Xe cảnh sát ngược chiều gió biển, lao về phía nhà hỏa táng ven biển. Khi Lẫm Đông đến nơi, rất nhiều đồng đội lúc sinh thời của cảnh sát Vĩ đã đợi sẵn ở đó, ai nấy đều đỏ hoe mắt. Hàn Cừ đi trước Lẫm Đông, lúc đẩy cửa nhà xác ra, anh quay đầu lại xác nhận với Lẫm Đông lần nữa. Lẫm Đông chau chặt đôi mày, gật đầu.
Nhà xác được chuẩn bị riêng cho những cảnh sát hy sinh vì nhiệm vụ, thi thể không còn nguyên vẹn như cảnh sát Vĩ, khác với căn phòng lần trước Lẫm Đông trang điểm cho A Công. Cửa phòng vừa mở ra, mùi thuốc khử trùng nồng nặc đã xộc thẳng vào mặt, xông đến mức Lẫm Đông phải nhắm mắt lại.
Viên cảnh sát Vĩ đã được đặt lên bàn thao tác, trải qua quá trình làm sạch và "vá víu". Dù vậy, cái chết vẫn hiện ra trước mắt Lẫm Đông một cách cực kỳ sống động và tàn nhẫn. Cậu nhận lấy khẩu trang từ tay Hàn Cừ, chạy ra ngoài cửa hít sâu mấy lần, lúc này mới ép mình bình tĩnh lại, đi đến bên bàn thao tác.
Cảnh sát Vĩ mất phần th*n d*** từ đầu gối trở xuống, vai phải cùng nửa khuôn mặt bên phải đã bị cắt mất. Luke nói hy vọng Lẫm Đông có thể giúp anh ấy ra đi một cách tươm tất hơn, nhưng với tình trạng thảm khốc thế này, đừng nói là Lẫm Đông, ngay cả chuyên viên khâm liệm chuyên nghiệp e rằng cũng đành bất lực.
Lẫm Đông nhìn chằm chằm vào gương mặt và phần đầu bị biến dạng của cảnh sát Vĩ, hai tay bất giác nắm chặt. Cậu và cảnh sát Vĩ chưa từng gặp mặt, nhưng lúc này lại bị một nỗi sợ hãi và bi thương khôn lường xâm chiếm. Đây là một người hùng đã chết vì người khác giữa tình cảnh hỗn loạn ở nước M. Anh ấy là cảnh sát Vĩ, nhưng cũng có thể là nhiều cái tên khác, một trong số đó, biết đâu lại là Hàn Cừ.
Nếu lúc trước đội cứu viện của Trần Tranh đến muộn một chút, nếu Hàn Cừ kém may mắn hơn một chút, thì thứ mà Lẫm Đông đợi được ở trong nước e rằng không phải là một người yếu ớt như tờ giấy trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng vẫn còn một chút hơi thở, mà là một thi thể không toàn vẹn như thế này.
Nước mắt bỗng dâng lên khóe mi Lẫm Đông, cậu cố gắng đè chặt lồng ngực, nén dòng nước mắt nóng hổi xuống. Hàn Cừ vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn cậu, lập tức phát hiện ra sự khác thường của cậu, bèn gọi một tiếng: "Lẫm Đông."
Như thể được một bàn tay kéo ra khỏi những tưởng tượng sợ hãi, khi Lẫm Đông đối diện với ánh mắt của Hàn Cừ, trái tim đang đập điên cuồng cũng dần ổn định lại. Người này vẫn còn đây, người này vẫn còn đang ở ngay bên cạnh cậu.
"Tôi không sao." Giọng cậu hơi khàn đi vì cảm xúc dâng trào quá mức, "Đội trưởng Hàn, anh giúp tôi một việc."
"Cậu nói đi."
"Năng lực của tôi có hạn, chỉ có thể chỉnh trang tốt nửa mặt bên trái cho cảnh sát Vĩ thôi. Nên tôi cần nửa chiếc mặt nạ. Không cần quá tinh xảo, cộng thêm chiếc mũ bảo hiểm họ thường đội, chắc là có thể che đi phần… bị thương nặng nhất."
Hàn Cừ nói: "Tôi đi tìm ngay đây."
Sau khi trấn tĩnh lại, Lẫm Đông bắt đầu làm sạch gương mặt cảnh sát Vĩ. Vết máu bẩn đã được người khác lau qua, nhưng Lẫm Đông vẫn tự tay lau lại một lần nữa, vuốt mắt bên trái còn lại cho cảnh sát Vĩ.
Gương mặt A Công thì trắng xanh, lõm xuống, còn mặt viên cảnh sát Vĩ này lại có nhiều vết thương, dù đã lau sạch vết máu rỉ ra, những vết thương trên gương mặt cũng đã mất đi sắc máu, trông vẫn vô cùng đáng sợ. Lẫm Đông buộc phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm, tô vẽ từng chút một, che phủ lên vết thương. Cậu tập trung vào từng vết thương riêng lẻ, không dám nhìn toàn bộ gương mặt cảnh sát Vĩ, thỉnh thoảng ánh mắt buộc phải lướt qua, cảm giác tim đập điên cuồng lại quay trở lại.
