Khởi động xe máy, lướt đi trên những con phố mà Lẫm Đông đã sớm quen thuộc. Cậu ngơ ngẩn nhìn bóng lưng Hàn Cừ, chỉ cảm thấy mọi chuyện đang xảy ra lúc này đều không phải thật. Tóc Hàn Cừ dài hơn so với trước đây cậu từng thấy, không còn là tóc húi cua nữa, còn được cẩn thận chải chuốt tạo kiểu một chút, có điều đã bị gió thổi rối tung cả lên.
Lúc Hàn Cừ còn chưa tỉnh lại, cậu đã từng lén sờ mái tóc ngắn bị cạo sát da đầu của anh, rõ ràng người còn chưa biết sống chết ra sao, mà tóc lại vẫn cứ bừng bừng sức sống đâm vào tay. Cậu nới lỏng tay trái đang nắm chặt giá đỡ, đột nhiên rất muốn sờ thử xem mái tóc dài của Hàn Cừ có mềm hơn chút nào không.
"Tôi mới đến đây chưa lâu, còn chưa quen đường, cậu chỉ đường cho tôi đi nhé." Hàn Cừ nói.
Lẫm Đông lập tức rụt tay lại, "À… vâng, tôi ở hẻm Tình Thiên, đi đến phía trước kia thì rẽ phải…"
"Ừm."
Lẫm Đông lại trở về tư thế ngả người ra sau. Cơ thể cậu đang sốt, mỗi lần hít thở dường như lại rút đi một phần sức lực, nhưng vì đang ngồi trên chiếc xe máy do Hàn Cừ lái, eo cậu lại nhất quyết không chịu mềm xuống. Hai tay cậu dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, hai cánh tay khẽ run rẩy, mồ hôi trên lưng túa ra nhiều hơn. Gió lùa qua lớp áo ướt đẫm, cậu gần như không thể cảm nhận được là mình đang lạnh hay nóng nữa.
Xe máy đột nhiên chạy chậm lại, Lẫm Đông lảo đảo chúi người về phía trước theo quán tính, cổ họng cậu bật ra tiếng rên khe khẽ. Lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi, nắm vào giá đỡ bị trơn tuột, cậu vội lau tay vào quần, lại nghe Hàn Cừ nói: "Cậu ngồi thế kia sẽ ngã đấy."
"Hả?"
Hàn Cừ không quay đầu lại, nhìn vào gương chiếu hậu, "Tôi vững hơn giá đỡ."
Lẫm Đông khẽ thở ra một hơi, cậu đã sốt đến mức sắp nhũn ra thành vũng bùn. Đương nhiên là cậu biết ôm lấy Hàn Cừ sẽ an toàn và dễ chịu hơn nhiều so với việc cố bám vào giá đỡ.
Hàn Cừ lại nói: "Nếu cậu không ngại."
Lời vừa dứt, một thân hình nóng bừng đã áp sát vào lưng anh. Cột sống Hàn Cừ hơi cứng lại, đuôi mắt cũng hơi nheo lại, nhưng Lẫm Đông khó chịu quá mức, không nhận ra được những thay đổi nhỏ nhặt này. Cậu như vớ được khúc gỗ trôi nổi trên mặt nước, không, còn đáng tin cậy hơn cả khúc gỗ trôi nổi gấp vạn lần. Cậu thả lỏng bản thân, dựa sát vào người Hàn Cừ, để tấm lưng vững chãi của anh vỗ về những cảm xúc hỗn loạn trong lòng mình.
Nhưng không lâu sau, xe máy lại dừng sát vào lề đường. Giọng Hàn Cừ mang theo sự quan tâm: "Cậu đang run."
Mồ hôi lạnh trên người Lẫm Đông chảy ròng ròng, gió lùa vào quần áo, run rẩy là phản ứng bản năng không thể kiềm chế. Cậu có chút ngượng ngùng: "Không sao."
Hàn Cừ cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác ra phía sau. Trước mắt Lẫm Đông tối sầm lại, mùi chanh thoang thoảng bao bọc lấy cậu. Hàn Cừ kéo chặt áo khoác cho cậu, "Tạm thời che đỡ một chút."
Xe máy lại lên đường. Bên trong, Hàn Cừ chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu đen. Lẫm Đông nắm lấy vạt áo bên hông anh, mãi một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Cảm ơn anh."
Một lát sau, Hàn Cừ hỏi: "Đoạn này đi thế nào?"
Lẫm Đông hé mắt, "Rẽ trái, sau đó lại rẽ trái." Lần đầu tiên cậu oán trách thị trấn Sa Vũ sao mà nhỏ bé quá, từ phố Akalu đến hẻm Tình Thiên, nhanh như một cái chớp mắt. Cậu nhìn thấy đầu hẻm đông đúc, thấy người bán trà sữa đang xách túi lớn tiếng rao hàng, mùi ngọt ngấy át đi cả mùi chanh trên người Hàn Cừ, cậu lại một lần nữa coi trà sữa là tội lỗi.
Đoạn đường cuối cùng, xe máy như lướt qua biển người. Hàn Cừ ngẩng đầu, khẽ đọc ba chữ "Đại Đông Logistics". Tai Lẫm Đông lập tức nóng bừng, lắp bắp giải thích cho mình, "Nhập gia tùy tục, đặt bừa thôi à."
Vậy mà Hàn Cừ lại cười khẽ, "Thú vị đấy."
Lẫm Đông tháo mũ bảo hiểm xuống, không khỏi nghĩ, cái tên vừa quê mùa vừa thô kệch này thì có gì mà thú vị chứ?
"Anh Đông Đông!" Bạch Nhất lao ra, cậu ta cũng vừa mới giao vật liệu xây dựng về. "Đại Đông Logistics" bây giờ nhân viên đổ bệnh la liệt, cậu ta nghiễm nhiên trở thành trụ cột. Thấy Lẫm Đông trông ốm yếu sắp ngã đến nơi nhưng lại có vẻ phấn chấn lạ thường, rồi lại nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh Lẫm Đông, Bạch Nhất nuốt hết những lời định nói vào bụng, "Anh, vị này là…"
Nên giới thiệu Hàn Cừ thế nào đây? Lẫm Đông lại bị tắc tị, "Anh ấy là…"
"Tôi là bạn của anh Đông Đông nhà cậu." Hàn Cừ lại thong thả gật đầu chào Bạch Nhất, nói xong liền nhìn vào trong, "Bên trong có nước nóng không? Anh Đông Đông nhà cậu bị cảm rồi."
Nghe Hàn Cừ gọi "anh Đông Đông", thái dương Lẫm Đông giật giật liên hồi. Lời nói của Hàn Cừ dường như mang theo ý cười, nhưng cậu không phân biệt được ý cười này đến từ đâu, khiến cậu càng thêm bực bội vì mình đổ bệnh không đúng lúc.
Bạch Nhất nhảy dựng lên, hóa thân thành ông bố già, "Anh, anh bị cảm rồi mà còn đi giao hàng gì nữa? Nếu không phải vị này…"
Hàn Cừ nói: "Tôi họ Hàn, Hàn Cừ."
Bạch Nhất nói: "Nếu không phải gặp được anh Hàn, xem anh về kiểu gì! Ngất xỉu ở bên ngoài, bị người ta bắt đi mổ cướp thận cũng không biết!"
Lẫm Đông: "…"
Hàn Cừ: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!