Chương 43: Ngâm Tỷ Trước Mắt Này Chính Là A Cẩn Đã Mất Tích

Thành phố Nguyệt Văn lớn hơn thị trấn Sa Vũ rất nhiều, nhưng vì thiếu sức sống của sự phát triển nên có vẻ vắng vẻ. A Dương đưa Lẫm Đông đến khách sạn sang trọng nhất thành phố, xe vừa dừng lại, lập tức có người nhòm ngó dò xét.

A Dương thì thầm: "Bọn này đều là người của mấy ông chủ, địa chủ đó, ngày nào cũng túc trực ở mấy khách sạn, hễ thấy người có tiền là về báo tin ngay."

Với bộ trang phục này, lại thêm chiếc xe, Lẫm Đông rõ ràng là người có tiền. Cậu lạnh lùng liếc nhìn những ánh mắt không mấy thiện cảm đó rồi bước vào khách sạn.

Khách sạn này do một địa chủ đang phất lên ở thành phố Nguyệt Văn liên kết với nhà đầu tư mở ra, giá phòng quá cao nên khách thuê cực kỳ ít. Lễ tân nhìn thấy Lẫm Đông ăn mặc sang trọng, mắt sáng rỡ lên, "Thưa ngài, rất hân hạnh được phục vụ ngài."

Lận Đông khoa trương nói: "Dẫn tôi đi xem phòng tốt nhất của các anh."

Quản lý nghe tin vội chạy đến, đích thân dẫn Lẫm Đông xem phòng. Lẫm Đông cố tình kén chọn, xem mấy phòng đều không vừa ý, cuối cùng lại nhắm trúng một căn đã có người đặt trước.

"Phòng này…" Quản lý khó xử: "Anh Lý, hay là anh xem phòng khác nhé?"

"Sao thế, phải có thân phận gì mới được ở phòng này à?" Lẫm Đông thích ứng rất tốt với thân phận mới Lý Đại Đông.

"Không phải, đây là phòng của ông chủ chúng tôi."

"Mở cửa kinh doanh mà lại tự chiếm phòng tốt nhất, thế thì không hợp lý lắm nhỉ?"

Thành phố Nguyệt Văn chỉ là nơi nhỏ bé, quản lý cũng không có nhiều kinh nghiệm, bị bộ mặt lạnh lùng của Lẫm Đông dọa sợ, vội nói một tràng lời hay ý đẹp, tạm thời trấn an cậu, rồi nhanh chóng liên lạc với ông chủ.

Chủ nhân căn phòng tên là Dã Minh, con trai út của địa chủ nhà họ Dã. Dã Minh rất có hứng thú với vị thương nhân cứ nhất quyết đòi ở phòng suite của mình, liền bảo quản lý cứ sắp xếp trước, anh ta sẽ đến ngay.

Lẫm Đông được như ý nguyện vào ở, nhưng lại tiếp tục xoi mói, yêu cầu quản lý dọn dẹp lại toàn bộ căn phòng. Quản lý thầm mắng cậu lắm chuyện, phòng suite này tuy là của Dã Minh, nhưng anh ta chỉ thỉnh thoảng tiếp khách ở đây, chưa từng ở lại, căn bản chẳng có gì cần dọn dẹp. Nhưng mà, khách sạn này vốn là do nhà họ Dã xây để thu hút các nhà đầu tư, quản lý cũng không dám chậm trễ, lập tức làm theo.

Lẫm Đông cũng đặt phòng cho Lâm Phú và Kari rồi đi dạo quanh khách sạn. Dã Minh vội đến gặp vị khách khó tính này, vừa nhìn thấy Lẫm Đông thì có chút sững sờ. Để ngoại hình của mình không thu hút quá nhiều sự chú ý, Lẫm Đông đã trang điểm làm da sẫm đi hai tông, sống mũi và xương lông mày sắc bén cũng bị làm mờ đi, còn đeo một cặp kính râm màu trà nhạt. Dù vậy, khi đứng giữa đám đông, trông cậu vẫn rất nổi bật.

"Anh Lý, chào anh." Dã Minh đưa danh thiếp, "Rất vinh hạnh được đón tiếp anh."

Lẫm Đông làm bộ làm tịch xem danh thiếp, "Anh Dã, thật ngại quá, tôi đã mượn dùng căn phòng của anh."

Dã Minh khoảng ngoài ba mươi, ánh mắt lộ vẻ tinh ranh, "Đâu có đâu có, vốn là chuẩn bị cho khách quý mà."

Sau khi hàn huyên, Dã Minh đề nghị dẫn Lẫm Đông đi dạo trong khách sạn, Lẫm Đông vui vẻ nhận lời. Phong cách tổng thể của khách sạn vô cùng hoa lệ, Dã Minh nói, nơi này vốn là biệt thự của một người họ hàng xa nhà họ Dã, người họ hàng đó thiệt mạng trong chiến tranh, sau khi chiến tranh kết thúc, nhà họ Dã đã sửa biệt thự thành khách sạn.

