Người dân trấn Sa Vũ thích đi chợ vào buổi chiều tà, kết thúc một ngày làm việc, mua chút đồ dùng gia đình, hoặc vài món đồ nhỏ xinh yêu thích để tự thưởng cho mình. Lẫm Đông và Hàn Cừ xuống núi trở về thị trấn, lúc đi ngang qua một khu chợ. Hàn Cừ nhìn quanh một lát, rồi dừng xe lại ở bên đường: "Đi thôi, mua len nào."
Lẫm Đông ngạc nhiên: "Mua luôn bây giờ à?"
"Đã nói là làm, phải làm ngay khi còn nóng chứ." Hàn Cừ đã vòng sang bên ghế phụ, nhưng Lẫm Đông vẫn chưa ra khỏi xe. Anh vịn cửa xe, đỡ lấy cánh tay Lẫm Đông: "Từ từ thôi."
Hôm nay Lẫm Đông dùng chân quá sức, chân trái đã bắt đầu đau âm ỉ, lúc bước ra cậu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn cười nói: "Anh thì muốn làm ngay khi còn nóng, lại bảo tôi từ từ thôi."
"Cậu nhắc tôi mới nhớ đấy, hay là cậu cứ ở đây đợi đi, tôi vào chọn một mình." Hàn Cừ nói: "Cậu bớt đi lại một chút, lát nữa tôi gọi video cho cậu xem."
Lẫm Đông lắc đầu: "Đoạn đường này có sá gì, tôi…" Cậu nuốt lời lại, chỉ cúi đầu mỉm cười.
Nhưng Hàn Cừ đã đoán được cậu định nói gì: "Người này chắc đang nghĩ, nếu mình không đi theo, gã họ Hàn kia thể nào cũng đan cho mình cái mũ diêm dúa y hệt của Tề Tuệ."
Lẫm Đông cười đáp: "Biết đâu còn diêm dúa hơn."
"Đấy gọi là vui tươi, lộng lẫy!" Hàn Cừ bênh vực gu thẩm mỹ của mình. Vừa nói, hai người vừa đi vào khu chợ. Lúc này, người từ trong chợ đi ra đông hơn, Lẫm Đông bị va phải hai lần, Hàn Cừ kéo cậu sát vào người mình, bàn tay vẫn luôn nắm chặt cánh tay cậu không buông. Lẫm Đông mấy lần cúi xuống nhìn chỗ bị nắm, mím môi, nhưng đôi mắt lại bất giác cong lên.
Ngành thủ công đan lát ở phía nam nước M rất phát triển, trong chợ cũng có nhiều sạp hàng bán nguyên liệu. Tuy Lẫm Đông ở thị trấn Sa Vũ lâu hơn Hàn Cừ, nhưng cậu chưa từng đi dạo qua những sạp hàng này, hoàn toàn mù tịt về các loại len đủ màu đủ vẻ. Ngược lại, Hàn Cừ thì giống như người địa phương, chỗ này sờ sờ, chỗ kia ngó ngó, cầm mấy loại len lên so sánh màu sắc, chất lượng. Người bán hàng vừa nhìn đã biết anh là người sành sỏi, không dám giới thiệu lung tung, lấy mẫu hoa văn vải dệt ra, giới thiệu kiểu dáng cho anh.
"Hai màu này thế nào?" Hàn Cừ cầm hai cuộn len lên, bảo Lẫm Đông lại xem.
Lẫm Đông vừa nhìn, huyết áp lập tức tăng vọt, đó là một cuộn màu tím, một cuộn màu hồng! Tím phối với hồng, ra cái thể thống gì chứ? Cái mũ của Tề Tuệ tuy diêm dúa, nhưng nền là màu đỏ tươi, làm nổi bật sự trang trọng, còn của cậu đây thì…
"Đội trưởng Hàn." Lẫm Đông chắp tay, "Anh tha cho tôi đi!"
"Không đẹp à? Hai màu này phối với nhau rất sang mà." Hàn Cừ lại cứ nhất quyết chọn hai màu này, "Tôi nói cậu nghe, màu tím này không phải tím bình thường, nó hơi ngả xám, còn màu hồng này thì rất nhạt, chỉ để điểm xuyết thôi. Bây giờ nhìn có thể không hợp, nhưng khi lên hoa văn rồi sẽ rất hợp với cậu."
Ban đầu Lẫm Đông chỉ muốn gào lên "Không nghe, không nghe", nhưng nghe xong câu cuối cùng của Hàn Cừ, cậu bỗng bị thu hút: "Tại sao lại hợp với tôi?"
