Lẫm Đông hạ cửa kính xe xuống thấp hơn một chút, không khí ồn ào náo nhiệt thường thấy ở thị trấn Sa Vũ lập tức tràn vào xe, cuốn trôi đi sự mệt mỏi trong giọng nói của cậu, "Ông chủ Phổ, ngại quá, mấy hôm nay bận quá, tôi nhất định sẽ sắp xếp thời gian…"
Ông chủ Phổ cười ngắt lời, "Uầy, có ngày nào cậu không bận đâu! Cậu giờ là người nổi tiếng ở chỗ chúng ta rồi, nhà nào có người mất cũng muốn nhờ cậu giúp, tôi tìm cậu cũng khó. Nghe nói mấy đứa học trò của cậu đã gánh vác được công ty rồi, thế thì cậu phải có thời gian rồi chứ! Khu vui chơi cũng có vốn đầu tư của cậu mà! Còn cả cái kia nữa, đầu máy xe lửa!"
Lẫm Đông sững sờ mở to mắt, một lát sau mới nói: "Thế này đi, ông chủ Phổ, ông cho tôi chút thời gian sắp xếp công việc bên này, tôi sẽ liên lạc với ông sớm nhất có thể."
"Được được được, đừng nuốt lời đấy nhé!"
Cúp máy, Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào dòng xe cộ phía trước. Ông chủ Phổ đã hẹn cậu liên tục mấy lần, cậu hiểu ý của ông ta. Cậu đến từ Hoa Quốc, lại từng là ngôi sao, có tiền trong tay, ông chủ Phổ cho rằng cậu hiểu biết rộng, có tầm nhìn xa, có thẩm mỹ, muốn cậu đến xem khu vui chơi đang xây dựng, cho chút ý kiến, nếu có thể đầu tư thêm chút tiền thì càng tốt.
Nghe nói cảnh quan môi trường của khu vui chơi đã sắp đặt gần xong, các thiết bị cỡ lớn đang được lắp đặt. Cậu cũng đã từ chối ông chủ Phổ mấy lần, đúng là lúc đó do cậu bận rộn, nhưng quan trọng hơn là, cậu không muốn bỏ lỡ những ngày tháng ở bên Hàn Cừ, nếu đi công tác thì ít nhất cũng mất ba ngày.
Nhưng bây giờ, cậu cau mày, cái cớ để chủ động rời đi đã bày ra trước mắt.
"Anh Đông Đông, anh định đến thành phố Thiên Sơn à?" Bạch Nhất hỏi. Trước đây, lúc Lẫm Đông dẫn Bạch Thiểm và những người khác bận tối mắt tối mũi, cậu ta từng thay cậu đến khu vui chơi giao tài liệu. Thành phố Thiên Sơn là thành phố có quy mô tương đối lớn so với các thị trấn nhỏ ở phía Nam nước M, nếu tiếp tục phát triển, tương lai thị trấn Sa Vũ sẽ nằm trong vùng ảnh hưởng của nó.
"Lần trước cậu đi mất bao lâu nhỉ?" Lẫm Đông hỏi.
"Thời gian…, để em nghĩ xem. Đi về mất 12 tiếng, đường chưa sửa xong, cứ đi đi dừng dừng. Ông chủ Phổ mời em ở lại một đêm. Anh à, khu đó lớn thật đấy, đợi nó mở cửa, em phải dẫn Bạch Thiểm đi chơi!"
"12 tiếng." Lẫm Đông lẩm bẩm, cậu tìm thành phố Thiên Sơn trên bản đồ. Khoảng cách giữa hai nơi thực ra không xa lắm, nhưng tình trạng đường sá quá tệ, có mấy đoạn bị phá hủy trong chiến tranh, đến giờ vẫn chưa sửa xong, chỉ có thể cố mà lái qua.
Bạch Nhất nghĩ đến đoạn đường đi đi về về cũng lắc đầu nguầy nguậy, "Anh, nếu anh lười đi thì lần này vẫn để em đi cho, mông em chai rồi."
