Chương 33: Cậu Là Lẫm Đông Mà….

Để thị phạm cho Bạch Thiểm và mọi người về cách tạo khối và đổ bóng để chỉnh sửa khuôn mặt, Lẫm Đông đã trang điểm theo phong cách sân khấu đậm nét kiểu nữ. Vốn dĩ đường nét ngũ quan của cậu đã rõ ràng sắc sảo, nay càng thêm phần sắc bén và hút mắt. Mái tóc hơi dài được buộc vội vàng, vài sợi rơi xuống trán và má. Đôi môi tô son hé mở, cậu cất tiếng, "Đội trưởng Hàn…"

Trong đáy mắt Hàn Cừ hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc. Anh biết người trước mặt là Lẫm Đông, nhưng khi mở miệng, ngữ điệu vẫn hơi cao lên một chút, "Lẫm Đông?"

"Anh Hàn đến rồi!" Bạch Thiểm phản ứng nhanh nhất, vội vàng đẩy Lẫm Đông, "Hôm nay thầy dạy bọn em cách trang điểm nữ, tại em tại em, tại em học mãi không xong, làm lỡ mất thời gian của thầy. Thầy, thầy mau về đi!"

Lẫm Đông ngơ ngác bị đẩy đến trước mặt Hàn Cừ, "À, tôi…" vừa nói vừa vội vàng vò đầu, giật đứt dây chun buộc tóc, mái tóc đang gọn gàng lập tức xõa tung, tóc mái rũ xuống, che khuất vầng trán và chân mày. Vẻ đẹp sắc sảo động lòng người vừa rồi bị che lấp đi mấy phần, cả người dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

Hàn Cừ nhìn gương mặt Lẫm Đông ở ngay trước mắt. Khoảng cách này, cảm giác chấn động còn mạnh mẽ hơn vừa nãy. Dù Lẫm Đông trang điểm theo phong cách nữ, nhưng xương cốt lại là của nam giới, hai vẻ đẹp va chạm với nhau, khiến người ta khó lòng rời mắt được.

"Tôi đi tẩy trang!" Lẫm Đông có chút lúng túng, xoay người định đi. Nhưng cánh tay đã bị giữ lại, Hàn Cừ hất cằm về phía bồn rửa tay, "Không còn chỗ cho cậu nữa rồi."

Lẫm Đông nhìn qua, học viên hôm nay ai nấy đều trang điểm đậm, đang bận rộn tẩy trang.

"Trang điểm đẹp thế này, lại tẩy đi luôn thì có hơi đáng tiếc." Hàn Cừ cười nói, "Ít nhất thì cũng để về nhà rồi hãy tẩy chứ."

Lẫm Đông bước về phía ghế lái, bị Hàn Cừ đẩy sang ghế phụ. Vừa ngồi vào chỗ đã vội vàng hạ tấm gương xuống, nghĩ nghĩ rồi nói: "Đội trưởng Hàn, vừa nãy có phải anh không nhận ra tôi không?"

"Sao có thể?" Hàn Cừ nói, "Tôi vừa vào đã thấy cậu rồi."

"Vậy… sao trông anh ngạc nhiên thế?"

"Thấy người đẹp mà, không được phép ngạc nhiên à?"

Lẫm Đông cúi đầu nghịch ngón tay, "Chỉ có, chỉ có hôm nay đẹp thôi sao?" Mấy chữ cuối cùng cậu nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, Hàn Cừ không nghe rõ, "Hôm nay gì cơ?"

Lẫm Đông ngại ngùng không dám nói lại, nhưng lại rất muốn biết đáp án, cậu nghẹn một lúc vẫn không nói, cuối cùng vẫn là Hàn Cừ tự mình đoán ra, "Lúc nào cũng rất đẹp, cậu là Lẫm Đông mà."

Má Lẫm Đông nóng ran, cậu bĩu môi, "Vậy sao anh còn ngạc nhiên thế?"

"Khác nhau chứ, Lẫm Đông bình thường là Lẫm Đông bình thường, ngày ngày ở bên cạnh tôi, còn Lẫm Đông hôm nay là Lẫm Đông chỉ có trên TV mới thấy. Vừa nãy tôi nhìn, cứ như cậu bước ra từ màn hình TV vậy." Hàn Cừ nghiêng đầu nhìn cậu thêm lần nữa.

"Anh, anh quay mặt lại đi, lái xe cho đàng hoàng." Lẫm Đông chỉ chỉ vào cánh tay Hàn Cừ.

"Được được, lái xe lái xe." Hàn Cừ cười nói, "Về nhà rồi ngắm tiếp."

Ánh đèn trong sân sáng hơn nhiều so với trong xe. Để tẩy trang, Lẫm Đông lại buộc tóc lên, cả khuôn mặt lộ ra dưới ánh sáng, tựa như đang đứng trên sân khấu. Cậu đã xắn tay áo, chợt nhớ ra dầu tẩy trang chưa lấy, mà ở nhà cũng không có sẵn. May mà dạo này dạy Bạch Thiểm trang điểm nên trong xe có để một ít đồ trang điểm. "Đội trưởng Hàn, anh lấy giúp tôi lấy cái túi trong suốt ở ghế sau với!"

Hàn Cừ làm theo, nhưng lấy về rồi lại không đưa ngay cho cậu, mà mở ra trước mặt cậu, "Cái nào là dầu tẩy trang?"

Lẫm Đông vươn tay định lấy, Hàn Cừ lại ngăn lại, cầm lọ lên lắc lắc, "Giống sữa rửa mặt, cứ thế xoa lên mặt à?"

"Không phải, phải dùng bông tẩy trang." Lẫm Đông vừa nói vừa định lấy, nhưng lại bị Hàn Cừ ngăn lại lần nữa. Cuối cùng cậu cũng nhận ra Hàn Cừ có gì đó không đúng, nghi hoặc nghiêng đầu nhìn anh.

"Cậu xem, đến cách tẩy trang tôi còn không biết." Hàn Cừ cầm miếng bông tẩy trang, "Nói ra chắc bị người ta cười cho."

"Có gì đáng cười chứ?" Lẫm Đông nói, "Anh vốn dĩ đâu có trang điểm."

Hàn Cừ lắc đầu, "Vậy thầy Lẫm dạy tôi đi, nhân tiện cậu cũng đang định tẩy trang mà."

Lẫm Đông mở to mắt, "Đội trưởng Hàn?"

"Chưa bái sư nên không được dạy à?" Hàn Cừ vẫn nắm chặt miếng bông tẩy trang, chắp tay vái một cái, "Thế này."

"Này này!" Lẫm Đông thấy Hàn Cừ vái lạy, làm cậu cũng vội vàng vái lạy theo.

Hàn Cừ bị phản ứng của cậu chọc cười, "Thầy Lẫm đã thu nhận bao nhiêu đồ đệ rồi, thêm một người nữa cũng có sao đâu. Bọn họ trang điểm cho cậu, tôi giúp cậu tẩy trang."

Lẫm Đông cảm thấy mình mà không đồng ý nữa thì khách sáo quá, "Vậy tôi dạy anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!