Hàn Cừ lại nhất thời không đáp được: "Khó tả lắm, chỉ là ngay cái nhìn đầu tiên thấy hai màu này, tôi đã tưởng tượng ra dáng vẻ chúng hòa quyện vào nhau, cảm thấy rất hợp để cậu đội."
Lẫm Đông lập tức bị thuyết phục. Cậu vẫn chưa chấp nhận được sự phối màu kỳ lạ này, nhưng Hàn Cừ nói nó hợp với cậu, nên cậu muốn xem thử, dáng vẻ mình đội chiếc mũ này sẽ ra sao.
Thấy Lẫm Đông lộ vẻ mong đợi, Hàn Cừ vui vẻ bảo người bán hàng gói lại, rồi chọn thêm ít len trang trí. Lẫm Đông có cảm giác như mình đang liều mạng, bất kể Hàn Cừ đan cho cậu thứ kỳ quái dị hợm gì, cậu cũng sẽ đội!
Cả hai đều hứng thú với việc đan mũ, bữa tối cũng giải quyết qua loa. Về đến chỗ ở, Hàn Cừ lập tức tìm giấy, thiết kế hoa văn. Lẫm Đông gọi điện xong cho Bạch Nhất, liền ghé vào mép bàn xem. Hàn Cừ vung bút xoẹt xoẹt, trên giấy xuất hiện những đường nét nguệch ngoạc. Mi mắt Lẫm Đông lại bắt đầu giật giật, đây là vẽ cái gì vậy?
Hình tượng lung linh của Hàn Cừ lặng lẽ xuất hiện những vết rạn.
"Bông tuyết à?" Cuối cùng Lẫm Đông cũng nhận ra một hình vẽ tương đối rõ ràng giữa một mớ đường nét hỗn độn.
"Ừ." Hàn Cừ dựng tờ giấy lên ngắm nghía, có vẻ không hài lòng lắm, "Bông tuyết này chưa đủ sắc lạnh."
Lời này của Hàn Cừ quả thật rất trừu tượng. Lẫm Đông thấy anh đan ra được một bông tuyết ra hồn đã là tốt lắm rồi, còn về khí chất của bông tuyết, là sắc lạnh hay đáng yêu, thì không phải là chuyện mấy cuộn len hồng hồng tím tím này có thể giải quyết được.
Nhưng mà bông tuyết… Lẫm Đông nghĩ, có phải là đại diện cho tên của cậu không?
Cậu lại chấp nhận chiếc mũ thêm vài phần. Lúc Hàn Cừ bắt đầu gầy mũi đan, Lẫm Đông hỏi: "Đội trưởng Hàn, tay nghề này của anh là học từ ai vậy?"
Động tác trên tay Hàn Cừ trông rất thành thạo, nhẹ nhàng: "Hồi nhỏ tôi mặc áo len, có nhiều cái là do ông nội tôi đan cho."
"Ông nội?" Lẫm Đông kinh ngạc: "Ông nội cũng biết làm cái này à?" Từ những lời miêu tả trước đây của Hàn Cừ, cậu đã hình dung ra được hình ảnh của Lão Hàn: Thời trẻ là người có học thức, sau này kinh doanh, đến lúc mất vẫn đắm chìm trong thế giới tinh thần của mình, công việc chưa từng gặp trắc trở, nhưng khả năng tự lo liệu cuộc sống lại rất bình thường.
"Vốn dĩ cũng không biết, nhưng hồi nhỏ tôi không hiểu chuyện, vừa khóc vừa làm loạn với ông, hỏi ông tại sao các bạn khác có áo len mẹ đan, bà đan, còn tôi thì không?" Hàn Cừ cười cười cuộn len, "Thế là ông nội đã đi học."
Vào thời Hàn Cừ còn là một đứa trẻ, áo phao vẫn được xem là đồ xa xỉ, chỉ con nhà giàu mới mặc nổi. Đến mùa đông, đa số trẻ con đều mặc áo len chồng lên áo len, bên ngoài khoác áo bông dày cộp. Nhưng Lão Hàn lại mua cho Hàn Cừ áo phao mềm mại và áo giữ nhiệt, không cần đến áo len.
Các bạn học đều ngưỡng mộ Hàn Cừ có áo phao, giờ thể dục mọi người đều cởi áo khoác ngoài, Hàn Cừ không bị gánh nặng nhiều lớp áo len, nhẹ nhàng chạy về nhất. Nhưng niềm vui của Hàn Cừ không kéo dài được bao lâu, bởi vì áo len của mọi người đều rất đẹp, đủ màu sắc sặc sỡ, ngực áo của con trai có hình gấu con, hổ con, rồng, của con gái thì màu hồng phấn, có hoa, thỏ, công chúa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!