Lẫm Đông bật cười, "Chuyện đó mà cũng đáng để cậu tự hào à. Để lát nữa anh xem lại thời gian, ông chủ Phổ đã nhắc nhiều lần như vậy, anh cũng nên đi một chuyến rồi."
Bạch Nhất nghĩ một lát, giọng điệu cũng trở nên nghiêm túc hơn, "Anh, anh với, anh với…"
Lẫm Đông không chịu nổi bộ dạng ấp úng của cậu ta, "Lắp bắp cái gì vậy?"
"Vâng vâng, là em lắp bắp." Bạch Nhất chép miệng, "Anh với anh Hàn xảy ra chuyện gì rồi phải không?"
"Anh Hàn của cậu vẫn ổn, đừng có trù ẻo anh ấy." Lẫm Đông cau mày, theo phản xạ chống lại việc cái tên Hàn Cừ bị gắn liền với cụm từ "xảy ra chuyện".
"Em biết em biết, em chỉ cảm thấy hai người có phải là, có phải là giận nhau rồi không?" Bạch Nhất sốt ruột, diễn đạt tiếng Hoa không tốt, bèn nói bằng tiếng nước M: "Dạo này cũng không thấy anh ấy đến hẻm Tình Thiên của chúng ta, anh cũng không đến cục trị an tìm anh ấy, Bạch Thiểm nói với em là anh cứ lơ đãng, toàn thất thần…"
"Hai anh em nhà cậu đúng là lắm chuyện." Lẫm Đông không muốn nghe Bạch Nhất nói tiếp, bèn dùng giọng điệu bông đùa chặn lời cậu ta lại, "Suốt ngày nói xấu sau lưng ông chủ."
Bạch Nhất trợn mắt, "Tụi em không có!"
"Chỉ là bận quá thôi, không có gì khác." Lẫm Đông nói: "Đội trưởng Hàn cũng đâu có ở lại đây lâu dài, anh ấy sắp phải đến thành phố Tiêu Lưu rồi, ở đó một thời gian rồi về nước. Thời gian ngắn nên công việc dồn dập, làm gì có thời gian ngày nào cũng lượn lờ ở hẻm Tình Thiên?"
Bạch Nhất không hẳn là tin, nhưng ngập ngừng một lát rồi không nói gì tiếp nữa, "Hai người ổn là được rồi."
"Ổn mà." Lẫm Đông cúi đầu, khẽ thở dài, "Anh ấy nhất định sẽ ổn thôi."
Thành phố Thiên Sơn thì vẫn phải đi, nhưng không phải chuyện gấp. Về mặt thời gian thì Lẫm Đông có thể sắp xếp được, nhưng cứ nghĩ đến Hàn Cừ là lại khó lòng quyết định. Thời gian ở bên nhau vốn đã không còn nhiều, nếu không xảy ra chuyện tối qua, cậu thậm chí đã cân nhắc đến chuyện cùng Hàn Cừ đến thành phố Tiêu Lưu, coi như đi khảo sát nơi có thể làm ăn sau này. Bây giờ phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra lại rất khó khăn.
Trời đã tối, cậu nên về thôi, giữa những người trưởng thành luôn có sự ngầm hiểu, có lẽ Hàn Cừ cũng có thể coi như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.
Nhưng vừa đến bên chiếc mô tô, cậu đã thấy Hàn Cừ, ngón tay đang cầm chìa khóa bất giác siết chặt.
Hàn Cừ vừa đến, bóng anh đổ dài trong sân dưới ánh đèn đường. Anh nhìn cánh cửa chính diện trước, sau đó ánh mắt mới di chuyển rồi nhìn thấy Lẫm Đông.
"Đội trưởng Hàn." Lẫm Đông lên tiếng trước, giống như mọi lời chào hỏi bình thường giữa bọn họ.
Hàn Cừ bước đến trước mặt cậu, mày vẫn cau lại như hôm qua, chỉ là không nhíu chặt bằng, ánh mắt anh dừng lại trong giây lát rồi nói: "Về chứ?"
Lẫm Đông gật đầu, "Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!