Chương 40: Thương Nhân Theo Đuổi Tiền Tài, Nhưng Cũng Có Những Thương Nhân Không Chỉ Theo Đuổi Tiền Tài

Lẫm Đông vén quần áo đang treo sang một bên, ngồi vào trong tủ, áp mảnh giấy vào lòng. Vào khoảnh khắc này, trái tim cậu được lấp đầy đến mức gần như vỡ tung, nhưng những thứ lấp đầy đó lại nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng.

Cậu ngồi đó rất lâu, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên, gọi cho Hàn Cừ. Trái tim dưới mảnh giấy đập rộn ràng.

"Alo…" Giọng Hàn Cừ truyền đến, cùng với đó là tiếng ồn ào huyên náo, gần như át cả tiếng người.

"Đội trưởng Hàn!" Lẫm Đông bất giác nói lớn hơn, "Tôi, tôi thấy tủ quần áo anh làm cho tôi rồi."

"Về rồi à?" Hàn Cừ nói: "Đi đường có vất vả không?"

Lẫm Đông lắc đầu, rồi lại nhận ra Hàn Cừ không nhìn thấy, nên lại nói: "Đội trưởng Hàn, cảm ơn anh."

"Khách sáo rồi." Dường như Hàn Cừ cũng đã tìm một chỗ khác cho đỡ ồn ào hơn.

Lẫm Đông không biết nên nói gì, cậu cảm thấy thật bực bội vì cuộc gọi này quá đột ngột, chưa chuẩn bị được gì cả.

Hàn Cừ cũng không nói gì. Sự im lặng càng khiến Lẫm Đông căng thẳng, nghĩ tới nghĩ lui, cậu đành phải nói một câu không đâu vào đâu: "Đội trưởng Hàn, bên chỗ anh hơi ồn."

"Ừ, đông người, Lý Đông Trì đang họp." Hàn Cừ nói.

"Muộn thế này rồi…" Mi mắt Lẫm Đông giật giật, "Tôi có làm phiền anh không? Vậy anh đi làm việc trước đi." Cậu mong Hàn Cừ sẽ nói không bận, không cần để ý đến Lý Đông Trì. Hàn Cừ đã từng cười nói với cậu những lời tương tự như vậy không ít lần.

Nhưng mong ước của cậu đã tan vỡ, Hàn Cừ nói: "Được, cũng không còn sớm nữa, cậu đi đường cả ngày rồi, nghỉ ngơi cho tốt."

"Vâng, được, anh cũng vậy."

Cuộc gọi kết thúc, Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, cảm giác mất mát như một sợi dây thừng thô ráp, siết chặt lấy người cậu.

Trời còn chưa sáng hẳn, Lẫm Đông đã rửa mặt xong, đứng đợi trong sân, cậu có chút bồn chồn nhìn những bộ phận tàu hỏa sắp được lắp ráp. Tối qua cậu cứ trằn trọc mãi, cho rằng sở dĩ không tìm được lời nào để nói với Hàn Cừ là vì tàu hỏa chưa được lắp đặt xong, hôm nay sau khi chạy thử ổn thỏa, cậu sẽ quay video lại gửi cho anh xem.

Trong ánh bình minh dần sáng tỏ, ánh sáng của những bóng đèn màu nhỏ cũng trở nên nhạt đi. Lẫm Đông nhìn những bóng đèn bị hỏng, định bụng sẽ vào thị trấn mua cái mới về thay. Ngồi trong xe, cậu rất muốn hỏi anh đã mua chúng ở đâu, nhưng chiếc điện thoại chỉ dừng lại trong tay một lát rồi lại được đặt về chỗ cũ.

Buổi sáng, phần lớn các cửa hàng đều chưa mở cửa, Lẫm Đông lái xe một vòng quanh thị trấn Sa Vũ mà vẫn không tìm được đèn màu nhỏ. Thấy sắp đến giờ công nhân bắt đầu làm việc, cậu lập tức đến khách sạn gặp bọn họ, cùng nhau quay về làng.

Công nhân lắp đường ray, ráp linh kiện, một vài người dân trong làng xúm lại xem náo nhiệt. Ông lão Hoàng chen lên phía trước nhất, "Ối! Thật sự định chạy tàu hỏa đấy à!"

Lẫm Đông rất quả quyết nói: "Cháu đã nói muốn chạy là nhất định phải chạy."

Ông lão Hoàng đảo mắt nhìn quanh sân, lắc đầu, "Không đủ rộng."

Lẫm Đông nói: "Vậy cũng phải chạy."

Buổi trưa, Bạch Nhất cũng đến giúp, nhìn thấy trong sân có thêm một cái đầu tàu, cậu ta kinh ngạc nói: "Trời ạ! Cái này cũng to quá đi!"

Lẫm Đông nhìn đầu tàu đã được lắp ráp xong, nhíu mày. Nó rất giống cái trong khu vui chơi, cũng là con hổ nhỏ màu đỏ, nhưng không có toa xe, phía sau chỉ nối với một thùng hàng lộ thiên. Ban đầu chính vì cân nhắc sân nhà không chứa nổi cả đoàn tàu, nên Lẫm Đông mới đặt phiên bản thu nhỏ. Nhưng bây giờ xem ra, dù là bản thu nhỏ, cũng khó mà đặt vừa trong sân nhà được.

"Cậu chủ Lẫm." Công nhân khó xử nói: "Đường ray không rẽ được."

Lúc này, đầu tàu đặt trên một đoạn đường ray, giống như một vật khổng lồ không nên xuất hiện ở nơi này. Cậu nhìn nó, trong thoáng chốc cảm thấy thất vọng cùng cực. Tàu hỏa nhỏ chở những ký ức tuổi thơ tươi đẹp của trẻ con, cậu đã mơ mộng hão huyền muốn tái hiện lại vẻ đẹp đó cho Hàn Cừ mà không hề cân nhắc đến vấn đề thực tế. Đầu tàu lớn như vậy, chỉ ở khu vui chơi mới đáng yêu, mới mang lại niềm vui, còn ở nhà, nó lại trở thành quái vật và gánh nặng.

Lẫm Đông gọi Bạch Nhất một tiếng, Bạch Nhất chạy tới, "Anh, sao thế?"

"Anh đặt một thứ như thế này ở nhà, có phải rất kỳ quặc không?" Lẫm Đông không tìm được ai khác để hỏi, cậu hy vọng Bạch Nhất có thể cho cậu câu trả lời mà cậu mong muốn.

Bạch Nhất khoanh tay trầm ngâm, cuối cùng nghiêm túc nói: "Anh, em thấy nó không thực tế."

Những lời tiếp theo của Bạch Nhất, Lẫm Đông đã không nghe vào tai được nữa. Cậu nhìn đầu tàu, đầu tàu cũng nhe răng nhìn cậu. Khi quyết định làm một đoàn tàu cho Hàn Cừ, cậu đã đắm chìm trong hạnh phúc không thực tế. Bây giờ cậu đã bị trả về hiện thực, nên đầu tàu cùng cậu đến với hiện thực cũng trở nên lạc lõng.

Công nhân hỏi: "Cậu chủ Lẫm, vẫn lắp đặt tiếp chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!