Lẫm Đông mỉm cười lắng nghe, nhưng đã sớm biết một phiên bản khác từ A Dương – người họ hàng xa mà Dã Minh nhắc đến thực chất mới là địa chủ số một ở Thành phố Nguyệt Văn, nhà họ Dã ban đầu chỉ là thuộc hạ của gia tộc đó. Trong chiến tranh, nhà họ Dã dựa vào đầu cơ để tách khỏi nhà chính, cuối thời kỳ chiến tranh thì trừ khử luôn nhà chính, thành công chiếm vị trí.

Hiện nay, địa vị và tài sản của nhà họ Dã ở Thành phố Nguyệt Văn đã vượt qua mấy nhà địa chủ cũ, lại có quan hệ với các nhà đầu tư khắp nơi, đủ thấy họ rất có đầu óc kinh doanh.

Quả nhiên, Dã Minh dẫn dắt câu chuyện sang vấn đề đầu tư, "Anh Lý đến chỗ chúng tôi, chắc không chỉ là tham quan du lịch chứ?"

Lẫm Đông nhìn Dã Minh, chậm rãi nói: "Tôi là người nước ngoài, trước đó đã đi khảo sát mấy thành phố, cảm thấy không phù hợp lắm."

Dã Minh cười nói: "Thành phố Nguyệt Văn của chúng tôi rất có tiềm năng đấy."

Lẫm Đông cũng cười, "Vậy sao."

"Không vội, anh Lý, anh cứ từ từ khảo sát, có nhu cầu gì thì cứ liên hệ với tôi." Dã Minh chỉ nói đến đó, câu cá lớn cần có kế hoạch dài hơi.

Lẫm Đông ổn định xong, dẫn theo hai vệ sĩ đi dạo trong thành phố, vừa mua sắm, vừa ra vào các tụ điểm giải trí. Ngay trong ngày hôm đó, cái tên Lý Đại Đông đã lan truyền khắp giới địa chủ. Nhà họ Dã càng tìm hiểu được đến bảy phần về lai lịch của cậu – Ông chủ Lý là thương nhân xuất nhập khẩu, chủ yếu nhập khẩu đồ điện tử, đã gây dựng nền tảng ở mấy thành phố phía Nam, lần này đến Thành phố Nguyệt Văn là muốn chiếm lĩnh thị trường phía Bắc.

Lẫm Đông ở khách sạn nhà họ Dã, lại còn đòi ở phòng của Dã Minh, thực ra tín hiệu phát ra rất rõ ràng, cậu muốn làm ăn với nhà họ Dã. Nhưng sau khi Dã Minh tìm hiểu kỹ lại bình tĩnh trở lại. Thành phố Nguyệt Văn không cần một thương nhân lớn đến tranh giành quyền lực với các địa chủ. Tuy thân phận người nước ngoài không đe dọa nhiều đến bọn họ, nhưng rõ ràng Lý Đại Đông có tham vọng rất lớn. Nhà họ Dã một mặt muốn nắm bắt cơ hội, mặt khác lại lo lắng Lý Đại Đông sau khi lớn mạnh sẽ chia cắt lợi ích của mình. Dã Minh dự định trước tiên cứ tiếp xúc với Lý Đại Đông, chờ xem tình hình thế nào.

Nhà họ Dã án binh bất động, nhưng nhà họ Lưu thì lại chỉ muốn có được tiền của Lý Đại Đông ngay lập tức, đặc biệt là Lưu Đương. Các địa chủ đã tiếp xúc không ít nhà đầu tư nhỏ, đa số bọn họ đều khách sáo, khúm núm, rất nịnh bợ địa chủ. Lý Đại Đông lại vừa đến đã dám sai khiến nhà họ Dã, đủ thấy giàu có hống hách như thế nào.

Từ lâu Lưu Đương đã muốn câu kéo một nhà đầu tư lớn để giành lại địa vị cho nhà họ Lưu. Bây giờ thấy một con cá lớn đến nơi lại ở khách sạn nhà họ Dã, hắn ta sốt ruột không yên, chạy khắp nơi dò hỏi xem có ai bắc cầu được không. Khi biết Lý Đại Đông là do A Dương mời đến, hắn ta vừa kinh ngạc vừa tức giận, vội vàng chạy đến xưởng cát đá của A Dương, dọa A Dương một phen hú vía.

"Bình thường tao cho mày ít lợi lộc lắm hả? Cái việc làm ăn này của mày là ai chiếu cố? Hả? Lần trước mày đảm bảo với tao thế nào?" Lưu Đương chỉ thẳng vào mũi A Dương mà mắng xối xả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!