Chương 25: Trông Cậu Mềm Mại Ấm Áp Ghê

Sách giáo khoa mà Lẫm Đông đặt mua từ thành phố Tiêu Lưu trước đó đã được giao tới, không chỉ có sách tiếng Hán cơ bản, mà còn có đủ loại sách giáo khoa phù hợp với học sinh tiểu học, chất đầy cả một chiếc xe tải nhỏ, đứa trẻ nào ở trường học Calis cũng đều có phần.

Bạch Nhất lái xe đưa Lẫm Đông lên núi, Bạch Thiểm cũng đi nhờ xe. Trước cổng trường học, thầy Calis và các giáo viên dẫn theo đám trẻ ra đón, cảnh tượng hoành tráng đến mức Lẫm Đông ngại không dám xuống xe.

Bạch Nhất và Bạch Thiểm nhảy xuống trước, chỉ huy mọi người chuyển sách. Đám trẻ con ríu rít, kẻ vui người buồn. Tề Tuệ nhón chân, háo hức muốn giành được sách tiếng Hán, thấy Bạch Thiểm ôm một chồng lớn, cậu bé vội lao tới, "Để em! Chị là phụ nữ, chị nghỉ đi ạ!" Bạch Thiểm cười nói: "Em vẫn còn là trẻ con mà!" Tề Tuệ mặc kệ, giành lấy một nửa chồng sách từ tay Bạch Thiểm, khó nhọc bước về phía trước.

Ngược lại với Tề Tuệ là cậu bé mập và đám bạn của nó. Chẳng biết ai tung tin đồn rằng trong số sách hôm nay có rất nhiều truyện tranh, chúng nó đã háo hức cả đêm không ngủ, sáng sớm đã ngồi xổm trước cổng chờ sẵn, định bụng sẽ bao trọn hết truyện tranh. Kết quả là làm gì có truyện tranh nào, toàn là thiên thư đọc không hiểu gì!

Lẫm Đông nhìn đám nhóc đang than trời, không nhịn được cười thành tiếng, cậu xuống xe tham gia vào đội ngũ khuân sách. Nhưng vừa ôm lên một thùng, Tề Tuệ đã lao tới như một quả pháo nhỏ, "Anh Đông Đông, anh không được!"

Lẫm Đông: "…" Ai dám nói anh không được?

Thấy Lẫm Đông nhất quyết muốn bê, Tề Tuệ bắt đầu giở trò ăn vạ, ôm chặt lấy chân Lẫm Đông, vừa ôm vừa la lối om sòm. Chân trái của Lẫm Đông vốn chưa khỏi hẳn, bị cậu bé đeo bám thế này thì đừng hòng bê sách được nữa.

"Anh trai em đã nói rồi, chân anh vẫn còn bị thương, không được làm việc vất vả." Tề Tuệ cứ như bị Hàn Cừ nhập, lải nhải không ngừng. Lẫm Đông nghe mà đau đầu, cậu cứng đầu thắng được Hàn Cừ, chứ sao thắng nổi trẻ con, đành phải đứng nhìn mọi người bê sách. Tề Tuệ là người tích cực nhất, đôi chân ngắn chạy tới chạy lui không ngừng, nhưng mỗi lần chỉ bê được một ít. Vài lượt qua lại, trán cậu bé đã thấm đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng vì nóng.

Lẫm Đông chưa từng trông trẻ nhiều, nên thấy cũng không có gì lạ. Nhưng Bạch Thiểm thì vội gọi đám trẻ dừng lại, kiểm tra quần áo của chúng, đứa nào ướt đẫm mồ hôi thì đưa về ký túc xá thay đồ. Lúc này Lẫm Đông mới kéo Tề Tuệ lại gần, sờ thử, thằng nhóc này, áo lót bên trong sắp vắt ra nước được rồi, mặc tiếp thế này chắc chắn sẽ bị cảm.

"Đi, thay quần áo nhanh nào."

"Em vẫn còn bê được mà!" Tề Tuệ bướng bỉnh nói.

Lần này Lẫm Đông không chiều cậu nữa, bế xốc cậu bé lên, kẹp dưới cánh tay. Cậu bé kinh hãi hét lên vài tiếng, rồi lại thấy kiểu bế này rất mới lạ, liền cười rộ lên, "Anh Đông Đông, em cứ như đang ngồi máy bay ấy!"

Lẫm Đông cố ý bế như vậy để rảnh một tay, tiện thể bế thêm một đứa nữa. Nhưng ngay khi cậu định túm lấy một đứa trẻ khác, Tề Tuệ liền hét về phía đứa bé đó: "Anh ấy vụng về lắm, bế không chắc đâu, tui bị ngã một lần rồi, đau ơi là đau!"

