Khi Hàn Cừ nhắc đến chuyện "ăn chung", Lẫm Đông liền nghĩ ngay đến cái sân trong nhà vẫn chưa được dọn dẹp, mảnh đất trống đó nên trồng rau hay trải thảm cỏ nhỉ? Hay là trải thảm cỏ đi, tàu hỏa đâu thể chạy qua ruộng rau được.
Thấy Lẫm Đông quay mặt đi chỗ khác cười, Hàn Cừ cũng cười nói: "Ăn cơm chung thì có gì không đúng à?"
Lẫm Đông lắc đầu, "Được, nhưng tôi phải về dọn dẹp chút đã."
Trước khi về đến chỗ ở, Hàn Cừ không hề biết Lẫm Đông định dọn dẹp cái gì. Lẫm Đông ôm chăn từ phòng ngủ ra ném lên ghế sofa, anh nhíu mày, "Cậu đây là…"
"Tôi muốn ngủ ở ngoài." Lẫm Đông mở ghế sofa ra, nghiêm túc nói: "Bây giờ tôi cũng không làm gì nhiều, nhưng anh thì khác, ban ngày anh bận rộn như vậy, bay qua nhảy lại trên mấy cái thiết bị đó, tôi đều thấy cả rồi. Anh mới là người nên ngủ trong đó, nghỉ ngơi cho thật tốt."
Hai hàng chân mày của Hàn Cừ giãn ra một chút, "Sao lại nói tôi bay qua nhảy lại?" Vừa nói, anh còn cố ý dang tay ra, làm động tác "vẫy cánh", "Bay thế này à?"
Lẫm Đông vốn đang rất nghiêm túc, bị anh trêu chọc như vậy liền mất hết vẻ nghiêm nghị, "Dù sao tôi cũng quyết rồi, tôi nhất định phải ngủ ở sofa!" Lẫm Đông nằm vật ra sofa, cuộn chăn quấn lấy mình, chỉ để lộ hai mắt nhìn Hàn Cừ chằm chằm, thầm nghĩ anh không thể nào vác cả tôi vào trong được đâu.
Nhưng Hàn Cừ thật sự có thể.
"Á——" Cả người lẫn chăn đều bị Hàn Cừ vác lên vai, Lẫm Đông hét lên, "Đội trưởng Hàn!"
Từ phòng khách vào phòng ngủ chỉ có mấy bước chân, Hàn Cừ buông tay, Lẫm Đông lăn mấy vòng trên giường, tóc tai rối bù, lúc ngồi dậy ánh mắt vẫn còn có chút hoảng sợ. Hàn Cừ đúng là đồ không nói lý lẽ!
Hàn Cừ ngồi xuống mép giường, nói trước khi Lẫm Đông kịp phản đối: "Tôi nghe nói cậu ngủ không ngon lắm."
Lẫm Đông đang định mở miệng liền ngậm lại, ngừng một chút rồi mới nói: "Bạch Nhất nói bừa linh tinh đấy, cậu ta cho rằng người ngủ không đủ tám tiếng đều sẽ chết, nhưng đâu phải ai cũng cần ngủ lâu như vậy."
"Vậy tức là cậu ngủ không ngon." Hàn Cừ nói: "Tôi ngủ rất ngon."
"…" Lẫm Đông cạn lời, "Chúng ta so cái này à?"
"Tôi cứ đặt lưng xuống gối là ngủ được." Hàn Cừ thật sự so kè, "Hơn nữa công việc ở mức độ này, chỉ như gãi ngứa thôi."
"Thế cũng…" Lẫm Đông nói: "Tôi thì ngứa cũng chẳng thèm gãi."
Hàn Cừ bật cười, "Cứ phải tính toán rõ ràng với tôi vậy sao?"
"Không phải!" Lẫm Đông vội vàng phủ nhận, "Tôi chỉ cảm thấy anh ngủ ở ngoài không ngon giấc thôi."
"Cậu ngủ ở ngoài mới là không ngon giấc." Hàn Cừ nói: "Đợi sau này về nước rồi, vẫn nên đến bệnh viện tốt khám xem sao."
Lẫm Đông nhận ra Hàn Cừ đã vài lần vô tình hay cố ý nhắc đến chuyện sau khi về nước, còn cậu thì luôn lảng tránh chủ đề này. Việc bọn họ sống chung chỉ là tạm thời, về điểm này, cậu rất tỉnh táo.
