Chương 20: Thứ Thu Hút Tôi Ở Cậu Không Chỉ Là Khuôn Mặt

Lẫm Đông biết đến trường học Calis là nhờ Bạch Thiểm, em gái của Bạch Nhất.

Trước khi chiến hỏa lan đến thị trấn Sa Vũ, nhà họ Bạch cũng thuộc dạng khá giả, làm kinh doanh, Bạch Nhất và Bạch Thiểm từ nhỏ đã theo bố mẹ làm từ thiện trong khả năng của mình. Chiến tranh đã xé nát hạnh phúc vốn có của hai anh em, hai người mất đi người thân, mệt mỏi chạy trốn, chẳng khác gì những người tị nạn tha hương cầu thực.

Chiến sự tạm lắng xuống, Bạch Nhất lập tức bắt đầu bôn ba kiếm sống. Bạch Thiểm mới mười bảy tuổi, vừa đi học vừa giúp đỡ những đứa trẻ nhỏ hơn mình, trở thành lứa tình nguyện viên đầu tiên của trường học Calis. Lúc đó tình hình trường học còn tồi tệ hơn bây giờ nhiều, thỉnh thoảng gặp phải cướp bóc, côn đồ, nhà cửa cũng không đủ. Các tình nguyện viên ngoài việc chăm sóc trẻ em, còn phải kiêm luôn bảo vệ, công nhân. Chân của Bạch Thiểm bị gãy khi đang sửa chữa trường học.

Cô bé rất hoạt bát. Khi Lẫm Đông xách một túi lớn xương thịt và giò heo đến nhà họ Bạch, cô bé cứ quấn lấy Lẫm Đông nói không ngừng, không kể khổ, chỉ kể về những đứa trẻ đáng yêu lại đáng thương trong trường học, kể về trường học dưới sự nỗ lực của mọi người mà ngày một hoàn thiện. Giò heo cũng không chặn được miệng cô bé, vừa húp bát canh hầm trắng ngần, cô bé vừa chớp mắt nhìn Lẫm Đông. Lẫm Đông biết cô bé có mong muốn còn lớn hơn cả móng giò hầm.

"Anh Lẫm." Lúc đó hai anh em nhà họ Bạch vẫn chưa gọi Lẫm Đông là anh Đông Đông, Bạch Thiểm thăm dò hỏi: "Nếu anh rảnh, có thể đến trường học của tụi em xem thử không?"

Lẫm Đông thẳng thắn nói: "Tôi không giúp được gì nhiều đâu."

Bạch Thiểm lắc đầu: "Không nhất thiết phải giúp đỡ ạ, bọn trẻ đáng yêu lắm, ở cùng chúng nó, phiền não cũng vơi đi nhiều." Bạch Thiểm cắn môi, rồi nói tiếp: "Anh Lẫm, trông anh có vẻ rất ưu phiền. Anh trai em cũng nói, anh là người tốt, nhưng chưa bao giờ thấy anh cười cả. Em nghĩ anh đến thăm bọn trẻ, có lẽ sẽ vui hơn một chút."

Lẫm Đông ngỡ ngàng khẽ hé miệng, dường như cậu đã hiểu lầm Bạch Thiểm rồi. Cậu mới đến nước M không lâu, những thứ khác không có, chỉ có tiền. Vừa đến thị trấn Sa Vũ đã mua mặt bằng lớn nhất ở Hẻm Tình Thiên, nhanh chóng mở công ty vận chuyển, xe tải lớn nhỏ đủ cả. Bạch Nhất bị ông chủ cũ lừa gạt, đòi lương không được, ngược lại còn mang món nợ bán cả bản thân cũng không trả nổi. Lẫm Đông cứu cậu ta, cho cậu ta công việc mới.

Trong mắt bất cứ ai, Lẫm Đông cũng là một người nước ngoài vừa giàu có vừa giàu lòng nhân ái.

Ông Calis, người sáng lập ra ngôi trường cũng là một người như vậy. Cho nên Bạch Thiểm hy vọng Lẫm Đông giúp đỡ trẻ em ở trường học, tốt nhất là có thể quyên góp tiền bạc, vật chất định kỳ – Lẫm Đông vốn nghĩ như vậy.

