Trước khi đi ngủ, Lẫm Đông đã gọi điện cho Bạch Nhất để hỏi thăm tình hình của "Đại Đông Logistics". Bạch Nhất hầm hầm nói, hôm nay lúc giao hàng, bên đối tác có một tay quản lý dự án mới đến, rất hống hách, coi bọn họ như đàn em mà hò hét ra lệnh, cậu ta đi lên nói lý lẽ, suýt chút nữa thì đánh nhau.
Lẫm Đông nghe vậy thì nhíu mày, nhưng Bạch Nhất lại cười phá lên, nói đã giải quyết xong rồi, tên đó là con ông cháu cha, bị sếp trực tiếp của hắn ta chỉnh cho một trận. Lẫm Đông thở dài, bảo Bạch Nhất ở ngoài phải chú ý một chút, đừng nóng nảy như vậy nữa.
"Em biết chừng mực mà, em thấy hắn ta chẳng biết gì sất, nên mới ra mặt giúp anh em." Bạch Nhất hỏi: "Anh, chân giò hầm ngon không? Mai em…"
"Mai đừng hầm nữa." Lẫm Đông vội nói.
"Sao vậy?" Bạch Nhất không vui, "Không ngon à? Em có thể cải thiện mà!"
"Ngon lắm, hôm nay bọn tôi ăn sạch đến giọt nước cuối cùng rồi." Lẫm Đông không muốn làm phiền Bạch Nhất, cậu không có ở công ty, Bạch Nhất chính là đầu tàu của "Đại Đông Logistics", làm gì có thời gian suốt ngày hầm chân giò cho cậu.
Bạch Nhất cười hề hề, "Không sao đâu anh, em không bận, hầm chân giò thôi mà, có tốn bao nhiêu thời gian đâu."
Nhưng Lẫm Đông nhất quyết không muốn Bạch Nhất mang đồ đến nữa, bắt cậu ta phải nghỉ ngơi cho tốt, ngủ không đủ giấc mới dễ nổi nóng.
Bạch Nhất đồng ý thì đồng ý rồi, nhưng vẫn không nhịn được lo lắng: "Vậy mai anh ăn gì? Anh lại không ra ngoài mua đồ ăn được. Không ăn thêm chân giò, chân làm sao mà mau khỏi?"
"Có Hàn Cừ ở đây, còn sợ tôi thiếu đồ ăn à?" Lời cứ thế tự nhiên buột ra, mãi sau Lẫm Đông mới nhận ra vành tai mình nóng lên, bèn đổ lỗi tại do áp điện thoại sát quá, vội vàng đổi sang tai trái.
Bạch Nhất "Ồ" lên một tiếng, cười hì hì: "Ừ nhỉ, có anh Hàn ở đó, vậy em mặc kệ anh thật đấy nhé."
Dặn dò Bạch Nhất xong, Lẫm Đông tắt đèn đi ngủ. Hôm nay cậu dậy quá muộn, ngày mai muốn dậy sớm một chút, làm bữa sáng cho hai người. Lúc nãy cậu thấy trong tủ lạnh có trứng, trong tủ bếp còn ít bột, đủ để làm bữa sáng rồi.
Nhưng giường của Hàn Cừ dường như có ma lực, ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã sáng trưng. Mở cửa ra thì thấy trên bàn đặt bữa sáng đựng trong hộp dùng một lần, Hàn Cừ đã ăn mặc chỉnh tề, đang cúi người bên bàn viết gì đó.
Thấy cậu ra ngoài, Hàn Cừ đứng thẳng người dậy, vo tờ giấy viết dở thành một cục, "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Lẫm Đông cảm thấy áy náy, "Anh sắp ra ngoài à?"
Hàn Cừ ném cục giấy đi, "Hôm nay phải phối hợp huấn luyện cho cảnh sát đặc nhiệm của đội trị an, đã sắp xếp từ trước rồi. Buổi sáng cậu ăn tạm chút nhé, quán này tôi hay đến, mùi vị cũng không tệ."
