Chương 14: Chuyện Thật Sự Trân Quý

Món chân giò hầm Bạch Nhất mang đến, Lẫm Đông ăn trưa xong vẫn còn hơn nửa. Buổi tối quanh cục trị an vẫn còn vài quán ăn đang mở cửa, Hàn Cừ hỏi Lẫm Đông muốn ăn gì, Lẫm Đông ngồi ở trên xe thấy có một quán bán bún sợi thủ công, cậu đề nghị mua một gói về, cùng nhau giải quyết nốt món chân giò hầm.

Hàn Cừ cười nói: "Cậu một ngày không bún thì cũng là miến, ăn không ngán à?"

"Nhập gia tùy tục mà, bên này người ta ăn bún ăn miến nhiều." Còn một lý do nữa mà Lẫm Đông không nói ra, đó là bún và miến nấu rất nhanh, trụng qua nước dùng là xong, không giống mì và cơm, nấu hơi phiền phức. Bây giờ cậu cũng không cần kiểm soát tinh bột nữa, bún và miến trở thành lựa chọn tốt nhất khi cậu lười biếng.

Hàn Cừ xuống xe đi mua bún, tiện thể thái một miếng giăm bông về, còn xách theo một túi rau xanh. Lẫm Đông chớp mắt, thầm nghĩ thật ăn ý, giăm bông và rau xanh cũng là món cậu bắt buộc phải có khi trụng bún, chỉ vài phút là đủ cả tinh bột, protein và rau xanh.

Về đến nhà, Lẫm Đông vừa định vào bếp, Hàn Cừ đã đưa túi đựng quần áo cho cậu, bảo cậu tự đi mà dọn. Cậu cầm túi vào phòng ngủ, dở khóc dở cười, chỉ có mấy bộ quần áo này thì có gì mà dọn. Rõ ràng là Hàn Cừ không muốn cho cậu làm việc.

Quần áo trải ra trên giường, Lẫm Đông lại nghĩ đến cảnh xấu hổ ở nhà chiều nay, bây giờ quần áo của cậu đã đến chỗ ở tạm thời của Hàn Cừ, nên để ở đâu đây? Bên tường có một dãy tủ, cậu chưa mở ra bao giờ. Quay người quét mắt khắp phòng, hôm qua mới đến chỉ cảm thấy gọn gàng, bây giờ có sự so sánh với nhà mình, Lẫm Đông mới nhận ra trong tầm mắt gần như không có đồ vật dư thừa nào.

"Đội trưởng Hàn!" Lẫm Đông gọi, "Tôi có thể để quần áo trong tủ của anh không?"

Giọng nói của Hàn Cừ cùng với tiếng nước rửa rau vọng lại: "Cứ tự nhiên."

Được cho phép rồi Lẫm Đông mới mở tủ ra. Cũng giống như cậu tưởng tượng, tủ rất trống, khu treo đồ chỉ treo ba chiếc áo, trên ngăn tủ có xếp vài bộ đồ gấp, góc dưới cùng đặt ngang một chiếc vali màu đen. Lẫm Đông không có quần áo cần treo, cậu đoán trong ngăn kéo chắc chắn là để q**n l*t và tất của Hàn Cừ, nên không dám mở cả ngăn kéo ra, chỉ cuộn đồ của mình lại cùng với những bộ quần áo khác nhét vào một ngăn trống.

Nước hầm chân giò rất trắng, sau khi đun sôi nổi bong bóng nước lớn. Lẫm Đông nhìn Hàn Cừ thái giăm bông, cho bún vào, trụng rau xanh, lúc nào cũng muốn nhúng tay vào, nhưng Hàn Cừ chỉ giao cho cậu nhiệm vụ đơn giản nhất – rửa hai cái bát to, hai cái đĩa nhỏ, hai đôi đũa.

Bún chân giò nóng hổi được bưng lên bàn, dưới đáy hai bát đều lót rau, một bát có hai miếng chân giò, giăm bông ít hơn một chút, một bát phủ đầy giăm bông. Lẫm Đông không hài lòng, muốn gắp miếng chân giò thừa trong bát mình cho Hàn Cừ, nhưng bị anh ra lệnh: "Cậu tự ăn đi, tôi có bị thương ở chân đâu."

Thực ra Lẫm Đông chẳng tin vào cái gọi là ăn gì bổ nấy, hồi nhỏ bị ngã gãy chân, bị ép ăn chân giò, ăn đến mức cậu nghi ngờ mình sắp biến thành một chú heo con. Nhưng khi Bạch Thiểm bị thương, cậu cũng làm theo tục lệ quê nhà, hầm chân giò mang đến. Bây giờ lại đến lượt cậu, cậu vẫn không tin ăn gì bổ nấy có thể ứng nghiệm trên người mình. Nói cho cùng thì, có lẽ đó là một loại tâm lý, biết là không đáng tin, nhưng hy vọng người khác có thể khỏe lại.

Chân giò không cho đi được, Lẫm Đông đành tự mình ăn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hàn Cừ. Trong bát anh tuy không có chân giò, nhưng rõ ràng không bạc đãi bản thân, giăm bông đầy ắp. Lẫm Đông ăn chân giò cả ngày rồi, ngấy muốn chết, mấy miếng giăm bông trong bát mình ăn xong, càng nhìn của Hàn Cừ càng thèm.

