Chương 27: Làm Như Vậy, Có Lẽ Tôi Sẽ Đến Gần Anh Ấy Hơn Một Chút

"Ăn cơm thôi! Anh Hàn, ăn cơm trước đẫ!" Giọng nói tràn đầy sức sống của Bạch Thiểm vang lên, cô bé bưng một cái tô to như chậu rửa mặt từ bếp ra, bên trong đựng đầy ắp mì lạnh.

Trong sân vốn có một cái bàn, nhưng đã bị hai "thợ mộc" trưng dụng, Lẫm Đông đành phải dọn thêm một cái khác ra. Bạch Thiểm đặt tô lên bàn, quay người đi bưng món khác, không có ý gọi người còn lại. Lẫm Đông đành phải gọi: "Bạch Nhất, lát nữa rồi hẵng làm tiếp."

Bình thường Bạch Nhất nghe thấy ăn cơm là chạy nhanh hơn bất cứ ai, nhưng lần này lại đợi đến khi Hàn Cừ đi tới bên cạnh, cậu ta mới nói: "Anh Hàn, anh đi trước đi, em phải rửa tay đã."

Hàn Cừ cười nói: "Tôi không rửa tay à?"

Khi hai người rửa tay rửa mặt bên bồn nước, Lẫm Đông và Bạch Thiểm đã bày biện xong thức ăn. Món chính là mì lạnh, Bạch Thiểm trộn theo khẩu vị địa phương, thêm rất nhiều gia vị và rau xanh, cắm một đôi đũa chung, nếu không có Bạch Nhất ở đây thì ba người bọn họ có lẽ ăn không hết. Lẫm Đông nấu món cánh gà kho mà Hàn Cừ yêu cầu, lại xào thêm một đĩa thịt bò với cà chua, Bạch Thiểm thì hầm thêm một nồi hải sản. Số lượng món ăn tuy không nhiều, nhưng phần ăn rất nhiều.

Hàn Cừ vốn ngồi đối diện với món cánh gà kho, cách một cái tô cao, Lẫm Đông tuy nhìn thấy, nhưng cảm thấy Hàn Cừ tay dài chân dài, chắc chắn gắp tới, hơn nữa món hải sản hầm của Bạch Thiểm ngon hơn, lại ở ngay bên tay Hàn Cừ, nên cũng không cần thiết phải cố ý đổi món cánh gà kho đến trước mặt anh. Nhưng trước khi động đũa, Hàn Cừ tự bưng bát đi vòng qua, "Tiểu Bạch, đổi chỗ với tôi đi."

Bạch Nhất ngồi đâu cũng được, vừa ngậm cánh gà vừa đổi chỗ.

Hàn Cừ ngồi xuống, ung dung gắp cánh gà, nếm thử xong quay đầu giơ ngón cái với Lẫm Đông. Trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, gắp cho anh một bát mì lạnh đầy.

Ăn đến cuối cùng, người vẫn đang còn cắm đầu cắm cổ ăn quả nhiên chỉ còn lại Bạch Nhất, thấy mọi người đều đã ăn xong rồi, cậu ta bèn bê luôn cái tô đến trước mặt mình, gạt hết các món khác vào, ăn sạch sành sanh.

Sau bữa ăn, Bạch Thiểm định rửa bát, Hàn Cừ ngăn cô bé lại ngoài cửa bếp, "Cơm đều là em nấu, sao còn tranh rửa bát nữa vậy?"

"Em nên rửa mới đúng, mọi người đã vất vả cả buổi sáng rồi." Bạch Thiểm vừa nói vừa chen vào trong, "Anh Hàn, anh mau đi xử lý mấy tấm ván đi."

"Không cho tôi nghỉ trưa chút nào à?" Hàn Cừ nói với Lẫm Đông đang đi tới, "Người của "Đại Đông Logistics" các cậu làm ăn thế hả?"

Bạch Thiểm vội nói: "Em không phải người của "Đại Đông Logistics" đâu."

"Đi nghỉ đi, đi dạo quanh đây với Bạch Nhất cũng được." Lần này Lẫm Đông đứng về phía Hàn Cừ, "Con gái thì rửa bát làm gì."

