"Chuyển, chuyển đến đây?" Lời mà Lẫm Đông do dự mấy ngày không nói ra được lại bị Hàn Cừ nói ra, cậu mở to mắt nhìn Hàn Cừ, "Được chứ! Nhưng mà… tại sao?"
Hàn Cừ hơi bĩu môi, vẻ mặt lại có vài phần tủi thân và đau lòng, bộ dạng muốn nói lại thôi. Lẫm Đông vội vàng đến gần, "Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?"
Hàn Cừ thở dài, "Tôi…." mãi mà vẫn không nói ra được. Lẫm Đông sốt ruột, "Rốt cuộc là sao?"
"Còn không phải là do Lý Đông Trì và Trần Tranh sao, một bên mời tôi đến công tác, một bên cử tôi đi công tác, kết quả đều dừng chi phí công tác của tôi rồi." Hàn Cừ lắc đầu, "Viện điều dưỡng cũng không phải nói ở là ở được, cũng phải có chi phí, bây giờ Luke không xin được kinh phí, tôi mà không chuyển ra, anh ta cũng khó xử."
Lẫm Đông nghe được một nửa đã tức giận, cảm giác phấn khích vì Hàn Cừ muốn chuyển đến ở cùng mình cũng tan biến sạch, "Sao lại có thể như vậy! Lý Đông Trì có bị bệnh không?"
Hàn Cừ gật đầu liên tục, "Đúng là anh ta có hơi bị bệnh thật, tính tình thất thường, nếu không sao Luke lại sợ anh ta như vậy."
"Trần Tranh cũng thế, bản thân anh ta không đến, lại bảo anh đến, chi phí đi lại cũng không lo đủ!" Lẫm Đông càng nói càng tức, nhưng nghĩ lại thì Trần Tranh mà mình biết không phải là loại người như vậy, cậu lại mâu thuẫn, "Chắc là đội trưởng Trần có nỗi khổ gì đó."
"Nỗi khổ gì chứ, hôm nay tôi còn gọi điện cho cậu ta mà, cậu ta với cậu bạn trai nhỏ của mình sung sướng lắm." Vẻ mặt Hàn Cừ buồn bã ảo não, nói.
Lẫm Đông chau chặt mày, suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại lên, "Không được, tôi phải hỏi Đội trưởng Trần xem tại sao lại không cấp chi phí đi lại cho anh!"
"Ấy—" Lúc này Hàn Cừ mới biết mình diễn hơi lố, vội vàng giật lấy điện thoại của Lẫm Đông, "Trần Tranh sẽ mách lẻo với sếp của bọn tôi đấy, cậu ta rất hay mách lẻo."
"Thật sao?" Lẫm Đông nửa tin nửa ngờ.
Động tác của Hàn Cừ cuối cùng vẫn chậm một chút, bên Trần Tranh đã bắt máy, giọng điệu rất thận trọng, "Xin chào, anh là?"
"Tôi, gọi nhầm rồi, tạm biệt ^.^" Hàn Cừ nói nhanh rồi cúp máy.
Trần Tranh ngơ ngác, mãi một lúc sau mới thốt ra một câu: "Thằng oắt con."
"Cúp máy như vậy, hình như không được lịch sự lắm nhỉ?" Lẫm Đông lấy lại điện thoại của mình, nhưng nghĩ đến chuyện Trần Tranh làm không đàng hoàng, cũng chẳng bận tâm đến lịch sự hay không nữa.
Hàn Cừ nhân lúc hỗn loạn, nói: "Cậu vẫn còn lưu số điện thoại của cậu ta à?"
Lẫm Đông "À" một tiếng, ngượng ngùng vuốt tóc, "Đội trưởng Trần, Đội trưởng Trần giúp tôi rất nhiều, tôi ở nước ngoài, lỡ gặp rắc rối, có thể sẽ nhờ anh ấy giúp đỡ."
Nói thì nói vậy, nhưng chuyện Lẫm Đông đến nước M không hề nói cho bất kỳ ai trong giới cảnh sát Lạc Thành biết, càng chưa từng tìm kiếm sự giúp đỡ của Trần Tranh.
