Chương 31: Nếu Không Đến Thì Sao Tôi Biết Cậu Đang Làm Kẻ Lang Thang Ở Ngoài Này…

Cô gái qua đời tên là Tiểu Châu, bệnh tim đã cướp đi mạng sống của cô. Con hẻm nơi nhà Tiểu Châu ở đã treo câu đối viếng, mặt đất phủ đầy vụn pháo hoa người địa phương dùng trong tang lễ. Trên xe, Lẫm Đông nhìn Bạch Thiểm mấy lần, cơ thể cô bé căng cứng, dường như rất nôn nóng muốn đến nơi. Vừa xuống xe, Bạch Thiểm đã đi thẳng đến căn phòng đặt thi thể của Tiểu Châu, lặng lẽ rơi lệ. Lúc này Lẫm Đông mới muộn màng nhận ra, Bạch Thiểm và Tiểu Châu hẳn là quen biết nhau.

Người nhà Tiểu Châu vây quanh, ánh mắt đầy mong đợi, mẹ Tiểu Châu còn run rẩy nắm lấy tay Lẫm Đông, "Lẫm tiên sinh, cảm ơn anh, cảm ơn anh, chúng tôi đã chuẩn bị bữa tối, anh cứ…"

Lẫm Đông nhìn thấy bàn ăn thịnh soạn chuẩn bị cho mình, nhưng cậu không có khẩu vị gì, cậu lắc đầu ngắt lời mẹ Tiểu Châu, "Tôi không đói, cứ trang điểm trước đi, không còn sớm nữa."

Tiểu Châu không hỏa táng, tối nay sẽ được đặt vào quan tài, đưa ra ngoại ô thị trấn để chôn cất.

Mọi người nhìn nhau, dường như đều cảm thấy tiếp đãi Lẫm Đông chưa chu đáo, bố Tiểu Châu tiến lên, "Lẫm tiên sinh, ít nhiều gì cũng nên ăn một chút chứ."

Bạch Thiểm vội chạy tới, vì đã khóc nên giọng hơi khàn, Lẫm Đông nghe cô dùng tiếng nước M giải thích nhanh với gia đình Tiểu Châu. Bọn họ do dự một lát rồi lùi lại, mẹ Tiểu Châu khóc, nói: "Vậy làm phiền cậu nhé, Lẫm tiên sinh."

Lẫm Đông đến trước di hài, ngắm nhìn gương mặt cô gái. Bạch Thiểm đưa ảnh ngày thường của Tiểu Châu cho cậu xem, đó là một cô gái mặt tròn, mắt to, ngoại hình khá phổ biến ở nước M, không quá xinh đẹp, nhưng nụ cười mang nét dịu dàng như của cô em gái nhà bên. Tiếc rằng bệnh tật và cái chết đã khiến gương mặt cô bé hoàn toàn thay đổi.

"Cô ấy là bạn của em à." Lẫm Đông vừa kiểm tra đồ trang điểm mẹ Tiểu Châu mang đến, vừa hỏi.

Bạch Thiểm khẽ "Ừm" một tiếng, "Bọn em quen nhau khi chiến tranh sắp kết thúc, cả hai đều lấm lem bùn đất, không biết có sống được đến ngày mai không. Đêm đó trốn trong hang núi tránh bom đạn, cô ấy nói với em là… quê hương của chúng ta, sau này sẽ có rất nhiều trẻ mồ côi."

Gương mặt Tiểu Châu đã được gia đình lau sạch sẽ, trên người mặc một chiếc váy dài màu tím tinh xảo. Lẫm Đông thoa một lớp dưỡng ẩm cho cô gái, tiếp tục nghe Bạch Thiểm kể.

"Vì vậy, nếu tôi có thể sống sót, tôi nhất định sẽ làm cha mẹ của những đứa trẻ đó, để chúng lớn lên khỏe mạnh, dạy chúng tầm quan trọng của hòa bình – Tiểu Châu đã nói với em như vậy đó. Thực ra, Tiểu Châu là người đầu tiên đến trường học Calis, nhưng lúc đó cô ấy đã phát hiện mình bị bệnh tim, cơ thể ngày càng yếu đi, việc leo núi đối với cô ấy rất nguy hiểm.

Nhưng cho đến khi qua đời, cô ấy vẫn luôn làm những việc trong khả năng của mình cho bọn trẻ."

Lẫm Đông im lặng đánh lớp nền, kem che khuyết điểm dần dần che đi dấu vết của cái chết trên mặt cô gái. Lúc mới vào nhà Tiểu Châu, cậu đã nhìn thấy từng giỏ đồ thủ công dệt tay đầy màu sắc. Nhiều tình nguyện viên ở trường học rất khéo tay, bọn họ làm những món đồ thủ công rồi bán dưới danh nghĩa của trường học để trang trải chi phí.

