Càng ngày càng có nhiều tàu chở hàng và xe tải cập bến cảng thủy bộ của thị trấn Sa Vũ, các nhà đầu tư tranh thủ từng giây từng phút, các công ty nhỏ ở hạ nguồn cũng ngày càng bận rộn, hàng hóa chất đống như núi. Lúc Lẫm Đông giao xong chuyến cuối cùng rồi quay về hẻm Tình Thiên thì đã là 2 giờ sáng.
Ông chủ mà Lận Đông hợp tác rất hào phóng, các chi phí đã trả từ sớm. Vì giúp ông ta đẩy nhanh tiến độ mà Lẫm Đông còn đặc biệt thuê thêm ba chiếc xe tải, chạy không ngừng nghỉ. Ông ta thấy vậy, lại chuyển thêm một khoản tiền thưởng vào tài khoản của "Đại Đông Logistics". Lẫm Đông không quan tâm tiền thưởng, lấy ra chia cho nhân viên. Bạch Nhất vừa đếm tiền vừa cười không khép được miệng, còn đòi mời mọi người ăn lẩu hải sản.
Đêm hôm khuya khoắt, Lẫm Đông muốn về nhà nghỉ ngơi, Bạch Nhất lại tiến lên khoác vai cậu, "Anh Đông Đông, gần đây thấy anh cứ là lạ."
Lẫm Đông liếc Bạch Nhất một cái, "Hửm?"
"Hừ, em theo anh lâu như vậy, anh đừng hòng giấu em." Bạch Nhất kéo Lẫm Đông, đi tụt lại phía sau đoàn người, "Anh có tâm sự."
Lẫm Đông thản nhiên nói: "Mấy ngày nay bận như vậy, tôi còn có thời gian nghĩ ngợi hay tâm sự gì được sao?"
"Bận rộn là vỏ bọc của anh thôi." Bạch Nhất nói trúng tim đen, "Anh ấy à, trông không giống đang tập trung làm việc đâu, mới hôm qua, em gọi anh mãi anh mới nghe thấy."
"Đó là do ồn quá." Lẫm Đông vẫn tìm cớ cho mình.
"Anh Đông Đông, em biết anh có chuyện." Bạch Nhất đột nhiên nghiêm túc nói: "Lúc mới quen anh, chỉ biết anh khá giàu, gan cũng lớn, một mình dám đến nơi như chỗ bọn em để lăn lộn. Sau này mới biết anh là người nổi tiếng, haiz, nếu anh không có chuyện giấu trong lòng thì cũng không nên đến đây."
Lẫm Đông không đáp lại.
Bạch Nhất tiếp tục nói: "Anh, anh cho em miếng cơm ăn, em theo anh làm việc, chuyện anh không muốn nói em cũng không hỏi dò. Nhưng có việc gì cần em giúp thì anh cứ mở lời. Việc gì anh không tiện làm thì cứ để em."
Lẫm Đông cười, đẩy đầu Bạch Nhất ra, "Tiện hay không tiện gì chứ, tôi đến đây làm ăn đàng hoàng, có phải dân anh chị tranh giành địa bàn đâu."
Thấy Lẫm Đông lại lảng sang chuyện khác, Bạch Nhất thở dài, không nói tiếp nữa, "Không cần biết, dù sao thì bữa nay anh cũng phải đi!"
Lẫm Đông không từ chối được, mười mấy người đi ăn đến gần sáng. Ngày hôm sau còn có việc khác, ngủ được vài tiếng lại phải bắt đầu bận rộn. Nhờ bữa lẩu hải sản này mà Lẫm Đông ngủ được một giấc ngon lành, không còn gặp ác mộng về việc chờ đợi người cảnh sát kia tỉnh lại trong bệnh viện như mấy hôm trước nữa.
Nhưng tiền thưởng dù hậu hĩnh, ăn uống dù tốt đến đâu, làm việc cường độ cao liên tục vẫn khiến người ta chịu không nổi. Thật không may, có một nhóm công nhân đến thị trấn Sa Vũ mang theo bệnh cúm, một nửa nhân viên của "Đại Đông Logistics" đều bị lây, mấy người giao hàng còn bị cảm nặng, bị Lẫm Đông áp giải đến bệnh viện duy nhất trong thị trấn để truyền nước.
Bản thân Lẫm Đông cũng không được khỏe lắm, ngực tức, cổ họng khô rát, gần như là triệu chứng của bệnh cảm cúm rồi, nhưng nhìn đâu cũng thấy công việc, cậu còn biết làm sao, cậu làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Bạch Nhất đi giao vật liệu xây dựng rồi, Lẫm Đông kiểm kê xong số bưu kiện còn tồn đọng, cậu định giao hết trước khi trời tối, nếu không để qua đêm, hàng mới lại về, cổng sân đến đóng cũng không khép lại được.
Xe máy chở được không nhiều hàng, Lẫm Đông đi đi về về mấy chuyến, đầu óc cậu quay cuồng, tay chân cậu dần dần bỗng trở nên tê dại, mồ hôi làm ướt đẫm chiếc áo phông lót bên trong. Cậu mua một túi trà sữa ở đầu hẻm, vừa uống vừa lấy khăn lau mặt.
