Lẫm Đông không đóng cửa sổ xe, gió đêm mát lạnh lùa vào, tóc mái bay tán loạn trước mắt như cành hoa trong mưa. Xe đi qua ngã tư phía trước viện điều dưỡng mà không dừng lại, Lẫm Đông quay đầu hỏi: "Không về à?"
Hàn Cừ hỏi ngược lại: "Không phải cậu muốn chuyển bếp lò về nhà sao?"
Đúng là Lẫm Đông nghĩ như vậy, nhưng hôm nay muộn quá rồi, để bếp lò ở dưới lầu nhà Hàn Cừ tạm mấy ngày cũng không sao, đợi chân cậu lành hẳn, có thể tự lái xe chuyển qua. Nhưng Hàn Cừ muốn chuyển hôm nay, vậy thì càng tốt. Cậu cười nói: "Lại phiền anh rồi."
Hàn Cừ liếc cậu một cái, cũng cười: "Chẳng thành thật chút nào."
Lẫm Đông ngồi thẳng dậy, dây an toàn cũng bị cậu kéo căng ra: "Sao tôi lại không thành thật?"
"Trước đây mỗi lần "làm phiền" tôi đều là cảm ơn dè dặt cẩn thận, hôm nay cảm ơn cứ như ông lớn vậy."
"…" Lẫm Đông dựa người ra sau, lại ra vẻ ông lớn, nói nhỏ: "Thành thật cảm ơn anh thì anh lại không vui."
"Cậu nói tôi cái gì?" Hàn Cừ giả vờ không nghe rõ.
"Vừa rồi đã thành thật cảm ơn ngài một lượt rồi!" Lẫm Đông mở mắt nói dối.
Vừa vào đến ngôi làng, bốn bề tối đen, đèn đường rất ít, chỉ có chút ánh sáng từ những ngôi nhà thưa thớt hắt ra, những ngôi sao trên trời cũng trở nên sáng rõ hơn nhiều, vầng trăng như chiếc đĩa bạc treo cao, Lẫm Đông cảm thấy nó giống như con mắt trên cành cây, vừa lạnh lẽo vừa quỷ dị.
Sau khi xe dừng lại, Lẫm Đông xuống trước mở cổng sắt, Hàn Cừ đi vòng ra cốp sau chuyển bếp lò ra, Lẫm Đông vội chạy tới định giúp một tay, Hàn Cừ tỏ vẻ rất chê bai: "Không cần cậu."
Đèn trong sân đều được bật sáng hết lên, tầm nhìn lập tức trở nên sáng sủa, Lẫm Đông nhìn lại vầng trăng, nó đã không còn đáng sợ như vậy nữa. Hàn Cừ hỏi: "Bếp lò đặt ở đâu?"
Lẫm Đông nhìn quanh, chỉ vào khoảng đất trống góc tường: "Để ở đây đi, vừa chắn gió, vừa không có cây."
Đặt bếp lò xong xuôi, Hàn Cừ đứng thẳng người dậy, nhìn vào trong nhà: "Có gì ăn không? Lót dạ một chút."
Đã lâu Lẫm Đông không ở bên này, thức ăn sớm đã dọn sạch rồi. Hàn Cừ không nói thì thôi, vừa nói cậu cũng thấy đói, hôm nay đã tiêu hao không ít thể lực, bữa ăn gần nhất là bát bún bò ăn trước buổi trưa. "Chúng ta mau chóng…"
"Cái bếp lò này dùng bây giờ được luôn chứ?" Hàn Cừ ngồi xổm xuống xem xét bếp lò, trong lò vốn có than chưa cháy hết, anh ngẩng đầu lên, "Luke đưa cho tôi một thùng hải sản, hay là giải quyết ở đây luôn đi?"
Lẫm Đông lập tức ra cốp sau xem, quả nhiên bên trong có một thùng giữ nhiệt, mở ra, bên dưới những túi đá tỏa hơi lạnh là mấy gói hải sản. Chưa bao giờ nghĩ đến việc vào một đêm trăng mờ gió lớn, cậu lại cùng Hàn Cừ nướng hải sản ở một nơi xa lánh bụi trần, Lẫm Đông cố nén sự phấn khích: "Được thì được, nhưng anh biết làm không? Tôi không có gia vị."
"Tôi vừa thấy ở đầu thôn có một tiệm tạp hóa nhỏ còn mở cửa, có thể có bán những thứ chúng ta cần." Hàn Cừ hành động cực nhanh, anh đứng dậy, nói: "Để tôi đi xem sao, cậu rửa đám tôm cá này đi?"
Lẫm Đông lập tức nhận việc rửa hải sản. Mười lăm phút sau, Hàn Cừ từ đầu thôn trở về, không chỉ mua được đủ thứ gia vị linh tinh, còn mua thêm một túi than, xiên tre, khoai tây và ngô.
Bàn tay ướt sũng của Lẫm Đông cầm lấy xiên tre: "Mấy cái này cũng có à?"
"Nhà đó làm nghề buôn bán thịt nướng đấy, nghe nói mấy người con trai bây giờ vẫn đang bận rộn trên trấn, tiệm tạp hóa chỉ có hai ông bà già trông coi. Tôi thấy bọn họ có than, hỏi thử xem có bán cho tôi một ít không, ông cụ nghe nói chúng ta nướng đồ ăn ở nhà, liền cho một bó xiên tre." Hàn Cừ xắn tay áo, cầm một con tôm lớn lên xem xét, nhanh nhẹn xiên que tre vào.
"Vậy mà cũng gặp được." Trong lòng Lẫm Đông vui vẻ, cậu bê hai chiếc ghế đẩu thấp đến, cùng Hàn Cừ mỗi người một cái, cũng bắt đầu xiên tôm, xiên bạch tuộc. Xiên được một nửa, Hàn Cừ lại có việc khác để làm, lấy từng chai gia vị ra, nhóm lửa, ra vẻ chuyên nghiệp phết dầu lên vỉ nướng, rồi ném hai cái bắp ngô lên.
Lẫm Đông cứ cảm thấy sắp có chuyện không hay: "Đội trưởng Hàn, anh từng làm đồ nướng chưa vậy?"
"Làm rồi chứ, lúc chúng tôi huấn luyện dã ngoại, khi có điều kiện vẫn có thể nhóm lửa, nướng chút đồ ăn." Hàn Cừ lựa chọn trong số hải sản đã xiên, lấy bạch tuộc ra thử trước. Trên vỉ nướng phết đầy dầu nóng, bạch tuộc lập tức cuộn tròn lại, Hàn Cừ lại phết thêm mấy lần nữa.
Lẫm Đông thích nghe anh kể về chuyện lúc huấn luyện, thực hiện nhiệm vụ: "Có điều kiện? Vậy không có điều kiện thì sao? Ăn gì?"
Hàn Cừ quay đầu lại, ánh mắt thăm thẳm: "Cậu sẽ không muốn biết đâu."
"Tôi muốn biết mà!"
Hàn Cừ thở dài: "Bắt được gì ăn nấy, ăn sống."
Lẫm Đông tưởng tượng ra cảnh đó, ngẩng đầu nhìn trời, sao mặt trăng lại trở nên âm u thế này.
Để tránh cậu tiếp tục liên tưởng, Hàn Cừ chỉ huy: "Nào, đặt những thứ cậu muốn ăn lên đây, tôi đi pha nước chấm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!