Xe chạy vòng vèo trên đường núi quanh co, Lẫm Đông ôm chiếc mũ len sặc sỡ tặng Tề Tuệ trong lòng – bây giờ bên ngoài chiếc mũ đã được thêm một túi gói quà xinh xắn. Cậu lại lần nữa cảm thán về duyên phận giữa Tề Tuệ và Hàn Cừ, "Tình hình nước M lúc đó, nếu Tiểu Tuệ gặp phải người khác, hoặc không gặp được ai cả, chắc đã không còn nữa rồi."
Hàn Cừ nói: "Cũng không chắc. Phải xem là gặp được ai nữa."
Lẫm Đông nghiêng đầu, "Hửm?"
"Nếu gặp phải anh Đông Đông của nó, chắc chắn anh Đông Đông sẽ tìm cách bảo vệ nó." Hàn Cừ cười, liếc mắt nhìn Lẫm Đông một cái.
Mỗi lần nghe Hàn Cừ nói "Anh Đông Đông" là Lẫm Đông lại thấy tai mình nóng bừng, "Tôi, lúc đó tôi không ở nước M."
"Vốn dĩ chỉ là giả sử thôi mà." Hàn Cừ thở dài, "Thực ra lúc tôi bỏ cậu bé lại để quay về nhiệm vụ, tôi biết rõ mình đã từ bỏ một mạng người. Cậu bé có thể sống sót, là số mệnh của nó."
"Anh không có lựa chọn nào khác mà." Lẫm Đông nói: "Anh cũng đã làm hết sức vì cậu bé rồi."
Hàn Cừ cong khóe môi, "Đúng vậy, không ngờ vẫn có thể tìm được cậu bé, càng không ngờ là cậu lại "tiếp quản" nó."
Lẫm Đông cúi đầu nhìn túi quà, túi và ruy băng là tối qua sau khi Hàn Cừ đan xong mũ, bọn họ đã lái xe đến tiệm tạp hóa gần đó mua. Giấy gói laser lấp lánh, phối với nơ bướm màu hồng huỳnh quang, không đứa trẻ nào lại không thích.
"Trong chuyện của Tề Tuệ, hình như chúng ta lại càng có duyên phận hơn." Hàn Cừ nói.
"À, đúng vậy." Lúc nãy khi Lẫm Đông nói Hàn Cừ và Tề Tuệ có duyên, thực ra phía sau còn có một câu nữa, bây giờ câu cậu chưa nói ra đã được Hàn Cừ nói mất rồi, cậu chỉ khẽ phụ họa theo, tim đập loạn mấy nhịp.
Không lâu sau, xe dừng lại trên khoảng sân trống của trường học Calis. Từ trong tòa nhà kiểu Tây vọng ra tiếng đọc bài ngây ngô non nớt của trẻ con, giáo viên, tình nguyện viên đang dẫn một nhóm trẻ tập thể dục trên sân thể dục.
Lẫm Đông đã liên lạc trước với chủ nhiệm tình nguyện viên, đối phương là một phụ nữ trung niên, bà mỉm cười chào đón bọn họ, "Cậu Lẫm, đã một thời gian rồi không gặp cậu, bọn trẻ nhớ cậu lắm đấy." Vừa nói, chủ nhiệm cũng nhìn thấy Hàn Cừ đứng sau Lẫm Đông, bà cảm thấy vị này cũng rất quen mắt, "Vị này là…"
"Chào bà, tôi đã từng đến đây cùng ngài Luke." Hàn Cừ nói.
Chủ nhiệm nhớ ra rồi, "Là anh trai của Tề Tuệ à! Tề Tuệ đang học tiết lao động, giúp chúng tôi trồng rau, cậu Lẫm biết chỗ đó đấy."
Theo hướng chủ nhiệm chỉ, Lẫm Đông dẫn Hàn Cừ đi về phía cánh đồng phía sau trường học. Đã là mùa đông rồi, thị trấn Sa Vũ chỉ có nhiệt độ trên núi thấp hơn một chút, đi giữa núi non, không khí ẩm ướt nhưng cũng rất trong lành, dọc đường nở một vạt hoa dại không biết tên. Hàn Cừ cúi người ngắt một nắm, cầm trong tay xoay tới xoay lui.
