Lẫm Đông chưa bao giờ cho rằng mình khao khát một tình yêu kiểu Platon. Tình yêu cậu dành cho Hàn Cừ tuyệt đối không chỉ là sự ngưỡng mộ. Vì vậy, cậu đã tưởng tượng ra rất nhiều lần cảnh hôn anh, nhưng không có lần nào cậu lại điên cuồng, thảm hại như bây giờ, giống như một con thú hoang chưa được thuần hóa.
Hàn Cừ sắp đi rồi, người như cậu, cả đời này cũng không thể đến gần anh được nữa – tối nay đầu óc cậu chỉ toàn những suy nghĩ như vậy. Cậu đã khiến bản thân mình nửa tỉnh nửa say, tùy tiện phát tiết trên sân khấu, miếng gảy đàn rơi mất, liền đổi sang dùng ngón tay, cảm giác đau nhói ở tay cũng không thể làm cậu tỉnh táo lại được.
Trong đầu cậu thoáng qua hình ảnh hai lần Hàn Cừ đến "Vũ Lâm Tình", cố gắng tìm kiếm trong đám đông đang nhảy múa hỗn loạn, nhưng men rượu và mồ hôi làm tầm nhìn của cậu méo mó, cậu không nhìn thấy Hàn Cừ. Dây đàn guitar đứt vì cậu bạo lực, tiếng "ong" mạnh mẽ đó k*ch th*ch dây thần kinh của cậu, làm vỡ vụn chút lý trí còn sót lại. Cậu nghĩ, nếu có thể gặp được Hàn Cừ, cậu sẽ bất chấp tất cả lao tới, ép buộc cũng được, ăn vạ cũng được, cậu muốn có được người đàn ông này.
Trước khi rời sân khấu, cậu lại một lần nữa quét mắt nhìn đám đông hỗn loạn trước mặt, nhưng vẫn không có người cậu muốn gặp. Cảm giác thất vọng và chán nản đè nặng lên vai, cậu bước đi loạng choạng. Khoảnh khắc quay lại hậu trường, cậu lại không thể tin được mà nhìn thấy Hàn Cừ.
Là giả phải không, tại sao anh lại ở đây, tại sao lại xuất hiện vào lúc này? Là muốn kiểm chứng lời mình vừa nói sao? Nhưng tại sao anh lại biết cậu vừa nói gì? Bóng dáng Hàn Cừ lắc lư qua lại, đi về phía cậu, tầm nhìn của Lẫm Đông càng thêm mơ hồ, cậu bực bội nhắm mắt lắc đầu.
Đột nhiên, cậu lại ngửi thấy mùi hương chanh thoang thoảng trên người Hàn Cừ, mùi hương này ở quán bar đêm quả thực giống như một đóa hoa trắng nhỏ bé. Cậu nhớ ra rồi, quần áo của bọn họ được giặt chung với nhau, dùng loại bột giặt hương chanh cậu mua ở tiệm tạp hóa. Nhưng tại sao chỉ có trên người Hàn Cừ mới có mùi hương chanh này, còn của cậu đâu? Ồ, hương canh trên người cậu đã bị mùi nước hoa nồng nặc và mùi rượu hôi hám xâm chiếm rồi.
Hàn Cừ đến gần cậu hơn, anh đưa tay về phía cậu. Anh vẫn luôn đưa tay về phía cậu, lúc nào anh cũng đóng vai người cứu rỗi, vai anh hùng. Còn cậu thì vừa cẩn thận dè dặt, vừa ôm lòng mong đợi nắm lấy tay anh, cậu là người được anh cứu rỗi.
Nhưng đêm nay, cậu khinh bỉ thân phận của mình. Cứu rỗi cái gì chứ, được cứu rỗi gì chứ, cậu không cần, cậu chỉ muốn chiếm hữu Hàn Cừ, cậu muốn làm kẻ xâm chiếm độc ác xấu xa kia. Cậu thô bạo kéo tay Hàn Cừ, kéo anh về phía mình, đồng thời cướp đi hơi thở của anh.
