Lẫm Đông thoát khỏi Bạch Nhất lắm lời, lái mô tô đi lòng vòng không mục đích quanh khu Tình Thiên. Sắp đến trưa, các hàng quán ăn uống đã mở cửa, Lẫm Đông là khách quen của mấy quán trong số đó. Ở "Đại Đông Logistics" không có ai nấu ăn, đến bữa ăn đều mua thẳng từ các quán này. Lẫm Đông chống chân bên lề đường, từ sau khi bị thương ở chân, cậu chưa từng quay lại mấy quán ăn bên này để ăn nữa.
Hôm nay đã đến rồi, hay là…
Nghĩ vậy, cậu nhìn về phía quán ăn gần nhất. Bà chủ quán quen thuộc vốn đang đứng ngay cửa, vừa chạm ánh mắt với cậu thì lại đột nhiên quay người bỏ đi. Lẫm Đông nhíu mày, bà chủ này khá nhiệt tình, trước đây mỗi khi cậu đi ngang qua, bà ấy đều cao giọng chào hỏi. Những lúc trời nóng, dù cậu không ăn ở quán, bà cũng mời cậu uống trà thảo dược.
Lẫm Đông chỉ suy nghĩ một lát là hiểu ra, cũng giống như Tiểu Đỗ, có lẽ bà chủ quán này cũng đã nghe được những lời ong tiếng ve về cậu. Lẫm Đông bất giác bật cười, thật ra trong lòng cậu cũng không thấy nặng nề gì mấy. So với những tin đồn ngập trời lúc cậu còn là minh tinh, lời đồn lần này căn bản chẳng đáng để nhắc tới.
Nhưng khi cậu dừng mô tô, sải bước về phía quán ăn, trong lòng cũng dấy lên một thoáng ngạc nhiên. Trước đây, cậu ghét nhất là phải bận tâm đến tin đồn, những người không quan trọng muốn nói gì thì nói, muốn đồn thổi thế nào thì mặc kệ, nói trắng ra là đã quen trốn tránh. Vậy mà bây giờ, cậu lại cứ muốn đối mặt trực diện.
Bà chủ thấy Lẫm Đông đi vào, lúng túng đến mức cứ mân mê chiếc tạp dề. Khách tới cửa thì không thể đuổi đi được, nhưng bà vừa nghĩ đến những lời bàn tán xôn xao mình nghe được gần đây thì lại thấy bất an, không muốn tiếp Lẫm Đông chút nào. Lẫm Đông bình tĩnh đi đến bên quầy, dùng kẹp nhỏ gắp đồ ăn kèm: củ cải muối chua, đậu que, cà chua, rong biển… bày san sát hơn chục loại.
Cậu thích nhất là củ cải muối chua. "Vẫn lấy bún bò, thêm một phần thịt bò, cảm ơn nhé, chị Mễ."
Bà chủ vẫn đang mân mê tạp dề, có lẽ bị dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì của cậu làm cho kinh ngạc, nên cứ đứng ngây ra đó một lúc lâu, không có động tĩnh.
Lẫm Đông đã gắp xong đồ ăn kèm, ngẩng đầu lên, cười nói: "Lâu rồi không đến, chị không nhớ tôi à?"
Bà chủ rùng mình một cái, hoàn hồn lại: "À, nhớ, nhớ chứ, chị còn đang nói sao lâu lắm không thấy cậu đến ăn bún đấy. Ngồi đi, chị đi trụng bún ngay đây."
Lẫm Đông ngồi vào chỗ quen thuộc, lại quen đường quen lối đến tủ lạnh lấy một chai nước ngọt. Đây cũng là thứ trước kia cậu chưa bao giờ đụng đến, bây giờ lại thấy ngon và rất thích uống.
Bún trụng là xong ngay, nhưng nồi vừa nóng vừa nặng, bà chủ đặt nó lên quầy trước, rồi mới từ bếp trong đi vòng ra để bưng. Lẫm Đông nhanh chân bước tới: "Để tôi giúp cho." Những lúc quán đông khách bận không xuể, cậu và Bạch Nhất luôn tự bưng, bà chủ rất cảm kích. Lần này cậu lại cầm lấy khay nhanh hơn bà chủ, bà chủ mấp máy môi, chỉ khó xử nói một câu: "Cảm ơn nhé."
Giờ cao điểm ăn trưa vẫn chưa tới, trong quán tạm thời chỉ có một mình Lẫm Đông là khách. Cậu ung dung thong thả ăn bún, đồ ăn kèm hết lại đứng dậy đi lấy thêm, như thể hoàn toàn không nhận ra mình lúc này là một vị khách không mấy được chào đón.
Bà chủ vốn là người không giấu được chuyện trong lòng. Lẫm Đông là vị khách bà quý nhất, lúc mới nghe tin đồn nhảm, phản ứng đầu tiên của bà là không tin. Nhưng dần dần, mọi người đều nói như vậy, lại còn đồn có đầu có đuôi, bà không tin cũng phải tin. Bà cứ ngỡ Lẫm Đông sẽ không xuất hiện nữa, dù có xuất hiện thì chắc chắn gặp ai cũng sẽ khó xử. Nhưng người ta vẫn ổn đấy thôi, cử chỉ y như trước kia chẳng khác gì, khiến bà lại thành người khó xử nhất.