Thấy Lẫm Đông ngơ ngác nhìn mình, Bạch Thiểm sốt ruột: "Anh Lẫm, em không có ý bảo anh bỏ tiền đâu. Anh đã giúp em và anh trai em quá nhiều rồi, anh ấy không bị bán ra biển, em còn bình an ngồi đây uống canh giò heo, đều là nhờ anh giúp tụi em. Em làm sao, làm sao có thể đòi hỏi anh nhiều hơn nữa chứ? Em chỉ là…"

Lẫm Đông tự trách mình quá thực dụng, vội an ủi Bạch Thiểm: "Tôi hiểu mà, cảm ơn em đã nghĩ cho tôi. Tôi không phải chưa bao giờ cười, nhưng mà…"

Ngày hôm đó, ngay cả chính Lẫm Đông cũng cảm thấy bất ngờ, cậu chưa từng kể hay tâm sự với ai về hành trình rời quê hương xứ sở, vậy mà lại thổ lộ một phần tâm sự với cô bé Bạch Thiểm không quá thân quen này. Chỉ là không nhắc đến Hàn Cừ, cũng như những chuyện kinh tâm động phách đã trải qua cùng Hàn Cừ và cảnh sát Hoa Quốc.

Tâm tư Bạch Thiểm rất tinh tế: "Anh cảm thấy mình chưa đủ tốt, không bằng một phần của người anh thích. Anh muốn trở thành người giống như anh ấy, nhưng làm thế nào cũng không được. Nhưng không phải vậy đâu anh Lẫm, anh đã rất tốt rồi, ít nhất đối với tụi em là như vậy, anh đã cứu anh trai em mà!"

Giọng nói trong trẻo của cô bé như dòng suối nhỏ, Lẫm Đông nhẹ nhõm cong môi. Không hẳn là lời an ủi của cô bé có tác dụng, nhưng vào khoảnh khắc đó, việc thổ lộ tâm sự ít nhất cũng đã giúp Lẫm Đông, giúp cậu buông bỏ được phần nào gánh nặng đè nén trong lòng bấy lâu nay.

"Những người tốt như các anh, đều quá khắt khe với bản thân." Bạch Thiểm nói: "Cho nên em mới hy vọng anh Lẫm đến chơi với bọn trẻ một chút, có đứa biết kể chuyện cười, có đứa rất biết pha trò, ở với chúng nó một buổi chiều, cảm giác phiền não sẽ tan biến hết."

Lẫm Đông đồng ý: "Lần sau em đến đó, để tôi đưa em đi."

Bạch Thiểm không ở nhà dưỡng thương quá lâu. Lẫm Đông lái xe đưa cô bé đi tái khám, bác sĩ nói cả đời này cô bé sẽ phải đi khập khiễng, cô bé cười toe toét nói: "Đi được là tốt rồi, không bị bom nổ cụt chân trong chiến tranh, em đã may mắn hơn nhiều người rồi!"

Lẫm Đông sinh ra và lớn lên ở một đất nước hòa bình, khó có thể hoàn toàn hiểu được sự may mắn mà Bạch Thiểm nói. Lúc ra khỏi bệnh viện, Lẫm Đông bất giác muốn làm gì đó cho cô bé, con gái tầm tuổi này thích gì nhỉ? Mua vài cái váy đẹp? Hay mỹ phẩm? Hình như cậu rất ít khi thấy phụ nữ ở thị trấn Sa Vũ trang điểm.

Bạch Thiểm từ chối đề nghị đưa đi mua sắm của Lẫm Đông: "Anh Lẫm, anh đưa em đến trường học đi, em muốn ở cùng bọn trẻ một lát."

Lẫm Đông không chút do dự đồng ý. Xe chạy trên đường núi, Lẫm Đông quan sát Bạch Thiểm mấy lần, môi cô bé cố gắng gượng gạo nở một nụ cười, nhưng đôi mắt lại có chút đỏ.

Sự xuất hiện của Bạch Thiểm đã gây ra một làn sóng reo hò như dời non lấp biển, bọn trẻ rất nhớ cô bé, tất cả đều xông lên vây quanh, ông Calis cũng đến, xem chân cô bé xong rất tự trách, đề nghị đưa cô bé về nước mình phẫu thuật. Bạch Thiểm lại cười lắc đầu.

