nhà, dự định lấy dinh thự lớn của nhà họ Lưu ra làm trung tâm thương mại tạm thời.

Lẫm Đông nghe Lưu Đương hào hứng nói xong, khách sáo đáp: "Vậy thì phải làm phiền anh Lưu rồi."

"Phiền gì chứ! Anh cứ yên tâm, anh Lý, anh hợp tác với tôi, tôi đảm bảo để anh kiếm bộn tiền!" Lưu Đương đảm bảo xong, nhìn thấy A Dương đứng cạnh, giọng điệu rất không khách khí, "A Dương, bỏ cái xưởng cát đá của mày đi, kiếm được mấy đồng chứ, mày quen hàng của anh Lý, đến giúp tao lên kế hoạch đi!"

"Cái này…" A Dương cố tỏ vẻ khó xử.

"A Dương, cậu cứ nghe lời anh Lưu đi, làm ăn tốt rồi, mấy cái xưởng cát đá đó sao bì được?" Lẫm Đông nhận lấy đĩa trái cây Ngâm tỷ đưa tới, trước mặt Lưu Đương ôm lấy Ngâm tỷ.

Lưu Đương thấy vậy thì phá lên cười, "Ngâm tỷ, cô phải chăm sóc anh Lý cho tốt đấy nhé. Có sai sót gì thì liệu hồn!"

Ngâm tỷ run rẩy vì sợ hãi, Lẫm Đông sa sầm mặt, "Anh Lưu, đừng nói chuyện với cô ấy như vậy."

Trong lòng Lưu Đương càng vui hơn, "Là lỗi của tôi, lỗi của tôi, phong tục mỗi nước mỗi khác nhau, các anh là người nước ngoài tôn trọng phụ nữ, chỗ chúng tôi thì… Ngâm tỷ may mắn, theo anh Lý, sau này cứ theo phong tục của các anh đi!"

A Dương dường như đã suy nghĩ xong, ngầm trao đổi ánh mắt với Lẫm Đông, tỏ vẻ khá tiếc nuối nói: "Được, ông chủ Lưu, tôi theo anh làm, hôm nay về đóng cửa xưởng cát đá luôn!"

Lưu Đương hừ hừ hai tiếng, "Thế mới có chí khí chứ!"

Vì hội chợ triển lãm, Lưu Đương ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, A Dương ở bên cạnh hắn tùy cơ ứng biến, thỉnh thoảng truyền tin cho Lẫm Đông – Lưu Đương đã mời tất cả địa chủ, nhà đầu tư ở Thành phố Nguyệt Văn và các thị trấn lân cận, ngay cả nhà họ Dã cũng được mời, căn bản không có thời gian quản Ngâm tỷ. Đêm trước hội chợ, nhà họ Lưu có một bữa tiệc tối long trọng, đây có thể là thời cơ tốt nhất để trốn thoát.

Lẫm Đông gõ cửa phòng Ngâm tỷ, cô nhanh chóng mở cửa, ánh mắt trong hơn một chút so với lúc mới gặp, "Anh Lý."

"Tôi vào được không?" Lẫm Đông hỏi.

Ngâm tỷ gật đầu, mời Lẫm Đông vào. Sau mấy ngày tiếp xúc, cô đã không còn sợ hãi như ban đầu. Lẫm Đông thử nhắc đến thị trấn Sa Vũ và A Công, cô luôn khóc, nhưng không chịu nói rõ nguyên nhân. Lẫm Đông không hỏi dồn, tình trạng của cô không thích hợp để bị kích động. Nhưng thời cơ trốn thoát tốt nhất đang đến gần, tiếp tục ở lại chỉ càng nguy hiểm, Lẫm Đông không thể không mạo hiểm.

"Tôi muốn gọi cô bằng một cái tên khác." Lẫm Đông nhìn vào mắt Ngâm tỷ, trong mắt cô luôn chứa đựng nỗi đau khổ vô tận, không nói ra được, nhưng chưa từng nguôi ngoai.

Người cô run lên, cúi đầu xuống.

"A Cẩn."

Hơi thở của cô đột ngột ngừng lại, lúc ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng.

"Nghe này A Cẩn, tôi biết cô nghe hiểu được, chúng ta không có nhiều thời gian." Lẫm Đông nói: "Tôi hỏi cô mấy câu, cô có muốn về nhà không? Có muốn gặp em trai A Công của cô không?"

A Cẩn ôm mặt khóc không thành tiếng, một lát sau, cô gắng sức lau nước mắt, "A Công, A Công vẫn ổn chứ?"

Đây là một câu hỏi Lẫm Đông rất khó trả lời, cậu không muốn lừa dối A Cẩn, nhưng nếu nói thật, A Cẩn có thể sẽ mất đi động lực trở về.

"Cậu ấy đang đợi cô." Lẫm Đông nói: "Cậu ấy rất tự trách, vì cậu ấy biết, cô ra ngoài tìm bác sĩ cho cậu ta nên mới bị kẻ xấu bắt đi. Sau khi vết thương lành, cậu ta làm thuê ở chợ thị trấn Sa Vũ, làm rất nhiều công việc, chỉ để dành tiền đi tìm cô."

A Cẩn không ngừng lẩm bẩm "A Công", tự nói với mình: "Là lỗi của chị, chị về thăm em ngay đây."

Trước khi đưa A Cẩn đi, Lẫm Đông cần nắm được càng nhiều thông tin càng tốt, đợi cô bình tĩnh lại, cậu hỏi: "Thị trấn Sa Vũ và thành phố Nguyệt Văn cách xa như vậy, sao cô lại…"

A Cẩn ôm đầu, khẽ nói: "Anh Lý, đầu tôi từng bị thương, nhiều chuyện không nhớ rõ, đầu óc cũng không đủ dùng."

Lẫm Đông an ủi cô, "Không sao, nói cho tôi biết những gì cô nhớ, càng chi tiết càng tốt."

A Cẩn gật đầu. Ký ức của cô rời rạc từng mảnh, A Công bị thương là một trong những đoạn rõ ràng nhất. Trên đường đi tìm bác sĩ, cô gặp phải lính đánh thuê, côn đồ lang thang, cô đều tìm cách tránh được. Trong trấn rất hỗn loạn, đêm hôm khuya khoắt cô căn bản không tìm được bác sĩ. Sau đó cô gặp một người đàn ông, gã ta thấy cô sốt ruột như muốn phát điên, nghe cô kể tình hình của A Công, liền nói mình quen bác sĩ.

Cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, không nghĩ ngợi gì liền đi theo người đàn ông đó. Cô hoàn toàn không nghĩ tới, người đàn ông đó là kẻ buôn người, cô bị đẩy lên xe, đưa đến một nơi không biết là nơi nào.

Một thời gian dài, cô bị nhốt dưới tầng hầm, xung quanh là những phụ nữ, trẻ em cũng bị bắt cóc. Cô cầu xin bọn buôn người thả cô về, em trai cô sắp chết rồi, nhưng dù cô có khóc lóc thảm thiết thế nào, đổi lại chỉ là những trận đòn roi. Những người bị nhốt cùng lần lượt bị bán đi, đợt đầu tiên đi đều là những người tương đối hợp tác. Trong hoàn cảnh chiến loạn ở nước M, bị bán đi không phải là chuyện gì quá đáng sợ, mọi người đều chấp nhận.

Cô vốn cũng có thể chấp nhận, nhưng nghĩ đến A Công đang nguy kịch, cô không thể rời khỏi thị trấn Sa Vũ, cô phải phản kháng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!