"Trường học còn dạy trồng rau nữa à?" Hàn Cừ khá tò mò, ở Thị trấn Sa Vũ anh chưa thấy ai trồng trọt gì cả, mấy hôm trước cùng Lẫm Đông vào làng, dân làng bỏ hoang cả những thửa ruộng lớn, cũng không trồng thứ gì.
"Người địa phương không trồng, bọn họ sống nhờ biển." Lẫm Đông giải thích, "Nhưng trường học Calis là do người nước ngoài mở, tình nguyện viên, giáo viên, có một số là người nước mình qua đây, đất đai ở núi sau cũng khá màu mỡ, không dùng thì phí. Rau trường trồng đã đủ ăn rồi, đợi đến sang năm, năm sau nữa, cây ăn quả trưởng thành, hoa quả cũng có thể tự cung tự cấp."
Hàn Cừ vẫy vẫy nắm hoa dại trên tay, "Lợi hại."
Phía trước đã nhìn thấy ruộng đất, dưới sự hướng dẫn của giáo viên, bọn trẻ đang tản ra lao động, giống như những cây nấm đủ màu sắc. Lẫm Đông tìm một lúc trong đám "nấm" đó, nhưng không thấy Tề Tuệ, vẫn là Hàn Cừ phát huy thị lực của xạ thủ bắn tỉa, khóa chặt mục tiêu, "Cậu xem đứa bé kia có phải không?"
Ở góc xa nhất, có bốn năm đứa trẻ đang đứng, không giống đang trồng rau, hình như đang tụ tập nói chuyện riêng. Lẫm Đông nhìn mà bật cười, ai mà chẳng từng là trẻ con, tiết thể dục, tiết thủ công luôn có những đứa trẻ không tuân thủ kỷ luật, việc chính không làm, tụm lại một chỗ chơi riêng.
"Lúc nhỏ chắc chắn cậu cũng như vậy." Hàn Cừ đoán được Lẫm Đông đang nghĩ gì.
"Vậy còn anh?" Lẫm Đông nói: "Anh chưa bao giờ như vậy à?" Tôi không tin.
"Tôi á? Tôi là đứa cầm đầu ấy." Hai người vừa nói cười vừa đi về phía Tề Tuệ, giữa đường lại phát hiện sự việc không giống như bọn họ tưởng tượng.
Tề Tuệ đột nhiên đẩy mạnh đứa trẻ phía trước, lớn tiếng la hét. Cậu bé nói tiếng nước M, Lẫm Đông hiểu tiếng nước M, nhưng lúc này Tề Tuệ nói không rõ ràng, cậu không nghe hiểu được câu nào, nhíu mày rảo bước nhanh hơn. Hàn Cừ cũng đuổi kịp, "Đừng vội, trẻ con đánh nhau thôi, chúng ta xem trước đã."
Cuối cùng cũng đến đủ gần để nghe rõ Tề Tuệ đang nói gì, Lẫm Đông lại đột nhiên dừng bước. Mắt Tề Tuệ đỏ hoe, nhưng cố nén không cho nước mắt rơi xuống. Đám con trai vây quanh nó hét lên: "Anh Đông Đông của mày bị cảnh sát bắt rồi, anh ta là tội phạm! Anh ta không thể đến dạy mày được nữa đâu!" Tề Tuệ gào lên xé lòng, giơ nanh múa vuốt lao vào đám con trai, "Chúng mày nói bậy, chúng mày là đồ xấu xa, đồ bỏ đi!"
"Tụi tao mới không nói bậy! Nếu không sao anh ta không đến nữa?"
"Anh ấy là ông chủ lớn! Anh ấy rất bận!"
"Anh ta chính là bị cảnh sát bắt rồi! Tề Tuệ, mày cũng là đồ tội phạm con, xem sau này ai còn bao che cho mày nữa!"
Hàn Cừ định tiến lên, nhưng Lẫm Đông đã cản anh lại, cậu hít sâu một hơi, gọi: "Tiểu Tuệ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!