Cậu không có thời gian, hoặc nói là không dám để ý đến phản ứng của Hàn Cừ. Đã muốn làm kẻ xấu, vậy thì làm cho tới cùng, chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân thôi, chỉ để tâm đến khoảnh khắc chiếm hữu này. Cậu ôm chặt lấy Hàn Cừ, vụng về, hỗn loạn hôn anh, đầu óc cậu trống rỗng. Cậu vô cùng hy vọng mình có thể hóa thành con bạch tuộc khổng lồ dưới biển, như vậy là có thể giam cầm Hàn Cừ, cho dù người đàn ông này là cá mập, là anh hùng ba đầu sáu tay, cũng không thể đẩy cậu ra được.
Có gì đó ấm nóng chảy dọc theo gò má, đáy mắt cậu đã đỏ hoe từ sớm, nhưng cậu không hề hay biết, cho đến khi khóe môi thấm đẫm vị mặn của nước mắt.
Người trong lòng gần như đứng không vững, nhưng hai tay lại siết chặt lấy anh không chịu buông – mặc dù lực siết này yếu ớt không đáng kể, anh không cần động thủ cũng có thể thoát ra được. Hàn Cừ nhíu chặt mày, đỡ lấy lưng Lẫm Đông, dung túng cho nụ hôn vụng về của cậu, cả người anh có chút sững sờ trong giây lát.
Khi Lẫm Đông lao về phía anh, anh theo phản xạ lùi lại nửa bước, ôm lấy người cậu. Nhìn Lẫm Đông vô cùng đau khổ, vô cùng tủi thân, đôi mắt mờ mịt say khướt, dường như muốn dựa vào lòng anh mà khóc. Nhưng cậu lại ép anh vào cửa, để hôn anh.
Lẫm Đông đang run rẩy, anh muốn vỗ nhẹ vào lưng cậu, giống như những lần anh đã an ủi cậu, nhưng lần này lại rõ ràng sờ thấy xương bả vai nhô cao trên người cậu. Ánh mắt anh trầm xuống, sao Lẫm Đông lại gầy đi thế này?
Trong hơi thở có mùi máu tanh, cơn đau nho nhỏ đó không đủ để làm anh mất tập trung, nhưng anh nhìn thấy nước mắt của Lẫm Đông, như thủy triều làm ướt đẫm khuôn mặt anh.
Bàn tay đang đè trên lưng Lẫm Đông không còn động đậy nữa, giây tiếp theo, anh ấn vào sau gáy cậu, chủ động làm nụ hôn thêm sâu hơn.
Dường như nhịp tim của Lẫm Đông đã dừng lại ở đỉnh điểm, trong đôi mắt mở to, đồng tử như ngưng đọng ra thứ ánh sáng rực rỡ nhất trên đời. Đôi tay mạnh mẽ như "bạch tuộc" trong tưởng tượng trượt xuống, ôm không chặt, đứng cũng không vững. Nhưng cậu không thực sự ngã xuống, Hàn Cừ đã chống đỡ cơ thể cậu, không cho phép cậu ngã xuống.
Cảm giác chua xót từ lồng ngực cậu xộc lên cổ họng, trào ra khóe mắt, nước mắt trào dâng, cậu đã sớm không nhìn rõ Hàn Cừ nữa. Ngón tay cậu bị dây đàn guitar cứa rách run rẩy níu lấy anh, khóe môi cậu bật ra tiếng nức nở nghẹn ngào.
Trong con hẻm phía sau phố chợ đêm, ánh đèn mờ tối, không một bóng người qua lại. Hàn Cừ dìu Lẫm Đông lên chiếc xe mà cậu đã đỗ ở đó từ trước, lúc anh đang định cài dây an toàn cho Lẫm Đông, cậu lại đột nhiên giãy giụa đẩy dây an toàn ra, túm lấy áo anh, nhìn thẳng vào anh. Nước mắt cậu chưa lau khô hẳn, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt dính vào nhau thành từng cụm, đáy mắt và chóp mũi đỏ ửng, môi bị rách, máu chưa khô, nhưng sắc mặt lại tái nhợt. Cậu cố chấp níu lấy Hàn Cừ, không cho anh rời đi.
