Người liên lạc với Lẫm Đông tên là A Dương, là tài xế xe tải từng làm việc cho Lẫm Đông, trước đây từng ở thị trấn Sa Vũ một thời gian, nhưng cậu ta chê nơi nhỏ bé này không xứng với tài năng của mình, không đủ chỗ cho cậu ta dụng võ, nên đã tiết kiệm tiền mua xe tải, rong ruổi khắp nơi kiếm sống.
Có một chiếc xe tải của riêng mình là ước mơ của rất nhiều tài xế xe tải, lúc đó cậu ta còn thiếu một ít tiền, Lẫm Đông không nói hai lời đã cho mượn, cậu ta vô cùng cảm kích, tuy tiền không nhiều nhưng đã giải quyết được khó khăn cấp bách. Sau khi lên phía Bắc kiếm sống, cậu ta vẫn giữ liên lạc với Lẫm Đông, không lâu trước đó đã trả hết nợ.
Sau khi biết được hoàn cảnh của A Cẩn, chị gái của A Công, Lẫm Đông đã tìm đến không ít tài xế, khách hàng, nhờ bọn họ để ý tin tức của A Cẩn, nhưng ở một nơi như nước M, muốn tìm một người phụ nữ không rõ sống chết thì chẳng khác nào mò kim đáy bể. Trước đây Lẫm Đông cũng nhận được một số tin tức nghi là A Cẩn, nhưng cuối cùng đều chứng minh không phải.
Trong số tất cả những người Lẫm Đông nhờ vả, A Dương là người để tâm nhất, vì em gái cậu ta cũng bị người ta bắt cóc, đến nay sống chết ra sao cũng không biết.
Lúc gọi điện, A Dương còn gửi một tấm ảnh, nhìn qua là biết ảnh chụp trộm, khung cảnh hỗn loạn, ngoài người phụ nữ ở giữa khung hình, xung quanh đều là những gã đàn ông thô lỗ. Người phụ nữ bị hai người đàn ông kéo qua kéo lại, áo bị xé rách một nửa, rõ ràng cô ấy rất không muốn, nhưng trên mặt lại là vẻ cam chịu. Lẫm Đông so sánh với ảnh của A Cẩn, nhíu mày, người phụ nữ này tám phần là A Cẩn.
"Đây là đâu? Sao cậu gặp được cô ấy?" Lẫm Đông hỏi.
"Thành phố Nguyệt Văn, cậu chủ Lẫm, anh có từng nghe nói về nơi này không?"
"Thành phố Nguyệt Văn?" Lẫm Đông cảm thấy mình từng nghe qua, nhưng không có ấn tượng gì nhiều.
"Ở cực Bắc, lệch về phía Đông. Cậu chủ Lẫm, anh là người nước ngoài, không biết cũng là bình thường. Trước đây Phía Bắc vốn là nơi loạn lạc nhất của nước M, bây giờ tuy đã khá hơn, nhưng vẫn khó quản hơn những nơi khác. Hê, nhưng càng khó quản, lợi lộc càng lớn, gần đây tôi toàn làm ăn quanh đây, kiếm được không ít."
A Dương rất có tham vọng kiếm tiền, khu vực xung quanh thành phố Nguyệt Văn tập trung không ít thổ phỉ cường hào, vừa nghèo vừa không an toàn, các nhà đầu tư sợ chết, không dám đến, ngược lại tạo cơ hội làm giàu cho những người như A Dương. Ban đầu A Dương giao hàng cho người ta ở thành phố Nguyệt Văn, bây giờ còn mở một nhà máy cát đá, đã là ông chủ Dương trong miệng người địa phương rồi.
Nhưng dù là ông chủ lớn đến đâu, ở thành phố Nguyệt Văn cũng không bằng địa chủ. A Dương thường xuyên tặng quà cho các địa chủ để làm quen với bọn họ, gần đây cuối cùng cũng được mời đến tham dự tiệc của địa chủ họ Lưu. Chính tại bữa tiệc này, A Dương đã nhìn thấy người phụ nữ rất giống A Cẩn.
Bữa tiệc gọi là tiệc, nhưng thực chất rất hỗn loạn bẩn thỉu, đàn ông uống rượu khoác lác, nịnh bợ, một số nam nữ trẻ tuổi có nhan sắc thì đứng hầu hạ bên cạnh. A Dương lén lấy ảnh ra so sánh mấy lần, càng nhìn càng thấy đó chính là người Lẫm Đông cần tìm. Người phụ nữ bị người ta sai bảo tới lui, cố gắng gượng cười, khuôn mặt đau khổ làm khách mất hứng, bị một người đàn ông tát mạnh một cái.
Người đàn ông đó A Dương nhận ra, là một trong những người con trai của chủ nhà, tên là Lưu Đương, nổi tiếng là có cả đám phụ nữ trong nhà.
Sau bữa tiệc, A Dương dò hỏi được, người phụ nữ đó tên là Ngâm Tỷ, là người phụ nữ bị Lưu Đương cướp về từ đâu không rõ, đầu óc có chút vấn đề, bảo gì làm nấy, không bao giờ phản kháng. Trước đây Lưu Đương khá thích cô ta, sau này chơi chán rồi, thường xuyên đem cô ta làm quà tặng cho các ông chủ khác. Bức ảnh A Dương chụp được chính là cảnh hai ông chủ tranh giành Ngâm Tỷ.
