Chương 11: Tin Tưởng Mù Quáng

"Xin lỗi." Lẫm Đông khẽ nức nở trong vòng tay Hàn Cừ, hai tay cậu vô thức nắm chặt lấy áo anh, nhỏ giọng nói đi nói lại: "Xin lỗi."

Đây không phải là khoảnh khắc gian nan nhất trong cuộc đời cậu. Ngay từ khi còn là một ngôi sao nhỏ bé ai cũng có thể chà đạp, Lẫm Đông đã nếm trải đủ mọi cay đắng. Sau này, khi đã trở thành một đại minh tinh được vạn người săn đón, cậu vẫn phải đối mặt với rất nhiều điều bất đắc dĩ. Khi quyết tâm rời xa quê hương đến nước M, cậu cũng chỉ đỏ hoe mắt vào khoảnh khắc từ biệt cha mẹ.

Ở nước M, khi phải xoay xở với những thương nhân, những thế lực anh chị ở địa phương, việc chịu thiệt thòi ngược lại càng khiến cậu thêm kiên cường, dũng cảm. Chỉ có giờ phút này, cậu mới không kìm được nước mắt.

Kể từ khoảnh khắc gặp Hàn Cừ năm đó, dường như cậu đã đặt một niềm tin mù quáng đối với người đàn ông này. Cậu không thể nắm bắt tốt vai diễn Vũ Phong, dù học hỏi khắp nơi cũng không tìm ra phương pháp, nhưng khi Hàn Cừ đứng giữa các đồng đội trong đội đặc nhiệm, mọi cử chỉ, hành động của anh đều thu hút ánh nhìn của cậu. Khi đó cậu còn chưa biết tên Hàn Cừ, nhưng cơ thể cậu đã bắt đầu bắt chước theo.

Ngay cả khi bị Hàn Cừ chặn lại vì nghi ngờ là phần tử khả nghi, cậu vẫn còn đang mải mê nghiên cứu tư thế bắt người của anh.

Khi Hàn Cừ "phản bội" tất cả mọi người để thực hiện nhiệm vụ nằm vùng, ngay cả đồng đội cũng cho rằng anh đã về phe địch, thì cậu, một người bình thường không hề có kinh nghiệm trinh sát hình sự, lại tin tưởng vô điều kiện rằng Hàn Cừ vẫn là người cảnh sát đặc nhiệm năm nào.

Cậu không hiểu liệu có phải tình yêu mù quáng đã mang đến niềm tin mù quáng hay không, hay niềm tin mù quáng có trước rồi mới nảy sinh thứ tình yêu khó nói thành lời này. Nếu phải dùng một từ để diễn tả ý nghĩa của Hàn Cừ đối với cậu, thì có lẽ đó là "an toàn".

Vì vậy, chỉ khi ở bên cạnh Hàn Cừ cậu mới không kìm được nước mắt, những cảm xúc dồn nén bấy lâu trong lòng tức khắc vỡ òa, tuôn trào, trút hết lên người Hàn Cừ.

Hàn Cừ không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ lên tóc cậu, cảm nhận được cơ thể trong vòng tay mình dần ngừng run rẩy.

"Là tôi chuẩn bị vẫn chưa đủ kỹ càng và chu toàn." Sau khi khóc xong, giọng nói của Lẫm Đông cũng trầm hơn hẳn so với bình thường. Cậu luyến tiếc vòng tay của Hàn Cừ, nhưng vẫn gắng gượng ngồi dậy. Nhìn thấy vệt nước mắt ướt đẫm trên ngực áo Hàn Cừ, trong lòng cậu cảm thấy áy náy vô cùng.

"Hửm? Bắt đầu rút kinh nghiệm rồi à?" Hàn Cừ làm như không biết trên người và tay áo mình đều là nước mắt của cậu.

Nhờ thái độ của Hàn Cừ mà Lẫm Đông đã bình tĩnh lại đôi chút. "Tiền không lấy lại được cũng không sao, coi như mua quan tài cho Ôn Tỉnh. Chỉ cần sau này gã ta đừng ngáng đường tôi nữa là được rồi."

"Cậu không muốn mạng gã ta, nhưng gã ta lại muốn mạng của cậu. Không lấy được mạng, gã ta đành chọn cách khác là tống cậu vào tù." Hàn Cừ tổng kết: "Dù Ôn Tỉnh có hám lợi đến đâu thì cũng lớn lên ở nước M."

