Từ khi phát hiện ra địa điểm lý tưởng là sân thượng, Lẫm Đông đã dành phần lớn thời gian ở trên đó. Tuy không phải lúc nào cũng nhìn thấy Hàn Cừ, nhưng ở trong không gian thoáng đãng lộng gió, tâm trạng dường như cũng thoải mái hơn nhiều. Điều duy nhất khiến cậu đau đầu là chuyện ăn uống. Hàn Cừ không có thời gian nấu cơm, bữa nào cũng mang từ cục trị an về, Lẫm Đông không phải không ăn được, nhưng mùi vị thật sự không ngon lắm, cộng thêm việc hiếm khi được sống cùng Hàn Cừ, cậu vẫn muốn làm chút gì đó cho anh.
Sáng hôm đó, Hàn Cừ vẫn đến cục trị an như thường lệ, Lẫm Đông không nói ngay với anh là mình định nấu cơm, một là sợ anh không cho phép, hai là sợ mình nấu hỏng. Tiếng hô luyện tập lại vang lên trên sân, lần này Lẫm Đông không lên sân thượng xem nữa, mà xách túi xuống lầu. Tối qua Hàn Cừ lại bôi thuốc và xoa bóp chân cho cậu, bây giờ chân trái đã không còn thấy sưng nữa, chỉ cần lúc đi dồn lực nhiều hơn vào chân phải là không có vấn đề gì.
Cách khu nghỉ dưỡng khoảng hơn 100 mét có một khu chợ nhỏ, giờ này đang là lúc đông khách. Lẫm Đông đi một vòng lớn, trong đầu lướt qua đủ loại món ngon cao cấp, nhưng bất lực nghĩ, nói thì dễ, làm mới khó, cậu thật sự không có khả năng biến chúng thành hiện thực trên bàn ăn vài tiếng sau đó. Cuối cùng, cậu mua tôm, sườn, cánh gà, thêm rau xanh, khoai tây, đậu phụ khô các loại, còn xách theo một túi lớn gia vị. Lúc ra khỏi chợ mới nhận ra mình mua hơi nhiều, chân trái không thể không chịu lực, lúc về đến cửa nhà thì chỗ bị thương đã bắt đầu đau.
Cậu chột dạ vén ống quần lên xem, vừa xoa mắt cá chân vừa dỗ dành: "Mày phải cố gắng lên đấy nhé, không thì đội trưởng Hàn về không ăn cơm của tao, lại còn giận tao nữa đấy."
Sau một hồi đau nhức, Lẫm Đông lại cảm thấy không sao nữa, cậu lập tức vào bếp chuẩn bị, cậu định làm món miến tôm chua cay, một món cánh gà kho tàu, sườn vốn định hầm nhưng thời gian không đủ, hơn nữa hai người ăn thì hai món mặn là đủ rồi, nên tạm thời cất sườn vào tủ đông, để bữa sau làm, cuối cùng làm thêm một món rau xào là được rồi.
Cánh gà kho tàu là món Lẫm Đông tự tin nhất. Hồi mới làm ngôi sao, cậu chưa quá ám ảnh về vóc dáng như sau này, thèm thì tự làm chút cánh gà ăn, chỉ cần chan nước sốt thôi cũng có thể ăn hết ba bát cơm. Miến tôm chua cay là đơn giản nhất, chỉ cần bóc vỏ tôm rạch lưng lấy chỉ đen, rồi rửa sạch là được, dùng sốt chua cay mua sẵn ở chợ. Sốt chua cay ở thị trấn Sa Vũ khác với trong nước, có mùi gia vị đặc trưng của nơi đây, khá nồng, nhưng Lẫm Đông rất thích, Hàn Cừ cũng ăn được, nên cậu mới muốn làm món này.
11 giờ 50 phút, còn khoảng mười phút nữa Hàn Cừ mới đến nhà ăn của cục trị an, Lẫm Đông kiểm tra lại hai món mặn lần nữa, xác nhận mùi vị cũng đạt chuẩn, lúc này mới gửi tin nhắn cho Hàn Cừ.
