Chương 26: Anh Xứng Đáng Với Vinh Dự Cao Nhất Và Phần Thưởng Vật Chất Tương Xứng Với Vinh Dự Đó!

Dường như Hàn Cừ có một niềm đam mê đặc biệt với việc đóng đồ gỗ. Bữa tối còn chưa ăn, anh đã kéo Lẫm Đông đi xem vật liệu mới về. Lẫm Đông không biết gì về các loại ván gỗ, sơn dầu, nhưng nhìn dáng vẻ vô cùng hào hứng của Hàn Cừ, những giằng xé trong lòng cậu dần lắng xuống. Thôi vậy, chuyện dọn đi để sau hãy nói.

"Tôi muốn tối nay chuyển hết mấy thứ này qua đó." Hàn Cừ vừa húp mì chân giò vừa nói, "Mai dậy là có thể bắt tay vào làm luôn."

Thực ra Lẫm Đông cũng rất háo hức, suýt nữa buột miệng nói "Được đó", nhưng đã kìm lại được, "Hôm nay vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt đi, anh đã bị bóc lột cả ngày rồi." Cậu cố ý dùng lời Hàn Cừ thường dùng để phàn nàn về Luke. Hàn Cừ nghe xong thì bật cười, "Vậy tôi đúng là số khổ rồi, vừa phải làm công cho anh ta, xong lại phải làm công cho cậu."

Lẫm Đông hừ hừ, "Làm công cho anh ta còn có tiền công, làm công cho tôi chỉ có nước bù lỗ thôi."

"Làm công cho anh ta cũng không có đâu." Hàn Cừ ăn xong, đặt đũa xuống đợi Lẫm Đông.

Lẫm Đông hơi ngạc nhiên, "Anh từ xa tới đây giúp bọn họ huấn luyện cảnh sát đặc nhiệm mà không có thù lao à?"

Hàn Cừ cười, không giải thích.

Lẫm Đông hỏi tiếp: "Thật sự không có à? Vậy mấy tháng này, anh không có thu nhập gì hết sao?"

"À~" Hàn Cừ kéo dài giọng, "Biết làm sao bây giờ?"

Lẫm Đông nhíu mày. Cậu hiểu con người Hàn Cừ, sự cống hiến của anh không nên tính bằng thù lao, bất cứ thù lao nào cũng không xứng với việc Hàn Cừ gần như đánh đổi cả mạng sống, nhưng làm không công thì quá đáng quá, Hàn Cừ không cần ăn cơm à? Lẫm Đông nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cố gắng kiềm chế nói: "Bên Lạc Thành vẫn trả lương cơ bản cho anh chứ?"

Thấy Lẫm Đông lo lắng đến mức sắp nổi cáu, cuối cùng Hàn Cừ cũng giơ tay đầu hàng, anh cười nói: "Anh Đông Đông, tôi không nghèo đến mức đó đâu, cậu quên tôi từng nói với cậu, ông nội tôi khá giàu có, hơn nữa, ông ấy cũng chỉ có mình tôi là cháu trai à?"

Tuy Lão Hàn bị lừa mất ba triệu, nhưng số tiền tích lũy được từ nhiều năm kinh doanh và đầu tư đều do Hàn Cừ thừa kế. Hàn Cừ chỉ là không phô trương, không có hứng thú tiêu tiền hoang phí thôi, chứ không phải là không có tiền.

"Đó là hai chuyện không giống nhau." Lẫm Đông không hài lòng với câu trả lời này, "Đó là tiền ông nội cho anh, không thể vì anh có tiền mà bọn họ bắt anh cống hiến không công được chứ?"

"Bọn họ nào?" Hàn Cừ vẫn cười, nhưng nhìn thấy Lẫm Đông lo lắng cho mình, ánh mắt anh dịu dàng hơn, "Trần Tranh, cậu bạn trai nhỏ của cậu ấy, còn có cục trưởng của chúng ta?"

Nói xấu đến cả bạn thân và sếp trực tiếp của Hàn Cừ, Lẫm Đông có chút ngượng ngùng, nhưng cũng vì đã nói đến đây rồi, Lẫm Đông bèn nói tiếp: "Anh xứng đáng với vinh dự cao nhất, và phần thưởng vật chất tương xứng với vinh dự đó!"

Hàn Cừ chăm chú nhìn Lẫm Đông, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Ban đầu Lẫm Đông còn nhìn thẳng vào ánh mắt đó, nhưng một lát sau cậu lại có chút không được tự nhiên. Ngay khi cậu định nhìn đi chỗ khác, Hàn Cừ nói: "Lúc phần thưởng vật chất được trao, cậu đã rời khỏi Lạc Thành rồi, nên không biết."

Mí mắt Lẫm Đông khẽ giật, "Tôi…"

"Cho nên, thật sự không cần lo lắng sự cống hiến của tôi không được đền đáp, đều có cả." Ánh mắt Hàn Cừ nóng rực, "Nhưng có người thay tôi nghĩ nhiều đến vậy, tôi vẫn rất vui."

Lẫm Đông cúi đầu, ánh mắt Hàn Cừ như có lửa, không đốt chỗ nào khác, cứ nhằm thẳng vào tim cậu mà đốt, nhưng lại cách lồng ngực, cậu không thể nào dập tắt ngọn lửa đó được. Mãi một lúc lâu sau, cậu mới lí nhí nói: "Ồ, ồ."

Hàn Cừ đã đứng dậy, đi về phía cậu, "Đi không? Chuyển vật liệu đi."

Lúc này Lẫm Đông chỉ thấy dư thừa sức lực không có chỗ dùng, vội nói: "Đi chứ!"

Việc vận chuyển hàng hóa là chuyên môn của Lẫm Đông, các loại vật liệu được dỡ từ trên xe xuống, chiếm một phần tư khoảng sân. Sau khi làm việc chân tay, cả hai đều mồ hôi nhễ nhại, mệt đến mức ngồi xuống là không muốn động đậy. Thế là vấn đề tương tự lần trước lại xuất hiện – tối nay không muốn về nữa.

"Còn về không?" Hàn Cừ dựa vào gốc cây, cúi đầu nhìn Lẫm Đông đang nằm dang tay dang chân trên đất.

Lẫm Đông ngồi dậy, xoa xoa bụng, trả lời không đúng câu hỏi: "Tôi đói rồi."

Hàn Cừ cười đến nghiêng đầu, "Lần này không có đồ nướng đâu."

Lẫm Đông hối hận vì không mua đồ ăn từ thị trấn mang về, rồi lại nảy ra ý tưởng, "Nhà ông lão Hoàng thì sao?"

Hàn Cừ gật đầu, "Để tôi đi xem sao." Đi đến cổng sân, Hàn Cừ quay lại hỏi: "Muốn ăn gì?"

Lẫm Đông đã lại nằm xuống, nhìn lên mặt trăng trên trời hét lớn: "Gì cũng được!"

Mười lăm phút sau, Hàn Cừ mang theo "gì cũng được" về, anh đặt túi nhựa xuống bên cạnh đầu Lẫm Đông. Lẫm Đông lập tức chống người ngồi dậy.

"Tiệm tạp hóa không có nhiều đồ, tôi thấy gì lấy nấy." Hàn Cừ vừa nói vừa lấy ra một chai nước trông giống nước ngọt, nhưng mở ra lại ngửi thấy mùi rượu, "Đây là…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!