Buổi chiều trong làng, thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng chó sủa. Lúc Lẫm Đông lái xe đi ngang qua nhà ông lão Hoàng, cậu bất giác nhìn vào gương chiếu hậu, ông lão Hoàng đang ung dung nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế trước cửa nhà phơi nắng. Lẫm Đông đạp phanh, ông lão mở mắt, nhìn về phía chiếc xe.
Lẫm Đông ngồi trên ghế lái do dự một chút, không biết Hàn Cừ sẽ còn ở thị trấn Sa Vũ bao lâu, cậu muốn mua chút đồ ăn đồ dùng để sẵn trong nhà. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không cần thiết, Hàn Cừ ở một mình, chắc chắn sẽ không tự nấu ăn ở nhà, có lẽ cũng sẽ không về nhà ở nữa. Cậu tiếp tục lái xe về phía trước, nhưng chỉ đi được khoảng mười mét lại lùi xe về trước cửa nhà ông lão Hoàng.
Ông lão Hoàng đã ngồi dậy, thấy cậu xuống xe, "Uầy, cậu chủ Lẫm, đang tập lái xe đấy à?"
Lẫm Đông mỉm cười, "Cháu đến mua ít đồ."
"Ồ, toàn là cậu chủ Hàn đến ủng hộ việc buôn bán của tôi thôi, sao hôm nay cậu lại đến đây?" Ông lão Hoàng dẫn cậu vào tiệm.
"Anh ấy…" Lẫm Đông nhìn kệ hàng, đây chỉ là một tiệm tạp hóa nhỏ trong thôn, bán ít đồ ăn vặt cho trẻ con, dầu muối gạo mì, những thứ khác gần như không có. Lẫm Đông lấy mỗi thứ một ít, lúc tính tiền lại nói: "Ông Hoàng ơi, cháu phải đi công tác một thời gian, anh, anh Hàn nếu có cần gì, ông giúp cháu để ý một chút nhé."
Ông lão Hoàng cười phá lên, "Cậu chủ Hàn lớn tướng thế kia, cần ông già này chăm sóc à? Cậu chủ Lẫm, cậu đúng là lo bò trắng răng!"
Lẫm Đông đặt ba túi đồ lớn mà Hàn Cừ có lẽ sẽ chẳng bao giờ dùng đến lên ghế sau, lái xe về nhà, cậu mở cổng ra, nhìn những dây đèn nháy nhỏ chưa bật, chiếc tủ được che bằng tấm nhựa, bỗng dưng sống mũi cậu cay cay.
Cậu gần như chưa bao giờ về vào giờ này, từ sau khi Hàn Cừ đến ở thì lại càng chưa từng. Cậu đi sớm về khuya, mỗi tối về, chào đón cậu luôn là ánh sáng ấm áp trong sân và những dây đèn nháy nhỏ lấp lánh đủ màu. Lúc này trời sáng rõ, những hạt bụi lơ lửng cũng thấy rõ mồn một, nhắc nhở cậu rằng, nơi đây sẽ sớm trở lại như lúc Hàn Cừ chưa từng đến.
Cậu cúi đầu thở dài, tự nhủ phải nhanh chóng thu dọn. Cậu không giỏi nói lời tạm biệt, đặc biệt là khi đối tượng tạm biệt lại là Hàn Cừ. Cậu không thể đối mặt với ánh mắt của Hàn Cừ mà thản nhiên nói lời tạm biệt được, vậy nên chỉ có thể lén lút quay về, gọi một cuộc điện thoại cho xong chuyện. Không, ngay cả điện thoại cậu cũng không muốn gọi, có lẽ gửi một tin nhắn ngắn gọn thông báo là lựa chọn khả thi duy nhất đối với cậu.
Lẫm Đông bước vào căn phòng Hàn Cừ đang ở – phần lớn quần áo của cậu vẫn để ở đó, cậu cố gắng không nhìn ngang liếc dọc mà kéo ra một chiếc vali, nhét vài bộ quần áo vào, nhìn chiếc tủ đã được lấp đầy ắp, cậu đứng bất động hồi lâu. Quần áo trước mặt có một số mua lúc còn ở viện điều dưỡng, Hàn Cừ đều đã chuyển về cho cậu, cũng bởi vì tủ quần áo không đủ chỗ mà Hàn Cừ mới quyết định làm cho cậu một cái tủ mới.