"Phụ nữ ở thành phố Nguyệt Văn sắp trở thành vật tư giống như tiền bạc rồi." A Dương nói đến đây thì tức giận, không biết em gái mình có đang trải qua chuyện tương tự hay không.
Cậu ta chửi xong lại nói tiếp, các địa chủ thấy những nơi khác phát triển, tuy ghen tị nhưng lại không muốn những nhà đầu tư lớn đó đến làm ảnh hưởng đến vị trí của mình, càng bài xích thế lực của Lý Đông Trì hơn, người bọn họ chào đón nhất chính là những thương nhân nhỏ không có bối cảnh. Thương nhân nhỏ bỏ tiền ra xây dựng, bọn họ liền dùng phụ nữ làm phần thưởng, còn nói những người phụ nữ đó là vợ và con gái của bọn họ, kết một mối thân tình giả tạo và độc ác.
"Cậu chủ Lẫm, tôi thật sự muốn làm gì đó cho bọn họ. Tích thêm chút đức, biết đâu em gái tôi sẽ trở về."
Lẫm Đông cảm ơn A Dương, sau khi cúp máy, phản ứng đầu tiên của cậu là tìm Hàn Cừ. Nhưng vừa cầm điện thoại lên lại đặt xuống, cậu rửa mặt, nhìn mình trong gương, dần dần tỉnh táo lại.
A Cẩn là do cậu cố chấp muốn tìm, Hàn Cừ chỉ đến nước M giao lưu, không nên bị kéo vào chuyện này, không nên dây dưa với tội phạm ở nước M nữa. Nơi như thành phố Nguyệt Văn, nếu đúng như lời A Dương nói, là ổ thổ phỉ mà ngay cả Lý Đông Trì cũng chưa chắc đã giải quyết được, thì cậu càng không thể để Hàn Cừ biết. Nghĩ đến việc Hàn Cừ suýt mất mạng ở nước M, lồng ngực cậu như bị đè nén, nặng trĩu, không thể giải tỏa được, thật khó thở.
Nước chảy dọc theo cổ, cánh tay, nhưng cảm giác bất an và phấn khích lại cuộn lên. Cái chết của A Công có một phần trách nhiệm của cậu, bất kể người phụ nữ kia có phải A Cẩn hay không, cậu đều phải tự mình đến thành phố Nguyệt Văn một chuyến, nếu đúng là cô ấy, cậu phải cứu A Cẩn về.
Đã quyết định rồi, Lẫm Đông bắt đầu suy nghĩ phải làm thế nào. Thành phố Nguyệt Văn hiểm ác, cậu là người nước ngoài, đương nhiên không thể đối đầu trực diện với địa đầu xà. Tuy nhiên, thân phận người nước ngoài của cậu lại là một lợi thế, các địa chủ cần nhà đầu tư, sự đề phòng đối với nhà đầu tư nước ngoài kém xa so với nhà đầu tư của chính nước M. Cậu giả dạng thành một thương nhân giàu có hơn A Dương, nhưng cũng không quá giàu, có lẽ sẽ dễ dàng tiếp cận với các địa chủ hơn.
Theo lời A Dương, địa chủ sẽ đưa phụ nữ đến trước mặt cậu, đến lúc đó lại tìm cơ hội nói chuyện với người phụ nữ tên Ngâm Tỷ kia.
Nếu muốn đưa Ngâm Tỷ bỏ trốn, người đương nhiên càng ít càng tốt, nhưng cậu vẫn cần vệ sĩ, thương nhân nước ngoài có vệ sĩ bên cạnh cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Kế hoạch đã rõ ràng, Lẫm Đông bắt đầu chuẩn bị. Những ngóc ngách rồng rắn lẫn lộn ở thị trấn Sa Vũ, ánh mắt âm trầm của những lính đánh thuê trước đây đang chờ đợi chủ thuê mới. Lẫm Đông len lỏi qua giữa những người đó, gạt đi những ánh mắt dò xét. Cậu muốn tuyển vệ sĩ, nhưng không vội vàng ngay lúc này, hôm nay cậu có một việc khác phải làm – tạo một thân phận mới.
Tòa nhà dân cư thấp lè tè cuối con hẻm đầy khói thuốc, có người đánh bài, có người tụ tập quanh máy chơi game và bàn bi-a, tiếng chửi rủa không ngớt, như thể giây tiếp theo sẽ vác hung khí lao vào đánh nhau. Sự xuất hiện của Lẫm Đông thu hút không ít ánh mắt, có người huýt sáo với cậu, cậu liếc mắt nhìn lại, "Hoàng Tam có ở đây không?"
"Ai tìm tôi?" Hoàng Tam ló đầu ra khỏi đống bài, giọng nói như người chưa tỉnh ngủ.
Lẫm Đông giơ tay lên, "Tôi."
"Cậu chủ Lẫm!" Hoàng Tam bỏ cả bài, lách ra khỏi đám người đang chửi bới, "Tìm tôi có việc gì?"
Lẫm Đông đưa tấm danh thiếp mà cậu ta từng nhét cho mình, "Còn nhận việc không?"
Hoàng Tam tỉnh táo hẳn lên, "Nhận chứ, có tiền là nhận!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!