Lẫm Đông theo phản xạ nhấc chân tiến về phía trước, nhưng chỉ vừa nhích được một bước đã đau đến vã mồ hôi lạnh. Cậu đau đớn cúi đầu, biết rõ ngũ quan của mình lúc này chắc chắn vô cùng méo mó.
"Đừng cử động." Hàn Cừ nhanh chóng đến bên cạnh, đỡ lấy eo và lưng cậu, "Thả lỏng, đừng sợ, ngồi xuống đi, để tôi xem chân cho cậu."
Lẫm Đông hoàn toàn không thể thả lỏng, cơ thể căng cứng như một khúc gỗ, nhưng chỗ được Hàn Cừ đỡ lại đang run rẩy. Anh chưa từng đứng sát cậu như vậy, lần trước cậu sốt, anh cũng chỉ đỡ cánh tay cậu, để cậu mượn lực. Cậu ngạc nhiên nhìn Hàn Cừ, không nhúc nhích.
"Đừng sợ, không sao rồi." Hàn Cừ kiên nhẫn an ủi, "Để tôi xem cậu bị thương ở chỗ nào."
Lúc này, Luke đã chỉ huy cảnh sát tiến vào khách sạn, khắp nơi đều là tiếng quát tháo, cảnh cáo. Đám vệ sĩ lần lượt giơ hai tay lên, Ôn Tỉnh mặt mày xám xịt nói: "Hiểu lầm! Hiểu lầm!"
Lẫm Đông nuốt nước bọt mấy lần, cuối cùng cũng thả lỏng trong vòng tay Hàn Cừ. Trận ẩu đả vừa rồi gần như đã rút cạn sức lực của cậu, vừa thả lỏng liền mềm nhũn trong vòng tay Hàn Cừ, anh thuận thế đặt cậu ngồi xuống đất, đặt tay cách lớp quần, vừa chạm vào mắt cá chân trái của Lẫm Đông, cậu lập tức kêu lên một tiếng đau đớn.
Mồ hôi lạnh túa ra, cậu cắn chặt môi đến trắng bệch, cố gắng hết sức để không kêu lên.
Hàn Cừ ngẩng đầu lên, nhìn thấy những giọt nước mắt cậu đang cố kìm nén trong mắt, ánh mắt anh hơi trầm xuống. Cậu lập tức quay mặt đi, không để anh nhìn thấy bộ dạng yếu đuối vô dụng này của mình.
Hàn Cừ tiếp tục kiểm tra vết thương cho Lẫm Đông. Cậu bị trật khớp, cộng thêm bong gân, sưng tấy nghiêm trọng, căng đến mức không thể vén ống quần lên được. Hàn Cừ cởi giày của cậu ra, lấy con dao găm chiến đấu mang theo bên người, nhanh chóng rạch hai đường trên ống quần cậu, để lộ hoàn toàn chỗ bị thương ra ngoài.
"Lát nữa chúng ta đến bệnh viện, nhưng trật khớp phải xử lý ngay bây giờ." Một tay Hàn Cừ nắm gót chân cậu, một tay giữ vững bắp chân cậu, "Tôi có kinh nghiệm xử lý trong những trường hợp khẩn cấp, đừng sợ. Nhưng lúc nắn lại sẽ đau đấy, cậu phải cố chịu một chút."
Lẫm Đông chống hai tay ra sau trên sàn nhà đầy bụi đất, dùng sức đến mức khuỷu tay cũng run lên, "Được, được, tôi chịu được."
Hàn Cừ lại nhìn cậu một cái, gật đầu, "Nhanh thôi."
Lòng bàn tay Hàn Cừ rất ấm áp, Lẫm Đông biết mình nên chuyển sự chú ý sang chỗ khác, như vậy cơn đau sẽ không quá rõ ràng, nhưng cậu hoàn toàn không làm được. Mọi giác quan trên cơ thể đều tập trung vào nơi anh đang chạm vào. Khoảnh khắc khớp xương được nắn lại, Lẫm Đông đau đến mức tim như muốn ngừng đập.
"Xong rồi, xương chắc không có vấn đề gì." Hàn Cừ đặt chân cậu xuống, đỡ vai cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào bàn tay cậu đang siết chặt như đá, "Vừa rồi đau lắm phải không?"
Cơn đau còn sót lại như những gợn sóng, lan tỏa từng vòng trên chân trái, mỗi lần lại yếu đi một chút. Mặc dù Lẫm Đông đã kìm nén, nuốt nước mắt vào trong, nhưng vành mắt đỏ hoe thì không che giấu được, vì vậy cậu không dám nhìn anh, chỉ phát ra tiếng nói nghèn nghẹn: "Không đau lắm." Rồi lại bổ sung: "Hết đau rồi, cảm ơn anh."