"Anh Hàn, hôm nay Luke mời cơm, đi ăn cùng bọn em đi!" Huấn luyện vừa kết thúc, đám cảnh sát đặc nhiệm đã vây lấy Hàn Cừ.
Hàn Cừ vừa lấy điện thoại ra, còn chưa kịp xem Lẫm Đông nhắn gì, đã cười nói: "Tôi ăn ở nhà ăn."
"Nhà ăn khó ăn chết đi được!" Đám cảnh sát đặc nhiệm chê bai nhà ăn của mình không chút nể nang, "Đi thôi anh, đi ăn lẩu hải sản!"
Hàn Cừ vẫn lắc đầu, "Lần sau nhé, hôm nay tôi có việc rồi."
Thấy không thuyết phục được Hàn Cừ, đám cảnh sát đặc nhiệm đành thôi, "Vậy lần sau nhất định nhé, anh Hàn, em muốn uống rượu với anh!"
Đuổi đám cảnh sát đặc nhiệm đi, Hàn Cừ vừa đi về phía nhà ăn vừa mở tin nhắn, bước chân cũng đột ngột dừng lại.
[Lẫm Đông: Đội trưởng Hàn, hôm nay đừng ăn ở nhà ăn nữa nhé, tôi ra chợ gần đây mua ít đồ, nấu xong rồi.]
Khóe môi Hàn Cừ cong lên, anh quay người tại chỗ, bỏ lại nhà ăn phía sau mà ban nãy anh còn khăng khăng đòi đến.
"Ê, anh Hàn đến rồi kìa!" Đám cảnh sát đặc nhiệm thấy Hàn Cừ đi tới thì vui mừng nói: "Đi thôi anh Hàn, ăn lẩu hải sản!"
Hàn Cừ bước nhanh hơn bọn họ, rất nhanh đã vượt lên trước, đi nhanh đến cổng cục trị an, "Thôi, các cậu ăn đi."
"Vậy anh đi đâu ăn thế?"
"Về nhà ăn, ở nhà có cơm rồi."
Đám cảnh sát đặc nhiệm: "…"
[Đội trưởng Hàn: Về ngay đây!]
Lẫm Đông cầm điện thoại lo lắng một lúc, sợ Hàn Cừ mắng cậu chạy lung tung, nhận được tin nhắn này liền thở phào nhẹ nhõm, cậu ngồi trên ghế vui vẻ đung đưa chân. Mãi đến khi nghe thấy tiếng mở cửa mới đột nhiên nhớ ra mình đắc ý quá mà quên mất, rau còn chưa xào!
Hàn Cừ vừa vào nhà đã thấy Lẫm Đông như xoay vòng vòng vụt qua trước mắt, anh theo phản xạ đưa tay kéo lại, túm được cổ áo sau của Lẫm Đông, "Làm gì đấy hả? Bôi dầu thuốc vào đế giày à?"
Lẫm Đông vội nói: "Tôi quên xào món cuối cùng!"
Hàn Cừ nhìn vào bếp, rau xanh đã rửa sạch để ráo nước, tỏi và ớt khô cũng đã thái xong, chỉ còn bước cuối cùng là cho vào chảo dầu nóng phi thơm. Hàn Cừ cười cười, anh đẩy Lẫm Đông dựa vào tường, xắn tay áo lên, "Để tôi."
Rau đổ vào chảo, dầu nóng kêu xèo xèo, vài giây sau, mùi thơm đã lan tỏa. Lẫm Đông xới cơm, bày đũa, lúc Hàn Cừ bưng đĩa rau lên bàn, cậu vẫn còn hơi ngại ngùng, "Để anh phải xào rau rồi."
"Tôi còn để cậu nấu cả bàn này cơ mà." Hàn Cừ tỏ ra rất hứng thú với món miến tôm chua cay, "Món này khó làm lắm đúng không?"
Lẫm Đông múc một muỗng tôm lớn vào bát Hàn Cừ, "Không đâu, sốt đều là mua sẵn cả."
Hàn Cừ ăn một miếng tôm, Lẫm Đông vội hỏi: "Thế nào?"
"Ngon."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!