Lẫm Đông đứng cách đám đông, nhìn về phía khung cảnh ồn ào náo nhiệt này, tâm trạng không hề bình lặng như lời Bạch Thiểm nói, cậu lại càng không muốn cười. Ngày hôm đó, cậu một mình đi vòng quanh trường học hai lượt, bọn trẻ nhìn cậu, có đứa tò mò, có đứa lộ vẻ cảnh giác. Đối với những gương mặt xa lạ này, nội tâm cậu không hề rung động. Đi mệt rồi, cậu ngồi nghỉ trên bờ ruộng phía sau trường học, tâm trạng ngược lại càng thêm sa sút.

Không phải ai cũng thích trẻ con, giống như Bạch Thiểm tìm thấy niềm vui khi chơi đùa cùng chúng. Trong mắt cậu, trẻ con là loài sinh vật phiền phức, cậu trước nay chỉ biết tránh xa. Trẻ em ở trường học đều là trẻ mồ côi, rất đáng thương. Sau khi đến xem hôm nay, cậu sẵn lòng quyên góp vật chất để chúng có cuộc sống tốt hơn. Nhưng điều này lại đi ngược với mục đích ban đầu của Bạch Thiểm khi đưa cậu đến đây.

Nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, bên tai Lẫm Đông vang lên những lời trách móc từ xa vọng lại.

"Không có tình thương" là một điểm đen luôn bị lôi ra bàn tán khi cậu còn là ngôi sao. Trước khi đóng «Vũ Sự», cậu đã chạy vai quần chúng rất nhiều, đóng không ít vai phụ, trong đó có một bộ phim, một nửa cảnh quay của cậu đều là cùng với trẻ con.

Trẻ con có đứa ngoan, cũng có đứa không nghe lời. Là một diễn viên vô danh tiểu tốt không có tên tuổi, chỉ có thể tự mình dỗ dành bọn trẻ. Đứa trẻ diễn sai, cậu cũng bị vạ lây, một cảnh quay mất cả nửa ngày trời nhưng vẫn không được, trong lòng cậu thực sự rất tức giận bực bội, nhưng biết vai phụ này không dễ có được, thế nên chỉ có thể cố gắng nhịn.

Ngược lại, diễn viên chính đến muộn vừa vào phim trường, thấy cảnh trẻ con đứa khóc đứa quậy, lập tức sa sầm mặt mày nổi giận. Đạo diễn thì không dám mắng, mắng trẻ con thì không hả giận, vậy còn ai để ngôi sao lớn trút giận, chẳng phải là cậu, người đóng cặp với trẻ con sao? Diễn viên chính mắng cậu xối xả, cậu càng nghe càng tê dại, cả người không còn phản ứng. Diễn viên chính trút giận xong, cảnh quay tiếp tục, nhưng cậu lại không thể nào nhập tâm được nữa, lại bị đạo diễn mắng là đồ vô dụng.

Có một đứa trẻ nổi tiếng ngoan ngoãn, thấy cậu buồn bã, liền đến nắm tay cậu, lí nhí an ủi. Ngọn núi lửa trong lòng cậu sớm đã sắp phun trào, biết rõ đứa trẻ có ý tốt, nhưng cậu vẫn không thể nào nặn ra một nụ cười. Đứa trẻ nhiệt tình ôm chầm lấy cậu, nhưng hình ảnh cậu với gương mặt vô cảm lại bị người ta quay lại. Cậu hoàn toàn không biết gì, và bởi vì cậu chẳng là ai, nên đoạn video đó lúc ấy cũng không được tung ra.

Cậu nhìn thấy hình ảnh bản thân mình với gương mặt vô cảm đó là sau khi «Vũ Sự» nổi đình nổi đám. Lúc đó cậu tham dự một lễ trao giải, hiện trường có ngôi sao nhí, các ngôi sao khác đều giả tạo chụp ảnh cùng ngôi sao nhí, vẻ thân thiện khoa trương đến cực điểm, chỉ có cậu, suốt quá trình không hề tương tác với ngôi sao nhí nọ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!