Lớn lên ở nước M đồng nghĩa với việc đã trải qua những năm tháng chiến loạn kéo dài, đồng nghĩa với việc xem giết chóc dễ dàng như ăn cơm uống nước, đồng nghĩa với việc mạng người là thứ rẻ mạt nhất.

"Đúng vậy…" Lẫm Đông đưa hai tay luồn vào tóc, vò rối mái tóc của mình. "Cách nghĩ hoàn toàn khác nhau. Lẽ ra tôi nên mang theo súng… không đúng, lẽ ra tôi nên kiếm cho mình một khẩu súng."

"Này này." Hàn Cừ cười ngắt lời. "Không ai rút kinh nghiệm kiểu đó cả. Cậu đâu phải lớn lên ở đây, đừng trở nên giống bọn họ."

"Tôi biết rồi."

Hàn Cừ hỏi: "Đúng rồi, cậu sẽ về nước chứ?"

Lẫm Đông cúi đầu, không trả lời câu hỏi của Hàn Cừ, cậu cứng nhắc nói lảng sang chuyện khác: "Hôm nay tôi thể hiện không tốt lắm, lúc nhảy xuống, lẽ ra tôi không nên bị trẹo chân." Không nhắc thì thôi, chứ vừa nhắc tới, mắt cá chân cậu lại đau nhói dữ dội.

Dường như Hàn Cừ thực sự bị chủ đề này đánh lạc hướng. "Ồ? Thân thủ tốt lên từ khi nào thế? Học của ai vậy?"

"Học của…" Lẫm Đông bắt gặp ánh mắt Hàn Cừ, nhưng lời đến miệng lại đổi hướng: "Đến nước M kiếm sống thì cũng phải biết chút võ vẽ phòng thân chứ."

"Tôi còn tưởng cậu sẽ nói, là do ông thầy này dạy tốt chứ." Hàn Cừ tỏ vẻ thất vọng.

Lẫm Đông ngỡ ngàng. "Đội trưởng Hàn…"

"Đùa chút thôi." Hàn Cừ nói: "Trần Tranh đã kể cho tôi nghe tình hình lúc bọn họ tìm thấy cậu dưới tầng hầm trong nhà máy chế biến cỏ khô ở Tây Bắc, lúc đó cậu…"

Lẫm Đông đột nhiên thấy lạnh sống lưng, đó là khúc mắc khó vượt qua nhất trong lòng cậu. Mặc dù xét về kết quả, cậu bị bọn tội phạm ép buộc, đóng vai nhân vật chủ chốt, gián tiếp giúp Hàn Cừ hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng, nhưng cậu không có góc nhìn toàn cảnh như Thượng Đế. Lúc đó, cậu chỉ vì sợ hãi, kinh hoàng mà buộc phải để bọn tội phạm lợi dụng.

Cậu đã vô số lần hồi tưởng, liệu Vũ Phong có khuất phục không? Liệu Hàn Cừ có khuất phục không? Cả hai đều sẽ không, vì vậy bọn họ mới là những anh hùng thực sự, còn cậu chỉ là một người bình thường sống dưới sự bảo bọc của bọn họ.

"Thân thủ của cậu lúc đó còn kém lắm." Lời nói của Hàn Cừ như một đôi tay, kéo Lẫm Đông đang dần chìm xuống trong làn nước lạnh lẽo lên. "Bây giờ chạy parkour giữa làn đạn, còn đặc sắc hơn cả diễn xuất trong 《Vũ Sự》 nữa."

Lẫm Đông buột miệng: "Anh đã xem rồi à?" Nói xong, cậu thấy Hàn Cừ nhướng mày, đột nhiên nhận ra, làm sao Hàn Cừ có thể chưa xem được chứ.

Khi Hàn Cừ hôn mê bất tỉnh, cậu ngày nào cũng túc trực bên giường bệnh, dùng điện thoại bật 《Vũ Sự》 cho Hàn Cừ nghe. Cậy Hàn Cừ không nghe thấy, cậu thì thầm kể lại quá trình quay phim, đoạn nào bị thương, đoạn đánh đấm nào là do cậu tự ý thêm vào sau khi học theo tư thế của Hàn Cừ. Ngày Hàn Cừ tỉnh lại, bộ phim 《Vũ Sự》 trên điện thoại cũng vừa chiếu đến tập cuối.

Hàn Cừ giơ ba ngón tay lên. Lẫm Đông không hiểu: "Hửm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!