Chương 23: Hai Người Sắp Kết Hôn Rồi Mà Em Còn Chưa Chuẩn Bị Đủ Tiền Mừng

Mới lúc nãy còn mệt đến mức có thể nằm ngay xuống đất cạnh lò sưởi ngủ luôn, vậy mà bây giờ cùng Hàn Cừ vào phòng, Lẫm Đông bỗng cảm thấy mình còn có thể lái xe mô tô chạy quanh thị trấn Sa Vũ đến tận sáng.

Lần trước Hàn Cừ đã giúp Lẫm Đông dọn dẹp rồi, lần này càng quen đường quen lối. Anh nhìn phòng của Lẫm Đông một lượt, rồi quay người nói: "Tôi ngủ phòng bên cạnh."

"Phòng bên cạnh không ngủ được đâu." Hành động của Lẫm Đông còn nhanh hơn suy nghĩ, cậu liền kéo anh lại.

"Dọn dẹp một chút là được mà, tôi thấy có cái giường mà."

"Cái giường đó… hỏng lâu rồi, nằm lên là sập ngay đó."

Lúc mua căn nhà này, Lẫm Đông đã biết chỉ có một cái giường ngủ được, nhưng mỗi lần định tìm người đến chở đồ đạc không cần đi thì cuối cùng đều vì bận mà hoãn lại.

Hàn Cừ nhướng mày, cứ nhất định muốn thử. Anh đẩy cửa bước vào, trong không khí lơ lửng bụi bặm. Anh đưa tay quạt mấy cái trước mặt, đi đến bên chiếc giường trông có vẻ bình thường kia, tay phải ấn lên mép giường, ấn dọc vào đến giữa. Ngoài việc phát ra một tràng tiếng cọt kẹt, dường như cũng không có vấn đề gì khác. Không đợi Lẫm Đông ngăn cản, Hàn Cừ đã ngồi lên. Chỉ nghe thấy một tiếng "rắc", nửa dưới của chiếc giường đã sập hoàn toàn, Hàn Cừ bị kẹt ở chính giữa.

Lẫm Đông lộ vẻ mặt không nỡ nhìn, bước tới kéo Hàn Cừ lên, nhưng anh lại cười như thể vừa thực hiện thành công một trò đùa nghịch ngợm, nắm lấy bàn tay đưa tới gần, nhưng không dùng sức mấy, chống eo một cái là đứng dậy được. "Xin lỗi nhé, làm hỏng giường của cậu thật rồi."

Lời xin lỗi này nghe chẳng có chút thành ý nào, Lẫm Đông lẩm bẩm: "Đã bảo anh là giường này không ngủ được mà. Anh phải đền đấy."

"Được, đóng cho cậu cái mới." Hàn Cừ cười đáp lời, rồi lại gõ gõ vào mấy cái tủ xung quanh, "Thật ra gỗ cũng tốt đấy chứ."

Lẫm Đông nghi ngờ, "Tự anh đóng?"

"Ừ, có khó gì đâu, vật liệu đều có sẵn cả mà." Hàn Cừ ngồi xổm xuống đất nghiên cứu kết cấu của chiếc giường.

Lẫm Đông cũng ngồi xổm xuống theo, "Tôi vốn định bắt anh làm c* li, giúp tôi vứt hết mấy thứ này đi."

Hàn Cừ cười nói: "Mấy món đồ này tuy cũ nhưng vật liệu đều tốt cả, bây giờ mua vật liệu tốt không dễ đâu, vứt đi thì tiếc lắm."

Lẫm Đông bán tín bán nghi, "Cái gì anh cũng biết làm à?"

"Cũng không đến mức đó." Hàn Cừ nhìn thẳng vào mắt Lẫm Đông, "Chẳng qua mấy thứ cậu biết này thì tôi đều biết làm thôi."

Phòng bên cạnh không ở được, hai người lại quay về phòng ngủ của Lẫm Đông. Giường của Lẫm Đông rất lớn, hai người ngủ vẫn thừa chỗ, nhưng đây là căn phòng lớn nhất trong nhà, sát tường còn kê một dãy ghế sô pha. Hàn Cừ nói: "Tôi ngủ ở đây."

Lẫm Đông nhíu mày, "Thế sao được?"

"Hửm?"

"Tôi ở chỗ anh thì anh ngủ sô pha, anh đến chỗ tôi rồi mà vẫn là anh ngủ sô pha à?"

Hàn Cừ bật cười, "Mấy nhà tư bản các cậu, trong đầu suốt ngày chỉ tính toán xem ai lợi ai thiệt thôi hả?"

Lẫm Đông phản bác, "Tư bản gì chứ, tôi là chủ nhà…"

"Tôi đi tắm cái đã, người toàn mùi đồ nướng." Hàn Cừ đi về phía tủ quần áo, "Chủ nhà, cho mượn bộ đồ để thay được không?"

Lẫm Đông lao vụt tới, bị Hàn Cừ đưa tay chặn lại, "Chậm thôi, cẩn thận chân."

Quần áo của Lẫm Đông thì nhiều vô kể, cậu lấy ra một bộ đồ thể thao còn chưa mặc vì quá rộng đưa cho Hàn Cừ, định lấy q**n l*t mới, bất giác liếc xuống dưới của Hàn Cừ, chỗ cậu thứ gì cũng có, nhưng không có cỡ nào vừa với anh.

Lúc cậu lấy đồ, Hàn Cừ đã phát hiện bộ đồ thể thao vừa rộng vừa mới, anh nhận lấy, không hỏi q**n l*t, "Cảm ơn."

Phòng tắm ở đầu kia của sân, trong đêm yên tĩnh, tiếng nước chảy ào ào vọng tới. Lẫm Đông ngồi trên sô pha, ngẩn người nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đối diện. Rất nhanh, Hàn Cừ đã tắm xong, Lẫm Đông lập tức quay mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn bắt được hình ảnh Hàn Cừ phơi bộ quần áo vừa vắt khô lên, cậu không nhịn được liếc nhìn kỹ một cái, q**n l*t của anh cũng được phơi lên rồi.

Vậy là Hàn Cừ bây giờ…

Hàn Cừ vừa vào phòng, Lẫm Đông đã ôm quần áo thay chạy vụt qua anh, thẳng tiến đến phòng tắm. Lần này Hàn Cừ không kịp giữ người lại, gọi với theo: "Anh Đông Đông, đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu đừng có chạy, cẩn thận một chút đi."

Bước chân Lẫm Đông khựng lại, rồi chuồn đi càng nhanh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!