Đứa trẻ kia giật mình, vội vàng lùi lại, nhất quyết không cho Lẫm Đông bế. Lẫm Đông cạn lời nhìn Tề Tuệ, Tề Tuệ rụt đầu lại, nói nhỏ bằng tiếng nước M: "Em làm thế là vì tốt cho anh mà…"

Lẫm Đông cười khẽ, "Anh nghe hiểu đấy, nhóc con."

Ký túc xá của trường học là phòng ngủ tập thể, không phải kiểu giường tầng thường thấy, mà là giường lớn nối liền. Phòng của Tề Tuệ có thể ở hơn mười người, mỗi người đều có tủ nhỏ và bàn nhỏ riêng. Trong phòng đã có trẻ đang thay đồ, Lẫm Đông kéo tủ của Tề Tuệ ra, định tìm quần áo thì cậu bé đã nhanh chóng tìm được một bộ, tự c** q**n áo ướt mồ hôi, lau người rồi mặc đồ sạch vào, làm liền một mạch, rất gọn gàng, không cần ai phải lo lắng.

Lẫm Đông nhìn giáo viên đang lau lưng cho một đứa trẻ ở bên cạnh, rồi lại nhìn Tề Tuệ, thầm nghĩ công việc tình nguyện viên này của mình cũng quá nhàn hạ rồi. Vừa định đóng cửa tủ lại thì Lẫm Đông chợt thấy chiếc mũ ở ngăn trên cùng, chính là chiếc mũ Hàn Cừ đã đan. Tề Tuệ coi nó như báu vật, đặt ngay ngắn trên chồng quần áo gấp phẳng phiu, không lệch một phân. Đó đâu phải là mũ, đó chẳng khác nào vương miện!

Đặt ngay ngắn thế này, Lẫm Đông cũng không nỡ lấy. Tề Tuệ ngẩng đầu nhìn, vui vẻ nói: "Mũ của em!"

Lẫm Đông giúp cậu bé lấy mũ xuống, định đội lên cho nó, nhưng cậu bé lắc đầu, lại còn nhíu mày tỏ vẻ ưu tư, "Anh Đông Đông, anh trai em đan mũ cho anh xong chưa?"

Dạo này Hàn Cừ đang bị Luke bóc lột ở cục trị an, tuy mỗi tối đều cố gắng đan một chút, nhưng tiến độ không nhanh lắm. Lẫm Đông cũng không vội, "Chưa xong, nhưng sắp rồi." Không ngờ Tề Tuệ nghe xong lại bĩu môi, "Vậy, vậy thì, anh đội tạm cái này của em đi." Nói rồi cậu bé giơ cao chiếc mũ lên.

Lẫm Đông chắc chắn sẽ không đội cái mũ lòe loẹt này, nhưng tấm lòng của cậu nhóc khiến cậu mềm lòng. Cậu ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu Tề Tuệ, "Hôm nay anh về sẽ giục anh Hàn Cừ, bảo anh ấy làm nhanh cho anh."

Tề Tuệ gật đầu lia lịa, "Lần sau anh ấy đến, em cũng sẽ giục anh ấy làm thật nhanh!"

Sau khi chuyển sách xong, Lẫm Đông và Bạch Thiểm ở lại giảng bài, Bạch Nhất lái xe tải nhỏ về, chiều tối sẽ lái xe khác đến đón hai người. Vừa lên xe, Bạch Thiểm đã than mệt chết đi được. Lẫm Đông cũng khá mệt, đám trẻ con quá hiếu động, hút cạn sức lực của cậu, cậu đến mở miệng cũng không muốn, chỉ dựa vào ghế phụ lái ngẩn người.

Bạch Nhất xót em gái. Chân của Bạch Thiểm bị thương chính là ở trường học này, cậu ta thực sự không có thiện cảm gì với nơi này. Nhưng Bạch Thiểm yêu trẻ con, việc cô bé làm cũng là việc thiện, cậu ta rất khó nói lời ngăn cản. Nhưng hôm nay Bạch Thiểm đã đứng cả ngày, Bạch Nhất thấy cô bé xoa chân mấy lần, cuối cùng không nhịn được nữa, "Em định cứ ở đây mãi thế này à?

Anh bây giờ có bản lĩnh rồi, có thể tìm cho em một công việc khác nhẹ nhàng hơn, em có muốn…"

Bạch Thiểm ngắt lời cậu ta, "Em không muốn. Anh, anh đã hứa không can thiệp vào quyết định của em rồi mà."

Không khí trong xe lập tức căng thẳng, Lẫm Đông cũng không ngẩn người nữa, vểnh tai lên nghe hai anh em cãi nhau.

Bạch Nhất là người nóng tính, Bạch Thiểm vừa nói vậy, cậu ta liền nổi giận, "Anh đã nói thế! Anh cũng đã nói anh bán mạng làm việc là để em cả đời cơm áo không lo! Em có không làm gì cả, anh cũng nuôi nổi em!"

"Em là kẻ ăn bám à? Em không thể có việc mình muốn làm sao?"

"Việc em muốn làm khiến chân em bị tàn phế rồi đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!