Bà chủ ho khan mấy tiếng, sau đó bưng trà nước đến ngồi đối diện Lẫm Đông. Lẫm Đông ngước mắt lên: "À đúng rồi chị Mễ, trưa nay giao năm phần bún bò đến cửa hàng tôi nhé, nhiều quá thì để Bạch Nhất ăn hai phần."
Nghe cậu nói vậy, cuối cùng bà chủ cũng không nhịn được nữa: "Cậu chủ Lẫm à, dạo này cậu đi đâu làm gì thế? Cậu có biết người ta đồn về cậu thế nào không?"
Lẫm Đông tiếp tục ăn bún: "Ừm? Đồn thế nào?"
Những gì bà chủ nghe được còn bẩn thỉu ghê tởm hơn những gì Tiểu Đỗ nói. Lẫm Đông nghiễm nhiên trở thành một thành viên trong băng nhóm tội phạm của Ôn Tỉnh, là trai bao được Ôn Tỉnh bao nuôi. Ôn Tỉnh ở phía Nam buôn bán phụ nữ trẻ em, Lẫm Đông dựa vào vẻ ngoài ưa nhìn mà góp không ít công sức, rất nhiều phụ nữ đều bị Lẫm Đông lừa gạt. Bây giờ Lẫm Đông và Ôn Tỉnh cá chết lưới rách, hai bên thanh trừng lẫn nhau, Lẫm Đông đánh chết vệ sĩ của Ôn Tỉnh, bị cục trị an bắt quả tang nên giam giữ lại rồi.
Lẫm Đông mặt không đổi sắc lắng nghe. Bà chủ nói một hơi xong, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng ngay sau đó lại lo lắng nhìn Lẫm Đông: "Cậu chủ Lẫm à, cậu nói thật với chị Mễ đi, có phải như vậy không?"
"Không phải." Lẫm Đông vặn mở nắp chai nước ngọt. "Nếu em bị bắt rồi thì còn đến đây ăn bún được sao?"
"Vậy…"
"Mâu thuẫn giữa em và Ôn Tỉnh đơn thuần chỉ là gã ta nợ tiền công của em, những chuyện làm ăn khác của gã ta em hoàn toàn không biết." Lẫm Đông giải thích đơn giản. Đôi vai căng thẳng của bà chủ cũng dần dần được thả lỏng, bà tức giận, nói: "Chị đã bảo là cậu không thể nào làm ra chuyện đó mà, lão già nhà chị cứ khăng khăng đi tin, tức chết chị mất! Cậu yên tâm, chị đảm bảo sẽ lấy lại danh tiếng cho cậu!"
Lẫm Đông cười cười, tỏ vẻ không mấy để tâm: "Không sao đâu chị, người ta muốn nói gì thì cứ để họ nói."
"Thế sao được? Cậu còn chưa kết hôn, sự trong sạch của đàn ông quan trọng lắm!"
Trấn Sa Vũ chỉ lớn có từng này, giới làm ăn có chuyện gì là ngồi lê đôi mách nửa ngày sau đã thành đề tài bàn tán khắp đầu đường cuối ngõ. Lẫm Đông ăn bún xong rời khỏi quán, bà chủ đã sang hàng xôi bên cạnh để đính chính tin đồn về cậu rồi.
Cậu leo lên mô tô, nụ cười nơi khóe môi dần biến mất. Xem ra mấy cuộc điện thoại gọi buổi sáng vẫn chưa đủ. Ôn Tỉnh làm nhiều việc ác, cậu lại đúng lúc lẩn đi dưỡng thương vào mấy ngày tin đồn lan truyền dữ dội nhất, sự "mất tích" khó hiểu này đã trở thành bằng chứng phạm tội của cậu. Cậu buộc phải đích thân gặp mặt các đối tác làm ăn.
Suốt cả buổi chiều, Lẫm Đông lái mô tô chạy đến năm công trường, ba văn phòng đại diện. Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, điện thoại không hoàn toàn xóa tan được sự lo ngại của các đối tác. Mãi cho đến khi thấy cậu đích thân đến cửa, nói rõ ngọn ngành, nhìn thấy miếng cao dán trên mắt cá chân trái của cậu, các ông chủ và cai thầu mới nở nụ cười yên tâm.
"Ông chủ Lẫm, lại phiền cậu đang bị thương mà còn phải chạy một chuyến thế này, thật ngại quá. Nhưng cậu cũng biết đấy, chúng tôi làm ăn đầu tư, chỉ sợ gió thổi cỏ lay."
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Tôi đã nói mà, sao cậu có thể dây dưa với Ôn Tỉnh được chứ. Yên tâm, dự án của chúng ta vẫn tiếp tục làm, tôi còn có một phương án hợp tác mới đây, cậu xem thử xem."
"Tổng giám đốc Lẫm, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi. Cái cậu Tiểu Bạch nhà cậu ấy à, trông cứ ngốc nghếch thế nào ấy, tôi không yên tâm…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!