Hoàn toàn bị chặn ngoài cửa, Bạch Thiểm dậm chân, "Anh cũng nấu cơm mà, sao anh lại phải rửa bát!"

"Đây là nhà anh, anh cho phép anh rửa, không cho phép em rửa." Lẫm Đông nói với cô bé.

Nồi niêu xoong chảo ném hết vào bồn, Hàn Cừ nhanh nhẹn rửa ráy. Bồn rửa trong bếp không lớn như bồn nước ngoài sân, Lẫm Đông tuy cũng muốn rửa, nhưng không chiếm được chỗ, đành phải nhìn Hàn Cừ rửa.

Hàn Cừ xắn tay áo, dù không dùng sức, mạch máu trên cánh tay vẫn rất rõ ràng, rắn rỏi, nổi lên rồi ẩn vào trong tay áo. Cậu luôn cảm thấy đường đi của mạch máu rất gợi cảm, không liên quan gì đến h*m m**n, đó là biểu hiện bên ngoài của sức sống mãnh liệt. Khi sự gợi cảm này xuất hiện trên người mình thích, đó lại là một thứ gì đó có sức hấp dẫn khác.

Lúc cậu đang nhìn đến nhập tâm thì lại bỗng nghe Hàn Cừ nói: "Hai anh em nhà này sao thế?"

Lẫm Đông nhướng mày, "Anh cũng nhìn ra rồi à?"

Hàn Cừ cười, "Tôi chậm tiêu vậy sao?"

"Không phải, chủ yếu là anh cũng không tiếp xúc nhiều với Bạch Thiểm." Lẫm Đông đáp.

"Tôi tiếp xúc với Bạch Nhất nhiều mà, với tính cách của cậu ta thì sẽ không đến nỗi xa cách với em gái ruột như vậy." Hàn Cừ nói.

Lẫm Đông nhìn ra ngoài, Bạch Nhất không biết đã đi lang thang ở đâu mất rồi, Bạch Thiểm ngồi ngẩn người dưới mái hiên.

"Bạch Nhất rất quý em gái của mình, chính vì quá quý nên mới có mâu thuẫn." Lẫm Đông cảm thán.

Hàn Cừ hỏi: "Bạch Nhất là một thợ mộc giỏi, tay nghề không tồi, sao hai người lại quen nhau?"

Lẫm Đông nhớ ra mình chưa kể cho Hàn Cừ nghe chuyện xui xẻo của Bạch Nhất, cậu ta xem Lẫm Đông là ân nhân cứu mạng, nhưng thực ra Bạch Nhất cũng đã giúp cậu không ít.

Trong thời gian chiến loạn ở nước M, miền Nam chịu thiệt hại ít hơn miền Bắc, Bạch Nhất vừa bảo vệ gia đình, vừa theo một ông lão thợ mộc học nghề. Ông lão thợ mộc ấy thường nói với Bạch Nhất là, đợi chiến tranh kết thúc thì sẽ dẫn tất cả đồ đệ của mình mở một xưởng sản xuất đồ gỗ, lúc đó trăm việc còn đang dang dở, chờ khôi phục, các nơi đều đang xây dựng, nhu cầu đồ gỗ chắc chắn sẽ rất lớn. Đợi kiếm được nhiều tiền, mọi người muốn ra riêng lập nghiệp, ông sẽ tự tay đóng tặng một bộ đồ gỗ.

Nhưng ông lão thợ mộc và đại đa số các sư huynh đệ của Bạch Nhất đều đã chết trong chiến tranh.

Bạch Nhất đợi đến khi hòa bình lập lại, tình hình nước M quả thực như lời ông lão thợ mộc nói, công cuộc tái thiết diễn ra nhanh chóng, nhu cầu thợ mộc rất lớn. Cậu ta vốn có thể đến thủ đô Tiêu Lưu, đó là địa bàn của Lý Đông Trì, là nơi an toàn và quy củ nhất trên toàn nước M. Nhưng khó mà rời bỏ quê hương được, vậy nên cuối cùng cậu ta và Bạch Thiểm đã quyết định ở lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!