Ông chủ Phổ cứ như một tay xã giao chuyên nghiệp, lúc nào cũng có nhà đầu tư để gặp, có tiệc rượu để tham dự không xuể. Ông ta có ý muốn kéo Lẫm Đông cùng kiếm tiền, cũng có người sau khi gặp Lẫm Đông đã nhờ ông chủ Phổ làm trung gian giới thiệu, nhưng Lẫm Đông đều từ chối với lý do tạm thời chưa muốn mở rộng kinh doanh.
"Haizz, cậu đó…" Sau khi lại thay Lẫm Đông từ chối một cơ hội hợp tác nữa, ông chủ Phổ thở dài, "Cậu chủ Lẫm chỉ biết kiếm tiền của tôi đâu mất rồi!"
Lẫm Đông cười nói: "Thì ra trong mắt ông chủ Phổ, tôi là người chỉ biết kiếm tiền thôi sao?"
"Kiếm tiền tốt mà! Ai mà không yêu tiền! Công ty logistics của cậu làm ăn tốt thế, ngành trang điểm cho người quá cố ở thị trấn Sa Vũ cũng là do cậu gây dựng nên, cậu kiếm tiền giỏi hơn bất cứ ai!"
Lẫm Đông không tranh cãi, "Bây giờ tôi không phải cũng đang kiếm tiền sao? Dự án khu vui chơi này không chỉ đầu tư lớn, lợi nhuận cao, mà còn rất có ý nghĩa đối với sự phát triển tương lai của thành phố Thiên Sơn, tôi muốn tìm hiểu thêm."
Lời này ông chủ Phổ rất thích nghe, "Được rồi, cậu không muốn tham gia vào chuyện khác, tôi cũng không ép cậu. Cậu cứ ở khu vui chơi giám sát, chỗ nào cần cải thiện thì nói với tôi. À đúng rồi, tối nay tàu hỏa sẽ được giao đến."
Lẫm Đông bình tĩnh hỏi: "Còn cái của tôi đặt…"
"Giao đến cùng lúc luôn!" Ông chủ Phổ chỉ chiếc xe tải cách đó không xa, "Đến lúc đó tôi bảo bọn họ chở về cho cậu."
"Vậy thì cảm ơn ông chủ Phổ."
"Khách sáo quá rồi, cậu chủ Lẫm."
Sau khi các nhà đầu tư xem xét khu vui chơi xong, bọn họ lần lượt đổ đến các công trường khác. Lẫm Đông ở lại một mình bầu bạn với đủ loại thiết bị chưa được lắp đặt hoàn chỉnh. Đây là lần đầu tiên cậu thấy dáng vẻ chưa hoàn thiện của tàu cướp biển, ngựa gỗ xoay tròn,… Chúng lặng lẽ, đồ sộ, như những con quái vật bằng thép, nhưng trong tương lai không xa, khi âm nhạc vang lên, đèn màu bật sáng, chúng sẽ tạo ra giấc mơ trong một ngày cho vô số trẻ em, thậm chí là cả người lớn.
Thứ duy nhất đã được lắp đặt xong và bắt đầu chạy thử nghiệm là tàu vũ trụ. Tên gọi nghe rất kêu, nhưng thực chất chỉ là những chiếc ghế được làm theo hình tàu vũ trụ, quay vòng nhờ cánh tay đòn, độ cao tối đa cũng chỉ nhỉnh hơn chiều cao người lớn một chút. Đây là hạng mục dành riêng cho trẻ nhỏ, dù chưa chính thức mở cửa nhưng cũng không có vấn đề về an toàn.
"Tôi có thể thử được không?" Lẫm Đông hỏi nhân viên chạy thử nghiệm.
Nhân viên nhìn cậu, "Được chứ, anh có cần tôi chụp ảnh giúp không?"
"Cảm ơn anh."
Cỗ máy khởi động, Lẫm Đông ngồi trong chiếc tàu vũ trụ màu tím. Khi tàu bay nghiêng lên cao, tầm nhìn bắt đầu nghiêng theo, mặt đất bị bỏ lại phía sau, đón chào bầu trời phía trước. Cậu có hơi thích cảm giác rời khỏi mặt đất, có chút mất trọng lượng này. Nhắm mắt lại, cảm giác bực bội và lo lắng dường như tạm thời bị bỏ lại trên mặt đất.