Vấn đề ai ngủ phòng ngủ, ai ngủ sofa đã được giải quyết dưới sự ngang ngược của Hàn Cừ. Ngày hôm sau, Lẫm Đông và Hàn Cừ cùng nhau ra ngoài, đến chợ ăn tào phớ chua cay và bánh kếp, sau đó Hàn Cừ đến Cục trị an, Lẫm Đông thì mua thức ăn ở chợ. Hàn Cừ đặc biệt thích món cánh gà kho tàu, lại chỉ đích danh muốn ăn món này. Lẫm Đông vừa vui lại vừa hơi lo lắng, sợ Hàn Cừ sẽ ngán, nên mua thêm ít hải sản và thịt bò, dùng cần tây và các loại rau thơm nồng khác xào cùng với ớt thành một nồi.
Trên sân tập, Hàn Cừ chỉ xuất hiện một lát. Lẫm Đông không có thời gian canh trên tầng thượng, không nhìn thấy Hàn Cừ nên quay về bếp chuyên tâm nghiên cứu công thức nấu ăn.
Tại Cục trị an, Hàn Cừ đang xem cuộc thẩm vấn Ôn Tỉnh và những người khác qua màn hình giám sát. Cuộc xung đột này giữa Lẫm Đông và Ôn Tỉnh đúng là rút dây động rừng. Bề ngoài Ôn Tỉnh có vẻ là một thương nhân tuân thủ pháp luật, cùng lắm chỉ hơi tham tài háo sắc, nhưng Luke điều tra mấy ngày mới phát hiện, người này có tình nghi liên quan đến nạn buôn người.
Người chị gái mất tích của A Công tên là A Cẩn, rất có thể đã bị băng nhóm buôn người của Ôn Tỉnh bắt cóc. Lúc A Công tìm việc, hắn ta không hề biết Ôn Tỉnh có liên quan đến việc chị gái mình mất tích. Còn về sau này có biết hay không, người chết rồi không thể nói được nữa. Ôn Tỉnh sai thuộc hạ giết A Công, xem như là một mũi tên bắn trúng hai con chim, gã ta nghi ngờ A Công đã phát hiện ra điều gì đó nên phải diệt khẩu. Nhưng mà, Ôn Tỉnh không thừa nhận, cảnh sát tạm thời cũng chưa có bằng chứng xác thực.
Luke rất phấn khích. Nước M đang trong giai đoạn tái thiết, trăm công nghìn việc còn dang dở, chờ ngày khôi phục, lần nào Lý Đông Trì họp với các trưởng quan trị an địa phương cũng đều yêu cầu giải quyết vấn đề buôn người, mạng lưới giải cứu đang từng bước được thiết lập. Lần này Luke bắt được con cá lớn là Ôn Tỉnh, nếu điều tra tiếp, không chừng còn có thể nhổ tận gốc băng nhóm có liên quan đến gã ta, như vậy con đường thăng tiến của anh ta sẽ rộng mở hơn.
Luke đảm bảo với Hàn Cừ rằng, chắc chắn Ôn Tỉnh sẽ ngã ngựa trong tay anh ta, đám thuộc hạ của Ôn Tỉnh cũng đừng hòng thoát một tên nào.
Hàn Cừ không nói cho Lẫm Đông biết tiến độ điều tra của Cục trị an. Lúc ăn cơm, Lẫm Đông lại chủ động nhắc đến A Công, "Hôm nay ở chợ tôi nghe người ta nói về A Công."
Hàn Cừ vừa xới thêm bát cơm quay lại, múc một muỗng nước sốt rưới lên, mùi thơm nức mũi, "Nói gì thế?"
Lẫm Đông thở dài, "Thực ra gia đình bọn họ cũng gần giống như nhà Bạch Nhất."
Thời kỳ chiến loạn ở nước M, người lớn hầu như đều ra trận cả, trong nhà chỉ còn người già yếu bệnh tật sống lay lắt qua ngày. Nhà họ Bạch vốn cũng khá giả, nhưng chiến tranh nổ ra không bao lâu thì sụp đổ. Bạch Nhất, Bạch Thiểm và những người nhà họ Bạch khác đã chuyển đến sống trong một tòa nhà chung cư, kết quả tòa nhà đó bị bom đánh sập, bọn họ trở thành hai người duy nhất còn sống sót trong tòa nhà đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!