"Tại sao bọn họ lại không cho anh ở viện điều dưỡng nữa?" Lúc này Lẫm Đông đã bình tĩnh hơn một chút, cảm thấy việc Hàn Cừ cúp điện thoại rất đáng ngờ.
Nhận thấy ánh mắt nghi ngờ của Lẫm Đông, Hàn Cừ cười nói, "Lý Đông Trì nói tôi không làm việc cho anh ta, nên không cho tôi ở chỗ của anh ta nữa. Những khách sạn khác ở thị trấn Sa Vũ thì có thể ở, nhưng phải chờ bên Lạc Thành phê duyệt kinh phí cho tôi, quy trình cũng mất mấy ngày. Tôi mới nghĩ xem có thể ở chỗ cậu không, làm đồ đạc cũng tiện."
Lý do này có vẻ hợp lý, trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, "Đừng ở mấy khách sạn đó nữa, chỗ tôi dọn dẹp gần xong rồi, ngoài việc hơi xa ra thì mọi thứ đều tốt hơn khách sạn! Bình nóng lạnh cũng thay mới rồi, đồ ăn thức uống đều đủ cả!" Nói một hơi xong, Lẫm Đông ngượng ngùng cúi đầu, cảm thấy mình có hơi nhiệt tình quá mức.
"Cảm ơn nhiều nhé." Hàn Cừ vỗ vỗ vào khung giường, "Cậu đến thử đi, xem có vững không, có cần điều chỉnh không…"
Đầu tiên, Lẫm Đông dùng hai tay ấn ấn lên khung giường, rất khớp, rất khít, không hề lung lay chút nào. Cậu đang định nói "Không vấn đề gì" thì bỗng nghĩ đến chiếc giường này làm xong sẽ đặt ở phòng bên cạnh, đến lúc đó bất kể ai ngủ, cậu và Hàn Cừ đều sẽ ở phòng riêng, không giống như bây giờ, cậu mở mắt ra là có thể nhìn thấy Hàn Cừ.
"Thế nào?" Hàn Cừ hỏi.
Lẫm Đông cố gắng mím chặt môi, lộ ra vẻ không hài lòng lắm, nằm lên khung giường, lăn sang bên đối diện, lại lăn về, rồi nằm ngửa, nói: "Tôi thấy hơi rung lắc, chưa đủ chắc chắn lắm, đệm tôi đặt rất dày và nặng, tôi ngủ không yên, lỡ như ngủ sập thì…"
Lời còn chưa nói xong, cậu đã thấy mắt Hàn Cừ cười cong lên. Mình có phải kiếm chuyện quá đáng rồi không? Cậu đang nghĩ vậy, một bóng đen bỗng đổ xuống, cậu ngẩn ra, cánh tay Hàn Cừ chống bên hông cậu, cả người gần như che phủ lấy cậu.
"Cậu ngủ đúng là không yên thật, mới lăn một vòng như vậy, đã làm áo cuốn lên rồi." Tay trái Hàn Cừ kéo vạt áo Lẫm Đông xuống, che đi phần bụng dưới cậu vô tình để lộ ra.
Động tác này ngón tay không thể hoàn toàn không chạm vào da được, mà bụng dưới lại đúng là chỗ Lẫm Đông sợ nhột nhất, cậu lập tức cứng đờ, lớp cơ mỏng hoàn toàn căng cứng. Chưa đợi Hàn Cừ đứng thẳng dậy, cậu đã "vụt" một tiếng ngồi dậy, tốc độ quá nhanh, đầu đập vào ngực Hàn Cừ.
"Hự—" Hàn Cừ kêu lên một tiếng đau đớn.
Lẫm Đông luống cuống kéo quần áo, chỗ bụng dưới bị đầu ngón tay lướt qua nóng lên từng cơn, trái tim như đang đập dữ dội ở đó, nhanh chóng truyền sắc đỏ lên mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!