"Anh Đông Đông? Lẫm Đông?" Hàn Cừ giơ con bạch tuộc nướng thơm lừng khua khua trước mắt Lẫm Đông, "Sao thế?"
"A——" Lẫm Đông vội vàng nhận lấy, nhưng lại không nhìn vào mắt anh Hàn, "Không sao, nướng xong rồi à, cảm ơn anh."
Trong sân nhỏ lại nhóm bếp than hồng. Hàn Cừ từ trường học Calis về, thấy vẫn còn sớm, anh ghé qua chỗ ngư dân dạo một vòng, mua về ít hải sản tươi sống còn nhảy tanh tách, rồi gọi điện báo cho Lẫm Đông. Lúc Lẫm Đông về trông có vẻ vui, nhưng nụ cười hơi gượng gạo. Ban đầu Hàn Cừ còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi hai người cùng nhau xiên hải sản, nhóm lửa, Lẫm Đông cứ lơ đễnh mất tập trung, ánh mắt cũng thường xuyên né tránh anh.
"Có chuyện gì xảy ra à?" Hàn Cừ vừa quét dầu lên con tôm lớn vừa hỏi.
Lẫm Đông lắc đầu, lảng sang chuyện khác: "Con bạch tuộc này dai ghê."
"Hay nướng thêm một chút nữa nhé?"
" Không cần không cần, tôi thích ăn dai dai."
"Nhưng lần trước cậu bảo mềm một chút ăn ngon hơn mà."
Lẫm Đông khựng lại, rồi lại nhìn đi chỗ khác. Kể từ khi nhận ra mình vẫn chưa thể đến gần Hàn Cừ, cậu trở nên vô cùng bất an và nóng nảy, cảm giác chán ghét bản thân đã lâu không xuất hiện lại trỗi dậy. Khi nghe Hàn Cừ nói tối nay về nhà ăn hải sản nướng, cậu không những không cảm thấy hào hứng vui vẻ, mà ngược lại còn muốn trốn tránh.
Cậu sợ hãi cảnh ngồi quây quần bên bếp than hồng ấm áp cùng Hàn Cừ, thưởng thức hải sản do anh nướng, nghe anh chia sẻ về khoảng thời gian ở cùng Tề Tuệ. Điều đó sẽ nhắc nhở vì sao cậu lại vắng mặt, nhắc cho cậu nhớ những điều không tốt của mình.
Vốn dĩ xử lý xong công việc trong tay là cậu có thể về nhà, nhưng dù biết rõ Hàn Cừ đang đợi mình cùng nhau xiên hải sản, cậu vẫn nấn ná ở hẻm Tình Thiên cho đến khi trời tối. Cuối cùng, lúc không thể không về nhà, cậu còn lái xe lòng vòng khắp nơi, thậm chí còn hy vọng Bạch Thiểm có thể đột nhiên gọi cho mình, nói có nơi cần trang điểm mà cô không xử lý được, cần cậu đi qua một chuyến.
Cuối cùng khi lái xe về đến cửa nhà, nhìn thấy những dây đèn màu nhỏ treo trên cây, trên tường rào, ngửi thấy mùi than hồng thoang thoảng trong không khí, cậu bồn chồn ngồi trong xe điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cố gắng làm cho bản thân trông bình thường hơn một chút, vui vẻ hơn một chút.
Nhưng hình như vẫn thất bại, Hàn Cừ đã nhìn ra sự khác thường của cậu.
"Tôi chỉ hơi mệt thôi." Cậu đặt xiên tre xuống, xoa xoa trán, khóe môi nở nụ cười gượng gạo, "Hôm nay nhiều việc quá, đầu óc tôi đến giờ muốn đình công rồi." Khi nói những lời này, cuối cùng cậu cũng nhìn thẳng vào mắt Hàn Cừ, thấy anh hơi nhíu mày.
"Lẽ ra tôi nên hỏi ý kiến cậu." Hàn Cừ nói: "Không nên tự ý làm mấy thứ này. Cậu có muốn ăn mì không? Tôi đi nấu một ít cho cậu."