Cậu từ từ kéo một ngăn kéo ra, nhìn thấy chiếc mũ len màu tím xám và hồng nhạt. Đầu ngón tay lại được bao bọc bởi lớp lông mềm mại, hơi thở cậu trở nên gấp gáp, cậu cầm nó lên, ôm chặt vào lòng mình.
"Xin lỗi." Cậu lẩm bẩm một mình, "Xin lỗi."
Thu dọn xong bộ quần áo cuối cùng, lúc sắp đóng vali lại thì nửa mảnh giấy nhỏ lộ ra từ một chiếc áo. Cậu nhặt lên, mở ra, "A…"
Đó là sau khi cậu bị thương, Hàn Cừ phải đến cục trị an từ sớm nên để lại giấy nhắn cho cậu, nhưng còn chưa viết xong thì cậu đã từ phòng ngủ đi ra. Vì vậy câu cuối cùng trên mảnh giấy là "Đợi trưa tôi".
Đợi trưa tôi về.
Lẫm Đông cảm thấy như có một cơn lốc xoáy đang đè nặng lên ngực mình, cậu vội vàng nhét mảnh giấy lại chỗ cũ. Cậu sẽ không đợi Hàn Cừ về nữa, cậu lại sắp làm kẻ nhát gan chạy trốn trong hoảng loạn nữa rồi.
Sân huấn luyện của cục trị an vang lên tiếng reo hò, Luke tưởng ai đó biểu diễn xuất sắc, chạy đến xem náo nhiệt, lại phát hiện hoàn toàn ngược lại, Hàn Cừ bị lỗi khi đang thị phạm, ngã từ thang mây xuống, lăn một vòng trên đất. Luke cũng hùa theo trêu chọc, "Hàn tiên sinh, anh cũng có lúc mắc lỗi à!"
Hàn Cừ phủi cỏ trên người, cười nói: "Tôi ngã mà các cậu vui thế à?"
"Chưa thấy bao giờ mà!" Các cảnh sát đặc nhiệm nói: "Làm lại lần nữa đi! Thêm lần nữa!"
"Không làm nữa." Hàn Cừ vẫn giữ nụ cười trên môi, "Xem các cậu đi, ai cũng ngã một cái cho tôi cười với."
Các cảnh sát đặc nhiệm thì ngã nhiều hơn, nhưng Hàn Cừ xem một lúc, nụ cười ban đầu cũng dần tắt, anh dần dần có chút lơ đãng, mấy lần nhìn ra ngoài sân huấn luyện. Cảm giác bị nhìn lúc trước đã không còn nữa, nhưng anh rất để tâm. Ánh nhìn đó không có ác ý, là Lẫm Đông đi ngang qua sao? Anh tranh thủ liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn nào.
Nửa tiếng trước khi kết thúc huấn luyện, nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, Hàn Cừ nói với một tổ trưởng cảnh sát đặc nhiệm rồi rời đi sớm hơn mọi ngày. Anh có chút bồn chồn không yên, trên đường về làng, mí mắt giật ngày càng mạnh, đầu ngón tay đặt lên mí mắt như chạm vào một mặt trống nhỏ đang được gõ liên hồi.
Lúc vào làng, tốc độ xe chậm lại, bên ngoài tiệm tạp hóa, ông lão Hoàng đang cho vịt ăn, bị đàn vịt chặn đường, Hàn Cừ buộc phải dừng lại. Ông lão Hoàng vừa thấy, "Cậu chủ Hàn, sao giờ này cậu lại về?"
Hàn Cừ nghe ra sự khác thường, "Ông Hoàng, Lẫm Đông về rồi à?"
"À, về rồi. Nhưng lại đi rồi."
"Đi rồi?"
"Ừ, vừa mới đây thôi, còn mua khối đồ ở chỗ tôi, bảo tôi chăm sóc cậu đấy!"
Hàn Cừ lập tức lấy điện thoại gọi cho Lẫm Đông, máy bận, anh gọi lại, vẫn máy bận. Trong lòng anh có ý nghĩ muốn quay đầu xe đuổi theo ngay lập tức, nhưng nghĩ lại, vẫn lái về ngôi nhà nhỏ trước.
Mọi thứ trong ngôi nhà nhỏ vẫn như thường, nhưng trên mặt đất có vết kéo vali. Hàn Cừ vừa gọi điện cho Bạch Nhất vừa kéo tủ quần áo ra, quần áo của Lẫm Đông thiếu mất mấy bộ, ngăn kéo đựng mũ trống không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!