Chương 13: Có Tôi Ở Đây, Hãy Dựa Dẫm Vào Tôi Nhiều Hơn

Những ngôi làng bên ngoài thị trấn Sa Vũ tiêu điều quạng quẽ, những đống đổ nát chưa kịp dọn dẹp đã phơi bày vết thương của cuộc chiến loạn cách đây không lâu. Trên đường Lẫm Đông hỏi thăm về A Công, bấy giờ mới biết được từ chỗ Hàn Cừ rằng, A Công là người làng bên cạnh, nhưng ngôi làng đó còn đổ nát hơn nhiều so với ngôi làng Lẫm Đông đã chọn, gần như không còn ai sống ở đó nữa.

Hàn Cừ nói người thân của A Công chỉ còn lại một người chị gái, Lẫm Đông lập tức muốn đến nhà A Công xem thử.

"Không vội, đợi chân cậu khỏi rồi hẵng đi. Chị gái của A Công đã mất tích lâu rồi, bình thường cậu ấy cũng không có ở trong làng." Hàn Cừ lái xe trên con đường làng quanh co. Vì anh lái xe của cục trị an nên thỉnh thoảng có dân làng ló đầu ra nhìn, ánh mắt căng thẳng nhìn ngó xung quanh.

Lẫm Đông tựa vào lưng ghế, giọng nói có chút trầm xuống, cảm xúc tự trách giống như những đống bùn nhơ cuộn trào, quấn lấy người cậu, lan dần lên trên, khiến cậu đứng ngồi không yên.

Hàn Cừ liếc mắt nhìn sang bên phải, "Không phải lỗi của cậu."

Lẫm Đông không nói gì.

"Nếu A Công ở một xã hội bình thường thì còn có thể làm một người bình thường, nhưng ở đây, không tránh khỏi số phận bị những kẻ như Ôn Tỉnh để mắt tới." Hàn Cừ nói, "Với thể chất và khả năng phản ứng của cậu ấy mà đi làm vệ sĩ cho người ta thì thực chất là bán mạng cho đối phương rồi. Ôn Tỉnh căn bản không coi trọng chút võ vẽ đó của cậu ấy, lúc đầu thuê cậu ấy chính là có ý định lợi dụng mạng sống của cậu ấy.

Không có lần này thì cũng có lần sau."

Lẫm Đông khẽ "Ừm" một tiếng, "Tôi biết, tôi cũng ở thị trấn Sa Vũ một thời gian rồi, người ở đây… người bình thường, đều không dễ dàng gì. Nhưng mà…" Cậu dừng lại một lát, "A Công bị hại chết vì những chuyện khác, và bị hại chết vì tôi, điều đó không giống nhau."

Hàn Cừ đáp: "Đương nhiên là không giống nhau rồi, cậu là một cá thể độc lập, hơn nữa còn là người lương thiện."

Lúc này đột nhiên nhận được "thẻ người tốt", Lẫm Đông nghiêng đầu nhìn Hàn Cừ.

"Muốn chấp nhận và tiêu hóa chuyện này thì cần phải có thời gian, đối với cậu, thời gian đó có thể sẽ dài hơn một chút." Hàn Cừ từ từ dừng xe, kiên nhẫn chờ một đàn vịt phía trước đi qua, "Cho nên vừa rồi tôi mới nói, đây không phải lỗi của cậu, cậu không cần phải vừa đau buồn, tiếc nuối cho hắn ta, lại vừa tự trách bản thân mình."

Giọng điệu Hàn Cừ điềm tĩnh kiên định, như một làn gió ôn hòa nhưng không kém phần mạnh mẽ, từng chút một thổi bay lớp bùn lầy đang bao bọc lấy Lẫm Đông. Hình như cuối cùng cậu cũng ngửi thấy một thoáng không khí trong lành giữa không khí ẩm ướt mục nát, không kìm được hít một hơi thật sâu, cảm giác bồn chồn bất an tràn ngập cơ thể dần lắng xuống.

"Cảm ơn." Cậu nói ra lời từ tận đáy lòng mình.

Trong mắt Hàn Cừ thoáng qua chút ý cười, "Với tôi sao lại nói nhiều lời cảm ơn vậy?"

Lẫm Đông vội nói: "Không phải khách sáo, là thật sự cảm thấy biết ơn."

"Thế Bạch Nhất bận trước bận sau vì cậu, sao không nghe cậu nói cảm ơn?"

"Bạch Nhất…" Lẫm Đông lại không biết giải thích thế nào.

Hàn Cừ nói thay cậu: "Bạch Nhất là đàn em của cậu, thân thiết với cậu hơn."

Mùi giấm chua không nên xuất hiện lại lơ lửng trong không khí. Hàn Cừ lại có thể ghen tỵ kiểu này sao? Lẫm Đông không nghĩ ngợi gì mà phủ định ngay, vậy thì chắc chắn chỉ là nói đùa. "Đội trưởng Hàn, vậy anh cũng làm đàn em của tôi đi!" Đáp lại lời nói đùa chỉ có thể là một lời nói đùa khác, Lẫm Đông chỉ vào ngôi nhà vườn phía trước, "Tới rồi, chỗ đó đó."

Hàn Cừ dừng xe, tháo dây an toàn, nhoài người về phía cậu, "Được thôi, anh Đông Đông."

Không còn dây an toàn ràng buộc, khoảng cách giữa Hàn Cừ và cậu lập tức gần đến mức vượt qua phạm vi giao tiếp thông thường. Lưng cậu áp sát vào lưng ghế, mắt lại mở tròn xoe. Hàn Cừ cười rồi lùi lại, ngón cái và ngón trỏ tay phải làm thành một vòng tròn hoàn hảo, đặt lên mắt mình, "Trước đây tôi đã phát hiện ra, mắt cậu có thể mở tròn thế này nè."

Cơ bắp căng cứng của Lẫm Đông thả lỏng, cậu bất giác đánh nhẹ vào cánh tay Hàn Cừ, "Không khoa trương đến thế đâu!"

"Anh Đông Đông xuống xe có cần đàn em phục vụ không?" Hàn Cừ bắt đầu diễn.

Vành tai Lẫm Đông nóng lên từng đợt, cậu vội vàng tập tễnh xuống xe.

Ngôi nhà này lớn hơn nhiều so với ngôi nhà của "Đại Đông Logistics", chỗ đó để vài món đồ linh tinh, kê thêm cái bếp lò đã thấy chật chội, chỗ này nhổ hết cỏ dại đi còn có thể trồng rau.

Trồng rau là do Hàn Cừ nói, anh đi vào dạo một vòng liền tỏ ra hứng thú với khoảng đất trống bên phải. Mà Lẫm Đông ban đầu muốn làm một bãi cỏ ở đó, nhưng xét thấy phòng ốc còn chưa dọn dẹp xong hết, việc làm vườn chỉ có thể tạm gác lại.

"Bãi cỏ?" Hàn Cừ nghe Lẫm Đông nói về kế hoạch, trầm ngâm vài giây, tay quơ một cái, "Vậy có thể làm một đường ray trên đó."

Lẫm Đông ngẩn ra, "Đường ray? Đường ray gì?"

Hàn Cừ hào hứng nói: "Tàu hỏa chứ gì, vừa hay chạy xuyên qua bãi cỏ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!