Ôn Tỉnh bị Luke đích thân áp giải ra xe cảnh sát, bên dưới ban công ồn ào náo loạn. Mặc dù Lẫm Đông không biết vì sao Hàn Cừ và Luke lại đột ngột xuất hiện ở đây, nhưng cậu biết chắc chắn là mình đã gây phiền phức cho bọn họ, vậy nên vội vàng nói: "Tôi cũng xuống dưới."
Nhưng hai chân cậu lại bị nhấc bổng lên, dưới đầu gối và lưng được cánh tay mạnh mẽ của Hàn Cừ đỡ lấy. Cậu ngây người một lúc, mắt mở to, "Đội, Đội trưởng Hàn?"
"Cậu chỉ có chân phải là chịu lực được thôi." Hàn Cừ bế cậu có vẻ rất nhẹ nhàng, nhanh chóng đi về phía cầu thang, "Như thế này tiện hơn là dìu cậu xuống."
Rất nhiều bóng đèn trong khách sạn đã bị vỡ, cầu thang và hành lang lúc sáng lúc tối. Lẫm Đông không động đậy, mắt cũng không chớp, cố gắng tiêu hóa sự thật là mình đang được Hàn Cừ bế ngang hông.
Mãi cho đến khi sắp ra đến cửa chính khách sạn, cậu mới tỉnh táo lại, lợi dụng bóng tối, nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực Hàn Cừ, cảm thấy anh hình như nhìn cậu một cái rồi tiếp tục đi ra ngoài khách sạn.
Ôn Tỉnh thò đầu ra khỏi xe cảnh sát, vừa thấy Lẫm Đông đi ra, liền gào lên, như thể mình chịu oan ức tày trời: "Ngài Luke, là cậu ta đã đe dọa lấy mạng tôi! Người của tôi cũng bị cậu ta làm bị thương! Ngài vừa thấy rồi đấy, A Công sắp tắt thở rồi!"
Lẫm Đông tuy đau nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo. A Công mà gã ta nói chắc chắn là tên vệ sĩ bị cậu đâm xuyên cổ tay kia, nhưng làm sao A Công có thể tắt thở được? Lúc cậu nhảy từ cửa sổ xuống, rõ ràng phía sau còn có một loạt đạn bắn tới.
Ôn Tỉnh lại chỉ vào cậu hét lên: "Lẫm Đông, tôi đối xử với cậu không tệ phải không? Lúc cậu mới đến thị trấn Sa Vũ là ai đã giúp cậu bắc cầu tạo mối quan hệ để làm ăn? Tiền nợ cậu chẳng phải hôm nay tôi đã trả hết rồi sao? Tại sao cậu còn muốn giết người của tôi? Muốn lấy mạng tôi?"
Ôn Tỉnh gào khóc vừa kể lể tố cáo, như thể Lẫm Đông là kẻ tội ác tày trời vậy.
"Có chuyện gì về cục trị an rồi nói." Hàn Cừ quay sang Luke, "Ngài Luke, quy trình là thế này phải không?"
"Đương nhiên!" Luke đang nóng lòng chứng minh mình có thể xử lý tốt vụ việc an ninh ở thị trấn Sa Vũ, hung hăng đẩy Ôn Tỉnh trở lại vào xe, "Về lấy lời khai! Tất cả mọi người đều phải lấy lời khai!"
Hàn Cừ đặt Lẫm Đông vào ghế sau của một chiếc xe cảnh sát khác, lúc anh đang định đề nghị đưa Lẫm Đông đến bệnh viện kiểm tra thì cậu lại nói trước: "Tôi muốn lấy lời khai trước!"
Hàn Cừ nhíu mày, "Vết thương của cậu…"
"Đội trưởng Hàn, anh đã xử lý giúp tôi rồi, thêm chút thời gian nữa cũng không sao đâu. Nếu tôi vắng mặt, gã ta sẽ càng có cớ để nói, hơn nữa, tôi có bằng chứng trong tay!" Vẻ mặt Lẫm Đông kiên định, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên. Điều cậu quan tâm nhất là tình hình của A Công, bản năng mách bảo cậu rằng, Ôn Tỉnh sẽ làm khó dễ chuyện của A Công.
Hàn Cừ im lặng vài giây, rồi cùng cậu lên xe, "Được, tôi đi cùng cậu, lấy lời khai xong chúng ta đến bệnh viện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!