Có lẽ là sự đáp lại vừa rồi của Hàn Cừ đã cho Lẫm Đông thêm dũng khí được đằng chân lân đằng đầu, cậu lại từ từ tiến sát về phía anh. Cậu nghĩ, có lẽ giữa cậu và anh, chỉ có một đêm nay, mất kiểm soát cũng được, không có tương lai cũng được, cậu không muốn giả vờ làm người chính trực nữa, cậu vốn tham lam như vậy, trước khi từ bỏ, cậu muốn làm càn làm bậy, làm theo ý mình.
"Về nhà trước đã." Hàn Cừ hôn lên môi cậu như để trấn an.
Cậu lại lắc đầu nguầy nguậy, sắc đỏ trong mắt lại sắp biến thành nước mắt. Cậu không nói được gì, hai tay cậu níu chặt áo sơ mi của Hàn Cừ, một chiếc cúc ở giữa đã bị cậu giật đứt, trên lớp vải màu sáng nhuốm một vệt máu thấm ra từ đầu ngón tay cậu.
Hàn Cừ càng nhíu chặt mày hơn, nắm lấy hai tay cậu, "Ở đây không được."
"Hức hức…" Tiếng khóc nghẹn ngào không kìm nén được vang lên trong xe. Hai mắt Lẫm Đông đẫm lệ nhìn Hàn Cừ, dù hai tay cậu bị khống chế vẫn không chịu từ bỏ mà giãy giụa. Tay cậu có vết thương, giãy giụa càng mạnh, máu chảy càng nhiều. Hàn Cừ đành phải nới lỏng tay, vừa thoát ra, cậu lập tức lại níu áo anh. Khi máu từ đầu ngón tay cậu nhuốm lên khóa thắt lưng, sự kiềm chế trong mắt anh cuối cùng cũng bị một sắc thái khác cuốn đi.
………….
Lẫm Đông nằm trên tấm nệm mới tinh, rất tỉnh táo, thậm chí cậu còn cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ. Đây là ngôi nhà vườn nho nhỏ của cậu, nhưng không phải căn phòng cậu thường ở. Giường là do Hàn Cừ tự tay làm cho cậu, nệm mới được giao đến vài ngày trước, rất nặng, lẽ ra cậu và anh phải cùng nhau chuyển tấm nệm cũ về giường cũ, rồi đặt tấm nệm mới lên, nhưng cậu đã chọn trốn tránh.
Hàn Cừ phải làm một mình, cũng không biết anh đã dùng bao nhiêu sức lực mới đặt được hai tấm nệm về đúng vị trí.
Cậu nhìn lên trần nhà, cảm thấy rất kinh ngạc về bản thân mình. Cậu đến về nhà gặp Hàn Cừ còn không dám, trốn tránh được thì cứ trốn tránh, chẳng biết hôm nay lấy đâu ra cái gan điên cuồng đòi hôn, không chỉ đòi hôn, mà còn……
Cậu đột nhiên trở mình, cuộn tròn người lại. Ngón tay chảy máu đã được bôi thuốc, lúc này được băng gạc quấn kỹ càng. Vết thương ở khóe môi Hàn Cừ không giúp cậu xử lý, bây giờ hình như cũng đã đóng vảy.
Từ con hẻm sau phố chợ đêm về đến nhà, là Hàn Cừ lái xe, anh không nói chuyện với cậu. Lẫm Đông quần áo xộc xệch nghiêng ngả dựa người trên ghế sau, cậu vừa khóc vừa nhìn Hàn Cừ qua gương chiếu hậu. Hàn Cừ cũng như cậu, quần áo anh cũng xộc xệch, trông có chút thảm hại, mùi hương chanh dễ chịu trên người anh đã biến mất, nhuốm mùi vị dung tục, xấu xí của cậu.
Hàn Cừ không nên như vậy, nhưng cậu lại hại Hàn Cừ sa ngã cùng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!