Số bưu kiện còn lại không nhiều, Lẫm Đông xem địa chỉ từng cái một, khi nhìn thấy cái thứ ba từ dưới lên, hơi thở cậu hơi dồn dập. Mũi cậu hơi nghẹt, hít thở có chút khó khăn, nên tiếng hơi thở nghe có vẻ hơi lớn.
Người nhận là một cảnh sát nước M tên Lý Vạn Hương, yêu cầu giao đến cục trị an ở phố Akalu. Trước đây không phải chưa từng giao hàng cho cảnh sát, nhưng gần đây Lẫm Đông có chút nghi thần nghi quỷ, cậu muốn dò la xem rốt cuộc có cảnh sát Hoa Quốc nào đến đây không, nhưng lại mâu thuẫn, không dám biết đáp án.
Ngồi xổm lâu quá, lúc đứng dậy Lẫm Đông thì thấy hoa mắt, cậu kịp thời vịn vào mép bàn mới không loạng choạng, nhưng cảm giác buồn nôn lại trào lên cổ họng, cậu ôm ngực, cúi người nôn khan một tiếng.
Rõ ràng là do cảm cúm, nhưng Lẫm Đông lại đổ lỗi cho túi trà sữa vừa uống. Cậu nghỉ ngơi một lát, bất chấp thời tiết oi bức, cậu lại tiếp tục lên đường.
Phố Akalu và hẻm Tình Thiên cách nhau cả nửa cái thị trấn, Lẫm Đông yên tâm thoải mái để bưu kiện của Lý Vạn Hương giao sau cùng. Giữa đường cậu thực sự chịu không nổi, bóng người trên đường bắt đầu chồng lên nhau, cậu buộc phải dừng xe, tìm đại một quán tạp hóa ven đường, xin một cốc nước rồi ngồi nghỉ.
"Ông chủ Lẫm, bị cảm rồi à?" Tiếng nói bên tai cũng trở nên mơ hồ không rõ, Lẫm Đông ngẩng cái đầu nặng trĩu của mình lên, lúc này mới nhìn rõ chủ quán hóa ra là Lão Đỗ, chú của nhân viên Tiểu Đỗ nhà cậu.
Lão Đỗ nhất quyết mời Lẫm Đông uống trà thuốc mà ông tự pha chế, Lẫm Đông không quen uống nên đã mở miệng từ chối, giọng nói khàn đặc đến lạ thường. Lão Đỗ nghe vậy cũng không ép cậu uống trà thuốc nữa, lấy ra một gói thảo dược từ trên xe xuống, vỗ ngực nói: "Thuốc này của tôi trị cúm hay lắm, cậu về sắc uống, toát mồ hôi một trận là đảm bảo khỏi ngay!"
Lẫm Đông không còn sức từ chối, cậu cảm ơn lòng tốt của Lão Đỗ. Lão Đỗ thấy anh còn phải đi giao hàng, lại trách mắng thằng cháu nhà mình. Lẫm Đông mơ mơ màng màng lắng nghe, lúc đến cổng cục trị an, cơ thể cậu đã mệt mỏi đến mức sắp không trụ nổi nữa.
Nhưng một luồng sức lực không rõ từ đâu đến đã giúp Lẫm Đông tỉnh táo trở lại, cậu nhanh nhẹn lấy bưu kiện ra, nhưng vừa mới để viên cảnh sát tên Lý Vạn Hương kia ký tên xong thì cậu bỗng cảm thấy như trời đất quay cuồng, âm thanh ồn ào bên tai như sóng biển ập đến từ tận cùng ký ức, mang theo hương vị quen thuộc đến mức khiến người ta phải mờ mịt.
Trên sân tập của cục trị an, các cảnh sát đặc nhiệm trẻ tuổi đang luyện tập. Luke có tham vọng của riêng mình, đích thân huấn luyện, la hét om sòm. Lẫm Đông đứng từ xa nhìn bọn họ, có lẽ là do cậu bị sốt, ánh mắt cậu lướt qua bọn họ, như quay về chốn quê hương xa xôi.
Lạc Thành, ở cục cảnh sát thành phố, đội đặc nhiệm đang huấn luyện, và người đội trưởng đang cười động viên đồng đội. Cậu giống như một kẻ tình nghi trốn trong bóng tối lén lút quan sát, chuẩn bị cho vai diễn cảnh sát mà cậu khó khăn lắm mới giành được, cậu vụng về bắt chước vị đội trưởng kia, lại không biết rằng cậu sớm đã bị đối phương khóa chặt mục tiêu rồi.
Buổi chiều hôm đó hoàng hôn rất đẹp, cậu bị vị đội trưởng đó chặn lại, khi nhìn rõ mặt cậu, đối phương lộ ra chút kinh ngạc, "Cậu là cái người…"
"Này, cậu đừng có ngã đấy!" Lý Vạn Hương thấy Lẫm Đông sắp ngã về phía trước, cậu ta không quan tâm đến gói hàng nữa, vội vàng đỡ lấy cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!