Lẫm Đông ngủ một giấc rất say, đến lúc Bạch Nhất bưng nồi chân giò hầm đến nhà mà cậu vẫn chưa tỉnh.
Khi Lẫm Đông mới gặp Bạch Nhất, em gái cậu ta là Bạch Thiểm bị ngã gãy chân. Nhà Bạch Nhất không có tiền, phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền chữa bệnh cho Bạch Thiểm, không còn dư dả để tẩm bổ. Lẫm Đông biết chuyện, hôm đó liền mua một đống xương có thịt mang đến nhà Bạch Nhất, bảo cậu ta hầm mỗi ngày. Bạch Nhất vô cùng cảm kích. Nhưng sau đó Lẫm Đông lại mua cả chân giò và đỗ tới, hầm thành một nồi trắng phau.
Bạch Nhất không hiểu tại sao phải ăn chân giò, Lẫm Đông giải thích cho cậu ta, bị thương ở đâu thì ăn bộ phận đó, như vậy sẽ mau lành hơn. Bạch Nhất nghĩ thông rồi thì nổi giận đùng đùng, vung nắm đấm về phía Lẫm Đông, nếu không phải Lẫm Đông phản ứng nhanh, cú đấm đó chắc chắn đã giáng lên mặt rồi.
Bạch Nhất vừa tức giận vừa thất vọng, cậu ta thật lòng kính trọng Lẫm Đông, vậy mà Lẫm Đông lại… lại nói chân em gái cậu ta là chân giò! Cậu ta thương em gái nhất trên đời, người khác bắt nạt cậu ta thì được, nhưng không được bắt nạt em gái cậu ta.
Lẫm Đông ngồi bệt dưới đất, nhíu mày nhìn Bạch Nhất mặt đỏ tía tai, dần hiểu ra vì sao Bạch Nhất tức giận. Cậu đứng dậy, phủi bụi. "Là lỗi của tôi, chưa nói rõ ràng với cậu."
Hôm đó, Lẫm Đông kiên nhẫn giải thích cho Bạch Nhất về tập tục ở quê nhà, rằng hồi nhỏ cậu bị ngã đau chân, người lớn cũng hầm chân giò để bồi bổ, sau khi đỡ hơn thì đổi thành món chân giò kho ngon hơn.
…….
Bạch Nhất càng nghe càng đỏ mặt, cúi đầu xin lỗi Lẫm Đông, còn nhờ Lẫm Đông dạy cách hầm. Chân của Bạch Thiểm vì vấn đề nguồn lực y tế mà để lại di chứng, bây giờ đi lại vẫn khập khiễng, nhưng Bạch Nhất vẫn rất biết ơn Lẫm Đông. Hôm qua biết Lẫm Đông bị thương ở mắt cá chân, phản ứng đầu tiên của cậu ta là hầm chân giò.
Trời còn chưa sáng tỏ, khu chợ trong thị trấn vừa mở cửa là cậu ta đã lao vào đó. Bây giờ cậu ta có tiền rồi, mua chân giò cũng hào phóng y như Lẫm Đông hồi đó. Mua xong, cậu ta chạy về Hẻm Tình Thiên, rửa sạch rồi bắt đầu hầm. Đến khi trong hẻm trở nên nhộn nhịp, nồi canh chân giò hầm đậu trắng đầy ắp đã được cậu ta cho vào hai chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn.
Cậu ta tưởng Lẫm Đông đang ở trong làng, lái xe đến đó một chuyến nhưng không có ai. Gọi điện cho Lẫm Đông thì không ngờ lại tắt máy. May mà cậu ta có số điện thoại của Hàn Cừ, gọi thử thì đúng là Lẫm Đông đang ở cùng với Hàn Cừ. Biết Lẫm Đông tạm thời đang ở đối diện Cục trị an, Bạch Nhất mới yên tâm, thong thả lái xe đến đó, tiện đường còn mua một túi hoa quả.
Hàn Cừ mở cửa, Bạch Nhất định cất giọng: "Anh Đông Đông, em…"
"Suỵt—" Hàn Cừ chỉ vào bên trong, nói nhỏ: "Anh Đông Đông của cậu còn chưa dậy."
Bạch Nhất sững sờ, nếu không phải hai tay đều đang xách đồ, cậu ta đã lập tức đưa tay lên bịt miệng rồi. Nhìn bộ dạng buồn cười của cậu ta, Hàn Cừ không khỏi bật cười, nhận lấy bình giữ nhiệt từ trên tay cậu ta. "Sao ngạc nhiên thế? Vào ngồi chơi đi."