Hàn Cừ vừa ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt "tham lam" của cậu, cậu vội vàng né đi, anh lại bật cười thành tiếng.

"Muốn ăn giăm bông à?"

"…"

"Không cho."

"…"

Sau bữa tối, cuối cùng Lẫm Đông cũng giành được việc rửa bát, nhưng chuyện bếp núc thì vẫn là Hàn Cừ dọn dẹp. Một bữa ăn rất đơn giản, thậm chí món chính là chân giò hầm cũng không phải do bọn họ tự làm, nhưng Lẫm Đông vẫn cảm nhận được cảm giác bình yên và vững chãi giống như "cùng nhau sống qua ngày".

"Lại đây, tôi xem chân cậu nào." Lẫm Đông vừa tắm xong, trên đầu còn quấn khăn tắm, liền nghe thấy Hàn Cừ gọi mình ở phòng khách. Tim cậu bỗng đập thình thịch hai tiếng, nhớ ra Hàn Cừ hôm qua đã nói sẽ bôi thuốc cho cậu.

Sofa hình chữ L, hai người ngồi ở hai đầu góc gấp khúc, chân trái Lẫm Đông đặt lên đùi Hàn Cừ, anh nhè nhẹ ấn vào chỗ bị thương, Lẫm Đông lại không dám nhìn anh. Qua một ngày, chỗ sưng đã giảm đi khá nhiều, nhưng so với vùng da xung quanh vẫn còn hơi đỏ, có vết bầm. Hàn Cừ đổ thuốc vào lòng bàn tay, xoa lên rồi từ từ cử động khớp.

Cảm giác đau không rõ ràng lắm, thứ Lẫm Đông không chịu nổi là một cảm giác khác, đau, nhưng không phải cái đau trên bề mặt da, ngứa, cảm giác ngứa ngáy theo từng động tác của Hàn Cừ đang lan dần lên trên, khiến tim cậu đập nhanh không ngừng.

Thuốc làm chỗ bị thương nóng lên, có tác dụng hoạt huyết tán ứ, nhưng trong lồng ngực cậu lại có thứ gì đó tích tụ lại, hơi nóng theo mạch máu đẩy lên cổ, cậu không ngừng hít sâu, muốn làm cho trái tim mình đập chậm lại.

Khi Hàn Cừ đặt chân trái cậu xuống, cậu thở hắt ra một hơi dài, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

"Tiêu sưng khá nhanh, mai…" Hàn Cừ ngẩng đầu, giọng nói chợt ngừng lại.

Lẫm Đông vội rụt chân về, xỏ dép lê định đi, "Thuốc, dầu thuốc nóng quá, tôi, hôm qua tôi tự, tự bôi cũng nóng hết cả người, tôi đi uống, uống ngụm nước!" Nói xong, Lẫm Đông liền kéo lê cái chân bị thương đến bên ấm nước, may mà nước bên trong đã nguội, cậu không tìm thấy cốc, rót đầy một bát lớn, uống một hơi cạn sạch.

Tay Hàn Cừ vẫn cầm chai dầu thuốc, ngón tay còn lưu lại hơi ấm trên da Lẫm Đông. Dầu thuốc sẽ nóng lên, chỗ sưng tấy bị thương cũng vậy, ngón tay anh cũng thế. Nhưng lồng ngực ẩn sau lớp vải thì không nên nóng. Hàn Cừ nhìn bóng lưng Lẫm Đông đang uống nước ừng ực, mu bàn tay chạm vào ngực mình, đột nhiên cảm thấy, có lẽ mình cũng cần phải uống một bát.

Lẫm Đông đứng quay lưng về phía Hàn Cừ một lúc lâu, cảm giác nóng bừng bừng khắp người cuối cùng cũng dịu đi, lúc này mới thản nhiên quay lại. Hàn Cừ cất dầu thuốc, đi rửa tay, ánh mắt hai người chạm nhau, Lẫm Đông cảm thấy anh hơi kỳ lạ, như có điều gì muốn nói. Sáng nay cậu đã có cảm giác này rồi, nhưng Hàn Cừ không có lý do gì để ngập ngừng, nên cậu cũng không nghĩ nhiều, lúc này cậu cũng có chút không nhịn được, hỏi: "Đội trưởng Hàn, có phải anh muốn nói gì với tôi không?"

Hàn Cừ vốn định ngồi xuống, nghe vậy thì sững lại. Trời còn sớm, chưa đến mức phải đi ngủ ngay, anh đi ra ban công, gió thổi qua, cảm giác bồn chồn vừa dấy lên đã dịu đi đôi chút. Lẫm Đông cũng đi tới, đứng ở đầu bên kia ban công. Hai người đều im lặng, chỉ có tiếng quần áo phơi khô xào xạc theo từng cơn gió thoảng qua.

Lẫm Đông lướt nhanh qua những chuyện xảy ra từ hôm qua đến hôm nay, phát hiện sự thay đổi tinh tế của Hàn Cừ xuất hiện sau khi Bạch Nhất mang chân giò hầm đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!