"Được." Lẫm Đông nghe thấy tiếng hô của các cảnh sát đang luyện tập vọng đến từ phía cục trị an, vội vàng giục: "Đội trưởng Hàn, anh mau đi đi, tôi ở nhà một mình được rồi."
Hàn Cừ cười nói: "Cậu còn gấp hơn cả tôi à?"
Lẫm Đông có chút áy náy, nếu cậu không bị thương mà ở nhờ chỗ của Hàn Cừ, thì Hàn Cừ căn bản chẳng cần mang bữa sáng về cho cậu, đã sớm đến cục trị an rồi. Điều cậu không muốn nhất chính là làm ảnh hưởng đến công việc của Hàn Cừ.
"Không sao, tôi không cần đi sớm thế đâu." Hàn Cừ nói: "Nhưng mà cậu đã giục thì tôi đi đây."
Lẫm Đông tiễn Hàn Cừ ra cửa, Hàn Cừ thay giày xong lại nói: "Bữa trưa đợi tôi về ăn cùng, tôi sẽ mang về."
"Không…" Lẫm Đông theo phản xạ lại định từ chối, nhưng Hàn Cừ đã ngắt lời cậu: "Lại không à, lấy đâu ra lắm không thế, tôi chỉ đến đây giao lưu công tác, chẳng lẽ không được ăn cơm sao?"
Lẫm Đông: "Ồ…"
Hàn Cừ đi rồi, Lẫm Đông rửa mặt xong, kéo ghế ra ngồi xuống. Hàn Cừ mua về cháo trứng và bánh hấp nhỏ, điều buồn cười là bánh hấp nhỏ lại còn có vị hoa hồng, chắc là anh thấy đẹp mắt nên mua về.
Lẫm Đông ăn được hai miếng, chợt nhớ ra ban nãy Hàn Cừ đang viết giấy nhắn cho cậu. Thùng rác tối qua đã đổ một lần, bây giờ trong túi rác mới lồng vào chỉ có cục giấy nhàu nhĩ đó. Lẫm Đông đi tới, lúc lấy tờ giấy ra lại có cảm giác hơi chột dạ.
Tờ giấy được xé ra từ cuốn sổ Hàn Cừ mang theo bên người. Lẫm Đông mở nó ra, nét chữ "oai phong" của Hàn Cừ hiện ra trên đó——
Đông Đông (gạch bỏ), Lẫm Đông (gạch bỏ), Anh Đông, tôi đến cục trị an rồi, trên bàn là bữa sáng, đừng ra ngoài, đợi trưa tôi…
Khóe môi Lẫm Đông bất giác khẽ nhếch lên, ngón tay miết mạnh lên ba cách gọi tên của cậu trên giấy, muốn làm phẳng nếp nhăn. Chữ của Hàn Cừ rất to, đúng là chữ như người. Lẫm Đông đột nhiên lắc lắc đầu, không phải chữ như người, chỉ có điểm giống là người to thôi.
Cho dù bộ lọc tình yêu của cậu dành cho Hàn Cừ có dày như đít chai, thì cậu cũng không tài nào khen nổi cái chữ to kềnh càng chiếm hết cả ô vuông của Hàn Cừ. Nếu Hàn Cừ mà trông giống như chữ của anh ấy, vậy thì… Lẫm Đông vừa húp cháo, vừa cảm thấy mình thật nông cạn, lại vừa nghĩ, giả thiết này vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì, Hàn Cừ chính là Hàn Cừ.
Ăn sáng xong, Lẫm Đông dọn dẹp sơ qua căn phòng, tiếng hô luyện tập từ cục trị an vọng đến càng lúc càng lớn. Cậu rất muốn xem dáng vẻ của Hàn Cừ trên sân huấn luyện, nhưng mấy ô cửa sổ trong nhà đều không nhìn thấy được. Chân đã đỡ đau nhiều rồi, nhưng nghĩ đến lời dặn của Hàn Cừ, Lẫm Đông vẫn không dám mạo hiểm chạy đến cục trị an. Nhưng rất nhanh, cậu đã nghĩ ra một ý – đi lên sân thượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!