Bạch Nhất chia hết túi nước ngọt, cuối cùng còn lại một chai nước anh đào ô mai, cậu ta cầm trong tay cân nhắc nửa ngày, cuối cùng lại dúi cho Lẫm Đông. "Anh, lát nữa anh đưa cho Bạch Thiểm giúp em nhé."
"Nghe xem, có ra thể thống gì nữa không?" Lẫm Đông nhận lấy chai nước màu tím đỏ mộng mơ kia, "Cậu để chỗ tôi là tôi uống luôn đấy."
"Anh uống cũng được, dù sao cũng là mua cho mọi người mà." Buổi sáng Bạch Nhất còn tràn đầy sức sống, đi dạo một vòng về lại ỉu xìu. "Em đi làm việc với anh Hàn đây."
Lẫm Đông một tay cầm chai nước, nhìn Bạch Nhất chạy về phía Hàn Cừ, hai người hợp tác tháo một tấm ván rất lớn, đang thảo luận xem cắt thế nào. Lẫm Đông bất giác bước về phía trước một bước, nhưng rồi lại dừng lại.
Cậu muốn lên giúp đỡ, cho dù cậu là kẻ ngoại đạo, cũng có thể phụ giúp lặt vặt, đưa cờ lê, đinh vít gì đó cho Hàn Cừ, còn muốn giống như buổi sáng, phá rối lúc Hàn Cừ sơn, bận rộn nửa ngày sơn chẳng được bao nhiêu, mà quần áo bảo hộ của hai người lại sặc sỡ sắc màu.
Nhưng vừa mới nói những lời như vậy với Hàn Cừ, cậu không chắc trong lòng anh nghĩ gì, cho dù Hàn Cừ không để tâm, cậu cũng có chút khó xử, không thể tỏ ra như không có chuyện gì mà lượn lờ trước mặt anh được.
Do dự một lát, Lẫm Đông từ bỏ ý định nhập hội cùng với Hàn Cừ và Bạch Nhất, vừa quay người thì nhìn thấy Bạch Thiểm đang đá sỏi ở chân tường, đá một lúc lại ngồi xổm xuống, nhổ cỏ ven tường.
Hai anh em nhà này, không biết đang mâu thuẫn chuyện gì nữa.
Lẫm Đông đi tới, cúi người, chai nước anh đào ô mai lơ lửng trước mắt Bạch Thiểm. Bước chân cậu rất nhẹ, tiếng cưa của Hàn Cừ lại rất ồn, cô bé không biết cậu đến, giật mình một cái, "Anh Đông Đông, là anh à."
"Bạch Nhất cũng thường dọa em thế này à?" Lẫm Đông hỏi.
"Anh ấy thích mấy trò đùa dai."
"Hai đứa như nhau cả, em còn đang phá hoại cỏ của anh đây này."
Bạch Thiểm vội vàng đứng dậy, "Em, em không biết làm gì."
Tiếng cưa máy ngày càng ồn ào, Lẫm Đông nhìn đống ván gỗ chất đống, không biết Hàn Cừ phải cưa đến bao giờ, "Ra ngoài đi dạo đi, tiện thể hái ít đông hương về."
"Bọn tôi ra ngoài một lát." Lẫm Đông hét lớn.
Bạch Nhất không quay đầu lại, nhưng Hàn Cừ thì dừng máy cưa lại, "Đi đi, đi đi."
Vừa ra khỏi cổng sân, rõ ràng Lẫm Đông có thể cảm nhận được Bạch Thiểm nhẹ nhõm hơn một chút. Hai người đi dọc theo con đường nhỏ trong thôn, không bao lâu thì đến đầu thôn, ông lão Hoàng ở tiệm tạp hóa nhỏ nghển cổ ra, nhìn chằm chằm Lẫm Đông, Lẫm Đông đành nói: "Hôm nay không có ván gỗ cho ông đâu." Ông lão Hoàng lại rụt cổ lại.
"Bên này không có đông hương, phải đến sườn núi bên kia." Bạch Thiểm chỉ vào sườn đồi hoang cách đó không xa.
"Vậy thì đi thôi."
Mùa này, chính là lúc đông hương mọc khắp núi đồi, Lẫm Đông lấy từ trong áo ra một cái túi ni lông, tiện tay vơ một nắm bỏ vào. Bạch Thiểm nói: "Anh không thể hái thế này được, phần ngọn trên cùng mới ngon."
Lẫm Đông bèn đổ rau trong túi ra, học theo cách của Bạch Thiểm hái vài nắm.
"Em với Bạch Nhất sao thế?" Lúc Bạch Thiểm đang bỏ đông hương vào túi, Lẫm Đông hỏi.
Động tác của cô bé chợt khựng lại, "Tụi em… Anh Đông Đông, thực ra em rất muốn xin anh một lời khuyên."
Lẫm Đông vốn đã thấy Bạch Thiểm hôm nay đến rất lạ, thì ra cô bé có chuyện muốn nói với cậu. Trên sườn núi có rất nhiều đá, Lẫm Đông tìm hai tảng đá cách nhau không xa, "Có mệt không? Ngồi một lát đi."
Bạch Thiểm ngồi xuống uống một ngụm nước anh đào ô mai, cô bé đưa chai nước lên trước mắt, hướng về phía ánh mặt trời, ánh sáng chiếu vào khiến nước ép lấp lánh như thạch anh tím, cô bé khẽ thở dài. "Anh trai em rất thương em, có cái gì tốt đều dành cho em. Trước kia nhà em cũng coi như khá giả, thường được uống nước anh đào, sau này chiến tranh, mất hết tất cả, lưu lạc khắp nơi, em bị trúng đạn lạc ở đây, sốt cao suýt chết, lúc tỉnh lại thấy anh ấy không biết mua được chai nước anh đào ô mai này từ đâu về cho em."
Bạch Thiểm ấn vào bụng phải, vết sẹo do chiến tranh để lại sẽ theo cô bé suốt đời. "Lúc đó em rất đau, anh trai em không ngừng động viên em, đặt chai nước dưới ánh đèn cho em xem. Trước khi bị thương tụi em đã trốn trong hang núi nửa tháng, không thấy chút ánh mặt trời nào. Khi đó em nhìn thấy ánh sáng phát ra từ chai nước hoa quả, bỗng dưng bật khóc, cảm thấy mình nhất định có thể sống sót."
Bạch Thiểm ôm chai nước vào lòng, Lẫm Đông thấy ánh lệ long lanh trong mắt cô bé.
"Lần trước từ trường học về, em với anh trai đã cãi nhau, để anh chê cười rồi."
"Có gì mà chê cười hay không, chuyện bình thường thôi mà."
Bạch Thiểm cúi đầu không nói, Lẫm Đông cũng không thúc giục, từ góc độ này nhìn xuống chân núi, vậy mà có thể nhìn thấy sân nhà cậu, Hàn Cừ và Bạch Nhất đang kéo tấm ván khoa tay múa chân, giống như hai người que nhỏ xíu. Cậu cong khóe môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!