Lẫm Đông vội vàng kéo Hàn Cừ đang định đứng dậy lại, "Không không, tôi không muốn ăn mì, chỗ này tôi ăn hết được mà, có lẽ ăn xong sẽ tỉnh táo hơn."
Nhưng Hàn Cừ vẫn đứng dậy, không biết anh đi vào bếp làm gì. Lẫm Đông không đuổi theo xem, cậu nhìn chằm chằm vào bếp than lúc tỏ lúc mờ, từ từ ôm lấy đầu gối, cảm giác tự trách dâng trào. Rõ ràng là do mình không làm tốt, tại sao trong lòng lại bài xích Hàn Cừ? Mày mau vui lên đi, đi xem Hàn Cừ đang làm gì cho mày kìa – một giọng nói gấp gáp vang lên trong đầu cậu. Nhưng cơ thể cậu thì như bị ấn chặt xuống ghế, không thể cử động được.
Hàn Cừ quay lại, bưng một bát rau xanh đã trụng qua nước sôi, "Nếu cậu không khỏe thì ăn chút rau trước đi."
"Được." Nhận lấy bát, hơi nóng làm đáy mắt Lẫm Đông đỏ hoe. Cậu nghiêm túc ăn hết nửa bát, bụng dạ cũng dần ấm áp, tâm trạng cũng dịu đi đôi chút. Cậu hít một hơi thật sâu, đặt hải sản lên vỉ nướng, cố gắng dùng giọng điệu không quá mất hứng nói: "Thầy Hàn vất vả rồi, để tôi nướng cho, anh cứ việc ăn thôi."
Hàn Cừ không ngăn cản, cười nói: "Được thôi."
Việc bận rộn chân tay khiến trái tim cậu không còn chìm xuống vô tận nữa. Lẫm Đông liên tục lật trở hải sản, trán đã lấm tấm mồ hôi, cậu chủ động nhắc đến trường học, "Dạo này Tề Tuệ có khỏe không? Hôm nay hai người chơi gì thế? Những người khác ở trường thế nào?"
Hàn Cừ ăn uống phóng khoáng hơn Lẫm Đông nhiều, xiên nào đưa lên là hết xiên đó. Lẫm Đông cảm thấy anh giống như cá mập ăn cá nhỏ ngoài biển khơi.
"Thằng nhóc đó khó chiều lắm, không thấy cậu đến, nó còn tưởng tôi giấu cậu đi rồi. Giải thích mãi nó vẫn bán tín bán nghi, bảo tôi nhắn lại với cậu, lần sau nhất định phải đến thăm nó."
Giọng Lẫm Đông hơi run, "Anh nói với nó thế nào?"
"Nói thật thôi, bảo cậu bận công việc, thằng bé tỏ ra hiểu chuyện lắm." Hàn Cừ cười, "Tiếng Hán của nó càng ngày càng tốt, còn hỏi tôi sau này có thể dẫn nó đến Hoa Quốc chơi không."
"Dẫn đi chứ, chắc chắn rồi!" Giọng Lẫm Đông đột nhiên cao lên, như thể chỉ có đáp ứng nguyện vọng của Tề Tuệ mới có thể làm dịu đi sự áy náy trong lòng mình.
Hàn Cừ liếc nhìn Lẫm Đông một cái. Sự phấn khích lúc này của cậu không liên quan gì đến niềm vui, nhưng anh không hiểu nguyên do, mà Lẫm Đông thì rõ ràng cũng không muốn nói.
"Chuyện này không vội." Hàn Cừ nói tiếp: "À, nó còn nói nhớ Bạch Thiểm, dạo này Bạch Thiểm cũng không đến trường à?"
Lẫm Đông cúi đầu, giọng nhẹ bẫng, "Ngày nào cô bé cũng đi trang điểm, mai tôi nói với cô bé một tiếng."
"Thằng bé cũng hiểu chuyện mà, không giận đâu, nó chỉ lo mọi người xảy ra chuyện thôi." Hàn Cừ nói: "Trẻ con ở đây từ nhỏ đã trải qua chuyện sinh ly tử biệt, trưởng thành rất sớm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!