"Thôi, thôi ạ, anh ấy còn chưa dậy." Bạch Nhất xua tay.
"Dậy sớm hầm canh thế này, chắc chưa ăn sáng đâu nhỉ?" Hàn Cừ nói: "Tôi vừa ra ngoài mua ít đồ, ăn cùng không?"
Bạch Nhất quả thực quên mất bữa sáng. "Vậy được, em xin ké bữa sáng."
Trên bàn bày một bát bún và một tô cháo còn nguyên, cùng với xíu mại, trứng. Nhìn là biết Hàn Cừ mới ra ngoài mua sau khi nhận điện thoại của Bạch Nhất. Phần thanh đạm là của Lẫm Đông, phần còn lại Hàn Cừ và Bạch Nhất xử lý.
Bạch Nhất vừa ăn vừa hỏi thăm tình hình của Lẫm Đông, thấy cậu chưa tỉnh thì rất yên tâm. "Anh Đông Đông thường không ngủ lâu như vậy đâu, ở cửa hàng của bọn em, anh ấy là người đến sớm nhất. Có hôm em trực ca, em còn chưa dậy anh ấy đã đến rồi. Em hỏi sao anh ấy không ngủ thêm, ảnh nói ảnh ngủ ít quen rồi. Anh Hàn này, chắc chắn là giường chỗ anh đặc biệt thoải mái, anh xem, anh ấy ngủ say không muốn dậy luôn kìa."
"Hôm qua mệt quá rồi, ngủ thêm một chút cũng là chuyện bình thường mà." Hàn Cừ nói.
Bạch Nhất có khẩu vị khá đặc biệt, đến xíu mại cũng phải chấm với tương ớt chua ngọt. "Chuyện đó khác chứ, mối quan hệ của hai người đã tiến triển đến mức đó rồi."
Hàn Cừ đặt đũa xuống. "Hửm? Đến mức nào rồi?"
Bạch Nhất liếc nhìn về phía cửa phòng ngủ, nhìn quanh một vòng rồi thần thần bí bí hạ giọng: "Anh Hàn, em biết hết rồi, hai người có một đứa con."
Hàn Cừ sững người. "Con?" Trong giây lát, đầu óc anh lóe lên đủ mọi khả năng, nhưng mà, anh và Lẫm Đông làm sao có con được? Ai sinh ra?
Bạch Nhất vừa lắc đầu vừa đưa điện thoại của mình cho Hàn Cừ xem video. Video vừa mở, hình ảnh hiện ra chính là Lẫm Đông, không, nói chính xác hơn thì, thực ra là Vũ Phong.
Hàn Cừ nhướng mày. "Hửm?"
"Đây chẳng phải là con của hai người sao?" Bạch Nhất khẳng định chắc nịch. "Anh Đông Đông nói với em rồi, là anh đã hướng dẫn anh ấy diễn vai Vũ Phong, vai diễn này bề ngoài là anh ấy, nhưng cốt lõi thực chất là anh."
Cuối cùng Hàn Cừ cũng hiểu được logic suy nghĩ của Bạch Nhất, anh dở khóc dở cười, nhưng đồng thời lại như vừa phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, trong lòng dâng lên một niềm vui thích kỳ lạ.
Bạch Nhất vội vàng ăn bữa sáng, không đợi Lẫm Đông tỉnh lại đã định rời đi. "Anh Hàn, anh nói với anh ấy giúp em nhé, ở tiệm không cần anh ấy lo đâu, đã có bọn em rồi, bảo anh ấy cứ yên tâm dưỡng thương đi, tuyệt đối không được về cửa hàng!"
Hàn Cừ cười tiễn Bạch Nhất ra cửa. "Yên tâm đi, tôi sẽ trông anh Đông Đông của cậu ta ăn hết chân giò."
Trong lúc mơ mơ màng màng, Lẫm Đông nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, nhưng không biết là Bạch Nhất đã đến. Cậu lật người lại, ôm chặt lấy chăn. Về chuyện ăn mặc, ở, đi lại, cậu chưa bao giờ bạc đãi bản thân, những chiếc chăn ở Hẻm Tình Thiên và trong căn nhà nhỏ ở trong làng đều là loại tốt nhất có thể mua được, nhưng không có chiếc chăn nào ấm áp như chiếc cậu đang ôm lúc này. Cậu ngủ mê man, mãi một lúc sau mới ngồi dậy được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!