Tiếc là khi nhạc dừng, tàu vũ trụ cũng hạ xuống mặt đất. Nhân viên vui vẻ nói: "Chúng tôi còn có vài cỗ máy cần thử nghiệm nữa, đang lo không có người đây. Lẫm tiên sinh, anh có muốn tham gia không? Có người ngồi trên máy, hiệu quả thử nghiệm sẽ tốt hơn một chút."
Dù sao Lẫm Đông cũng không có việc gì, liền đồng ý.
Các thiết bị đang thử nghiệm đều tương tự như tàu vũ trụ, đều dành riêng cho trẻ nhỏ. Lẫm Đông ngồi từ chiều cho đến khi mặt trời lặn. Công việc thử nghiệm vốn rất phức tạp, nhưng cậu lại tìm thấy niềm vui trong đó, trở thành nhà đầu tư tốt bụng nhất trong lời nói của các nhân viên.
"Trời sắp tối rồi, Lẫm tiên sinh, anh chưa về sao?" Nhân viên đã hết giờ làm.
Lẫm Đông lắc đầu, "Ông chủ Phổ nói tối nay tàu hỏa sẽ được giao tới, tôi ở lại xem sao."
"Tàu hỏa?" Nhân viên suy nghĩ một lát, rồi hiểu nhầm ý, "À, anh nói cái đó à, cái đó hôm nay không thử nghiệm được đâu, lắp đặt cũng cần rất nhiều thời gian."
"Không sao, tôi chỉ xem một chút thôi."
"Anh đúng là có trách nhiệm!"
Ông chủ Phổ ước tính sai thời gian, lúc tàu hỏa được giao đến đã là rạng sáng. Công nhân dỡ hàng dưới ánh đèn pha chói mắt, Lẫm Đông đứng bên cạnh, tim đập rất nhanh. Khoảnh khắc tấm bạt che được kéo ra, cậu nín thở, mắt bất giác mở to, nhưng khi nhìn thấy đống thép đó, trong lòng lại dâng lên nỗi thất vọng tràn trề.
Chúng vẫn chưa biến thành hình dáng con tàu trong khu vui chơi như Hàn Cừ đã miêu tả.
Lẫm Đông chụp lại các bộ phận của tàu hỏa, lúc xem lại album ảnh thì thấy những bức ảnh nhân viên chạy thử nghiệm chụp giúp mình. Trong làn gió se lạnh của thành phố Thiên Sơn, cậu đội chiếc mũ len tên "Lẫm Đông", bay về phía bầu trời màu xám xịt, giống như một bông tuyết kỳ ảo không bao giờ rơi xuống mặt đất vậy.
Ngón tay cậu dừng lại trên màn hình, muốn gửi những bức ảnh này cho Hàn Cừ. Nhưng khi mở khung chat ra lại do dự. Từ do dự đến từ bỏ cũng không mất quá nhiều thời gian, cậu bây giờ không có tư cách gì để gửi cho anh những bức ảnh như vậy.
Cuộc trò chuyện cuối cùng trong khung chat là vào sáng hôm nay, không, đã là sáng hôm qua rồi. Hàn Cừ hỏi cậu công việc ở Thành phố Thiên Sơn thế nào, ngày nào về thị trấn Sa Vũ. Cậu nói còn vài dự án nữa cần xem xét, có lẽ phải ở lại thêm một thời gian. Hàn Cừ nói biết rồi, bảo cậu chú ý an toàn.
Những cuộc trò chuyện như vậy diễn ra mỗi ngày, na ná giống nhau. Cậu và anh không hề cắt đứt liên lạc vì xa cách, đôi khi là Hàn Cừ chủ động nhắn tin, đôi khi là cậu chủ động hỏi anh đồ ăn ở nhà đã hết chưa. Nhưng mọi thứ dường như đã trở thành thông lệ. Nếu một ngày nào đó, Hàn Cừ không nhắn cho cậu, cậu cũng không nhắn cho anh, thì ngay cả thông lệ này cũng không cần phải tiếp tục nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!