Trong nhà xác có cảnh sát, cũng có nhân viên nhà hỏa táng, nhưng cậu vẫn cảm thấy lạnh, đó không phải là phản ứng với nhiệt độ, mà là nỗi sợ hãi, cô đơn như tuyết đè nặng lên vai cậu. Tay cậu hơi run, việc phục hồi xảy ra sai sót, chỉ có thể bôi đi bôi lại nhiều lần.
Bỗng nhiên, cánh cửa phía sau lại mở ra lần nữa, có tiếng bước chân vọng đến, cậu bất giác đứng thẳng người dậy, nhìn thấy Hàn Cừ đang đi về phía mình. Giọng cậu nghẹn ngào, "Sao anh lại quay lại? Mặt nạ…"
"Tôi bảo Luke đi chuẩn bị rồi, yên tâm." Hàn Cừ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu, "Tôi đến ở lại cùng cậu, có cần giúp gì không?"
Khóe mắt Lẫm Đông lại đỏ lên lần nữa, cậu gắng sức lắc đầu. Hàn Cừ quay lại bên cạnh cậu, việc cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện của Hàn Cừ mọi lúc chính là sự giúp đỡ tốt nhất rồi.
Sự chú ý quay lại trên gương mặt viên cảnh sát Vĩ, Lẫm Đông âm thầm điều chỉnh, tay vững vàng hơn, từng nét từng nét khiến vết thương bớt đáng sợ hơn. Khi hoàn thành bước cuối cùng, rốt cuộc cũng dám ngắm nhìn kỹ cảnh sát Vĩ, giống như trong ảnh, đây là một gương mặt bình thường, không có nhiều điểm đáng nhớ. Nhìn một lúc, nước mắt nén nhịn đã lâu tuôn trào khỏi khóe mắt.
Lẫm Đông biết, những gì cậu có thể làm cho vị cảnh sát này chỉ có vậy thôi, không thể khiến anh ấy cải tử hoàn sinh, cũng không thể phục hồi hoàn toàn dung mạo cho anh ấy được.
Một xấp khăn giấy xuất hiện trước mặt, Lẫm Đông ngẩng đầu, Hàn Cừ nói: "Có cần tôi giúp cậu không?"
Hai tay Lẫm Đông đều đeo găng tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn Hàn Cừ. Hàn Cừ khẽ chớp mắt, ngay sau đó, anh tiến lại gần, lau nước mắt cho Lẫm Đông.
Luke mang mặt nạ tìm tạm được và mũ bảo hiểm của cảnh sát Vĩ đến, nhìn thấy nửa gương mặt được phục hồi của cảnh sát Vĩ, anh ta khóc đến không đứng vững nổi, liên tục nói "Cảm ơn" bằng tiếng nước M.
Hàn Cừ cầm lấy mặt nạ và mũ bảo hiểm, "Để tôi."
Mặt nạ màu đen, lẽ ra là cả một chiếc, nhưng đã được cắt thành một nửa, vì gấp gáp nên mép cắt rất thô ráp. Mặt nạ không hoàn toàn vừa vặn với khuôn mặt của cảnh sát Vĩ, nhưng cũng chỉ có thể như vậy, sau khi đội mũ bảo hiểm lên, anh ấy trông như sắp tham dự một vũ hội hóa trang.
Nước mắt Lẫm Đông đã ngừng rơi, cậu lại cầm lấy cây cọ trang điểm, tỉ mỉ bôi quanh viền mặt nạ, khiến chỗ nối giữa mặt nạ và khuôn mặt bớt cứng nhắc hơn một chút. Làm xong bước này, nhiệm vụ của Lẫm Đông đã hoàn toàn kết thúc. Các cảnh sát lặng lẽ đẩy viên cảnh sát Vĩ về phía phòng tiễn biệt, nơi có hoa tươi và câu đối viếng đang chờ đợi anh.
"Chúng ta cũng đi thôi." Lẫm Đông nói với Hàn Cừ.
Nhưng Hàn Cừ lại đưa cậu đến phòng rửa mặt, lấy ra xà phòng và khăn mặt sạch.
Nước ấm áp táp vào mặt, Lẫm Đông ôm lấy má, bật khóc nức nở, nỗi tiếc thương cho viên cảnh sát Vĩ, nỗi sợ hãi suýt mất đi Hàn Cừ, nỗi sợ hãi đối với chính cái chết, tất cả đều được giải tỏa ra trong khoảnh khắc này.
Hàn Cừ không nói gì, đứng cạnh cậu như một người vệ sĩ, đợi đến khi cậu khóc đủ rồi mới đưa khăn mặt tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!