"Cô ấy rất thông minh, mấy việc đan dệt này, cô ấy nhìn là biết làm ngay, không giống em, anh trai em học được rồi mà em vẫn chưa biết làm. Cô ấy thích nhất là đan găng tay và túi đeo chéo, còn tự thiết kế hoa văn nữa. Nhiều giáo viên trong trường đều đan theo mẫu của cô ấy, tuần nào em cũng đến lấy đồ cô ấy đã đan xong. Nhưng tháng này, cô ấy nằm viện, không đan được nữa."

Sắc màu dần xuất hiện trên gương mặt Tiểu Châu, cô dần có lại sức sống, như thể chỉ đang ngủ say. Lẫm Đông đứng thẳng người, quan sát một lát, cầm lấy bảng phấn mắt, cọ nhẹ nhàng lướt trên mí mắt Tiểu Châu.

"Đây là… trang điểm đậm sao?" Bạch Thiểm đến gần, nhìn thấy người bạn không còn tái nhợt nữa, nước mắt cô bé lại rơi.

Lẫm Đông lắc đầu, "Không hẳn, chỉ là trang trọng hơn trang điểm thường ngày một chút."

Bạch Thiểm che nửa dưới khuôn mặt, cố gắng kìm nén tiếng nấc, mãi một lúc lâu sau mới nói: "Cô ấy sẽ thích lắm. Cô ấy bị bệnh rất lâu, lần cuối cùng tỉnh táo, còn nói với em rằng, nếu biết trang điểm sớm hơn thì tốt rồi, cô ấy rất muốn tự trang điểm cho mình thật xinh đẹp, như vậy đến thế giới bên kia cũng không sợ hãi nữa."

Đây là lần Lẫm Đông trang điểm tỉ mỉ nhất từ trước đến nay, kể từ khi cậu phải bất đắc dĩ làm người trang điểm tử thi, thậm chí còn đính cả kim tuyến cho Tiểu Châu. Mẹ Tiểu Châu run rẩy đến bên cạnh con gái, chỉ nhìn một cái, liền dựa vào vai chồng khóc nức nở. Những người thân khác của Tiểu Châu ôm nhau khóc, một người cô bước tới, cầm một phong bì dày, cố nhét vào tay Lẫm Đông. "Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm, đã trang điểm cho Tiểu Châu nhà chúng tôi xinh đẹp như vậy."

Lẫm Đông chỉ nhận chi phí công sức trang điểm, phần còn lại đều trả lại hết.

Xe đưa tang đã đợi sẵn trong hẻm, Bạch Thiểm muốn đi tiễn Tiểu Châu đoạn đường cuối cùng, Lẫm Đông không có ý định đi cùng. Dường như Bạch Thiển có rất nhiều điều muốn nói với Lẫm Đông, nhưng lúc này thực sự không có cơ hội. Lẫm Đông vẫy tay với cô bé, "Khi nào rảnh thì tìm anh."

Sau khi đoàn đưa tang rời đi, con hẻm bỗng trở nên vắng lặng. Lẫm Đông bước trên những mảnh vụn xác pháo, tiếng sột soạt vang lên, giống như tuyết rơi mà thị trấn Sa Vũ vĩnh viễn không bao giờ có. Chỉ đi được một lát, cậu không đi nổi nữa, không phải vì không còn chút sức lực nào để đi, chỉ là quá mệt mỏi, đột nhiên thấy lười biếng. Cậu dựa vào tường, hơi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, bầu trời đêm có vài ngôi sao cô đơn. Nhìn một lúc, cậu nhắm mắt lại, mặc cho đầu óc trống rỗng.

Không biết đã qua bao lâu, một luồng sáng lướt qua mí mắt, tạo thành một cái bóng màu đỏ sẫm. Cậu biết có xe đang chạy tới, mở mắt ra nhường đường, mí mắt vẫn rũ xuống, không thèm nhìn về phía chiếc xe. Nhưng chiếc xe đó lại dừng ngay bên cạnh cậu, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, "Anh bạn lang thang."

Lẫm Đông sững sờ, vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hàn Cừ tháo dây an toàn, bước xuống xe. "Sao anh lại đến đây?" Cậu ngạc nhiên hỏi.

"Nếu không đến thì sao tôi biết cậu đang làm kẻ lang thang ở ngoài này?" Rõ ràng là Hàn Cừ đang nói đùa, nhưng Lẫm Đông lại thấy sự quan tâm trong mắt anh.

"Tôi… tôi nghỉ ngơi một chút."

"Vậy tôi đến cùng cậu." Hàn Cừ cũng dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn Lẫm Đông.

Đột nhiên Lẫm Đông cảm thấy mình không còn mệt mỏi như lúc nãy nữa. "Giữa con hẻm không được đậu xe đâu, lỡ có xe người khác tới thì phải làm sao."

"Ồ, vậy thì phải mời anh bạn lang thang lên xe thôi."

"Có kẻ lang thang nào ăn mặc tươm tất thế này không!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!