Chiếc giường cũ và đồ đạc cũ trong phòng bên cạnh đã được chuyển đi, trông căn phòng trở nên trống trải và gọn gàng hẳn. Đây là kiểu phòng hình chữ nhật tiêu chuẩn, rộng bằng phòng ngủ Lẫm Đông đang ở. Lúc này ở chính giữa bên phải căn phòng đặt một chiếc giường đôi mới tinh, tổng thể màu trắng xám, có những đường vân màu tối ẩn hiện, tựa như buổi sớm mùa đông, sương mù lượn lờ.
Lẫm Đông mở to mắt, trong đáy mắt tràn ngập niềm vui, ngón tay v**t v* mặt giường nhẵn nhụi. Lần trước Hàn Cừ lắp giường trước mặt cậu, nó vẫn chỉ là một cái khung sơ sài, sau đó Hàn Cừ tháo rời ra mài giũa, những tấm ván rời rạc cũng chẳng nhìn ra được hình thù gì.
"Thế nào?" Hàn Cừ chống hai tay lên đuôi giường, ngẩng đầu lên nhìn Lẫm Đông.
Lẫm Đông cố gắng kìm nén khóe môi đang nhếch lên, "Cái này với cái mũ của tôi hình như là cùng một bộ."
Hàn Cừ bật cười, "Cũng được chứ?"
"Đâu chỉ được thôi đâu, tôi thích lắm." Lẫm Đông ngả người lên giường, lăn hai vòng, vai lại đụng phải tay Hàn Cừ đang chống dưới giường. Cậu mở mắt, nhìn anh, nửa người bị bóng của Hàn Cừ bao phủ.
Hàn Cừ cười cậu, "Ván cứng như thế này, không thấy cộm à?"
Hàn Cừ nói chuyện không hề nhúc nhích, Lẫm Đông cũng không muốn động đậy, thậm chí còn nắm lấy cổ tay Hàn Cừ, Hàn Cừ rũ mắt nhìn xuống, "Ừm?"
"Tối nay chúng ta chuyển sang đây ngủ đi." Đầu óc Lẫm Đông nóng lên, đáy mắt cũng hơi ửng đỏ, "Tôi muốn ngủ bên này, anh cũng đừng ngủ sofa nữa."
Ánh mắt Hàn Cừ khẽ dao động, nhưng anh lại giơ tay lên gõ nhẹ vào trán Lẫm Đông, "Ngủ ván à?"
Lẫm Đông ngơ ngác, giọng điệu hơi cao lên một chút, "Hả~"
"Vậy cậu tự ngủ đi, cứng thế này, tôi không ngủ cùng cậu đâu." Hàn Cừ đứng thẳng người dậy.
Cái bóng bao phủ trên người cậu biến mất, Lẫm Đông hoàn hồn, thoát ra khỏi những suy nghĩ miên man, vội vàng ngồi dậy, vỗ vỗ vào mặt giường, "Đúng là cứng thật, sao không có đệm?"
Hàn Cừ cười nói: "Đệm thì tôi không làm được."
Mua đệm bây giờ, muốn vận chuyển đến đây ít nhất cũng cần một chiếc xe tải nhỏ, nhìn sắc trời, Lẫm Đông dứt khoát từ bỏ ý định này, nhưng lại rất muốn ngủ thử trên chiếc giường này, cậu chạy qua chạy lại giữa hai phòng vài lần, sau cùng cậu gọi: "Đội trưởng Hàn, giúp tôi một tay đi!"
Khi Hàn Cừ vào phòng, cậu đã vác được nửa tấm đệm giường ở phòng ngủ lên rồi, Hàn Cừ vội vàng tiến lên, đỡ lấy phần lớn trọng lượng, "Hôm nay đã muốn ngủ luôn à? Tôi đã đặt đệm rồi, hai hôm nữa là có người giao đến."
"Hôm nay đã muốn ngủ rồi!" Đã lâu rồi Lẫm Đông không dùng sức như vậy, nói chuyện cũng phải nghiến răng nghiến lợi.
Hàn Cừ nhìn gân xanh đang nổi lên quanh thái dương cậu, im lặng chuyển trọng lượng về phía mình thêm một chút.
"Bịch ——" Chiếc đệm rơi mạnh xuống ván giường, còn nảy lên một cái. Lẫm Đông thấy cảnh này thì sốt ruột nói với Hàn Cừ, "Tôi còn chưa chuẩn bị xong, sao anh buông tay nhanh thế!"
"Đặt đệm giường chẳng phải đều thế à?" Hàn Cừ vừa nói vừa làm động tác, "Chẳng lẽ cậu còn muốn đặt xuống từ từ như hộ lý à?"
"Thì cũng không đến mức đó." Lẫm Đông ngồi xổm xuống, nâng đệm giường lên một chút, kiểm tra xem ván giường có bị nứt vỡ không, không thấy vết nứt, nhưng vẫn rất đau lòng, lẩm bẩm: "Giường mới đấy, không biết quý trọng gì cả."
Hàn Cừ cười nói: "Cậu đúng là không tin tưởng tay nghề của tôi gì hết nhỉ? Giường mới đấy, có thể bị rơi một cái mà vỡ được sao?"
Lúc này, những lời Hàn Cừ nói đều vào tai này ra tai kia, trong lòng Lẫm Đông chỉ nghĩ đến chiếc giường mới của mình, hết xoa xoa chỗ này đến sờ sờ chỗ kia, an ủi xong lại chạy đi lấy ga giường chăn gối. Khi ôm một đống đồ dùng giường chiếu đi ngang qua sofa, cậu chợt dừng lại. Hàn Cừ đã ngủ sofa lâu lắm rồi, giờ có giường mới rồi, tuy rằng câu nói đùa trước đó của cậu đã bị Hàn Cừ từ chối, nhưng…
Đó không phải là câu nói đùa thật sự. Cậu thực sự muốn ngủ cùng Hàn Cừ.
Nghĩ như vậy, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại cầm lấy cái gối của Hàn Cừ, lảo đảo đi đến phòng bên cạnh.
Khi hai chiếc gối bị ném xuống, cậu không dám nhìn Hàn Cừ, nhưng có thể cảm nhận được anh đang nhìn mình.
"Đội, đội trưởng Hàn, tôi mang gối của anh sang đây rồi, hôm nay anh, anh cũng ngủ bên này đi." Cậu quay lưng về phía Hàn Cừ, nói.
Hàn Cừ không lên tiếng, sự im lặng trong căn phòng chẳng có đồ đạc gì này bị phóng đại vô hạn. Lẫm Đông cảm thấy tiếng trái tim mình đập còn có cả tiếng vọng lại, cậu vội vàng giũ chăn ra, mượn động tác khoa trương che giấu cảm giác thấp thỏm trong lòng.
Hàn Cừ đi tới, giúp cậu trải phẳng chăn ra, "Hai người cùng ngủ, là nghi thức gì à?"
Lẫm Đông buột miệng nói, "Ừa, là phong tục ở đây, giường mới cần người dương khí mạnh đến nằm trấn áp, nếu không sẽ, sẽ gặp ác mộng, hai chúng ta, dương khí mạnh hơn một người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!