Chương 1: Cậu Muốn Đến Gần Anh Ấy? Hay Là Muốn Tránh Xa Anh Ấy?

Miền nam nước M, thị trấn Sa Vũ.

Những cuộc xung đột kéo dài đã tàn phá đất nước nhiệt đới nhỏ bé này. Đầu năm nay chiến loạn mới vừa lắng xuống, công cuộc tái thiết lấy thủ đô Tiêu Lưu làm trung tâm, bắt đầu lan rộng ra khắp nơi trong cả nước, cho đến cuối hè, cuối cùng cũng lan đến thị trấn biên giới Sa Vũ nhỏ như con tôm này. 

Trước đây, thứ duy nhất có thể khiến thị trấn Sa Vũ trở nên náo nhiệt chỉ có khói lửa chiến tranh. Giờ đây, các nhà đầu tư từ khắp các quốc gia đã phân chia khu vực trong thị trấn, nỗ lực hết mình để bắt kịp tiến độ, sợ rằng sẽ chậm chân hơn người khác – nước M có nguồn tài nguyên du lịch phong phú, lúc này trăm ngành đang trong giai đoạn chờ khôi phục, mấy thành phố nổi tiếng sớm đã bị các tập đoàn tư bản lớn chiếm giữ, chỉ còn lại những nơi ít tên tuổi như thị trấn Sa Vũ, nếu kinh doanh tốt, cũng có thể chia được một phần lợi nhuận.

Việc sửa đường, xây nhà diễn ra vô cùng rầm rộ, khắp thị trấn đâu đâu cũng thấy những giàn giáo thép và cần cẩu tháp, không khí tràn ngập bụi bặm, ngay cả gió biển cũng khó lòng thổi tan đi dược. Trên con đường núi gập ghềnh, từng chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng nối đuôi nhau như những con kiến được huấn luyện bài bản, thỉnh thoảng có tài xế vì tắc đường mà thò đầu ra cửa sổ chửi bới vài câu, con đường lập tức vang lên những lời chửi thề th* t*c bằng đủ thứ ngôn ngữ khác nhau. 

"Gã kia không phải là dạng "siêu hùng" đấy chứ?" Bạch Nhất buông hai tay ra khỏi vô lăng, giả vờ ôm chặt lấy mình, "Anh Đông Đông, anh nói xem, lát nữa hắn ta có rút súng ra không? Chúng ta cũng nên…"

"Tàng trữ súng trái phép là phạm pháp đấy." Một giọng nói có phần lạnh lùng vang lên từ phía ghế phụ, "Đặt tay lại lên vô lăng đi, lái xe cẩn thận."

"Ối trời, đây có phải nước các anh đâu!" Bạch Nhất cười hề hề nhìn sang bên phải, "Anh Đông Đông, anh đã dám đến đây kiếm tiền rồi, sao vẫn còn giữ kẽ thế? Anh xem ông chủ Lý, ông chủ Khổng kia kìa, chẳng phải đều có súng hết sao? Lén lút thôi!" 

Gương mặt trẻ trung của người thanh niên phản chiếu trên kính chiếu hậu, ngay cả mặt kính hơi bẩn cũng không che giấu được ngũ quan có đường nét rõ ràng của cậu. Người quản lý đã phát hiện ra cậu năm đó từng nói rằng, khuôn mặt này của cậu chính là hiện thân của ánh sao. Chiếc xe tải phía sau lại bấm còi thúc giục, cậu cầm giẻ lau lên, lau kính chiếu hậu, rồi nói: "Cậu cũng biết tôi đến đây để kiếm tiền, không phải để gây sự."

Bạch Nhất nhún vai, "Anh, nếu anh thực sự muốn kiếm tiền thì có biết bao nhiêu việc nhẹ nhàng hơn thế này, tên của anh chính là thương hiệu rồi, hơn nữa, anh đã tự do tài chính rồi, hà tất phải…"

Một cơn gió mạnh thổi tới, những lời nói sau đó của Bạch Nhất chìm vào tiếng gió ồn ào, Chàng trai trẻ bị gió thổi cho phải nheo mắt lại, nhưng bên tai lại vang lên giọng nói đã ám ảnh cậu suốt mấy tháng qua – 

Lẫm Đông, cậu đến nước M làm gì?

Cậu muốn đến gần anh ấy? Hay là muốn tránh xa anh ấy?

Sau khi qua một trạm kiểm soát, tốc độ xe rõ ràng đã nhanh hơn. Cuối cùng, khoảng mười mấy chiếc xe tải lớn nhỏ dừng lại bên ngoài một công trường có quy mô vô cùng đồ sộ. Lẫm Đông còn chưa kịp mở cửa xe thì một người trông giống quản đốc đã chạy đến.

"Ồ, hôm nay ông chủ Lẫm đích thân giao hàng à?" Người đến cả người dính đầy bụi bặm, nhưng mặt mày lại hồng hào, niềm nở đưa thuốc lá. 

Lẫm Đông đã từng giao tiếp với người này, cậu không khách sáo nhận lấy điếu thuốc, quay đầu nói với Bạch Nhất: "Tiểu Bạch, đưa túi cho tôi."

Bạch Nhất hiểu ý, "Anh La, lần trước anh nói nhớ món ăn quê nhà, anh xem đây là gì?"

Anh La mở chiếc túi vải bố ra nhìn, mắt sáng lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ, "Ông chủ Lẫm, vẫn là anh chu đáo, đến đây mấy tháng rồi, tôi thèm đến mức muốn bỏ việc chạy về quê luôn!" 

Trong túi vải là ba gói gia vị lẩu vịt om củ cải muối, Lẫm Đông vừa nhận được mấy ngày trước, cậu nghe vậy thì cười nói: "Anh mà bỏ việc thì chúng tôi biết làm thuê cho ai?"

"Haiz!" Anh La cất gói gia vị đi, vừa chỉ huy công nhân bốc hàng vừa nói: "Đều là làm thuê cả thôi, chúng ta kiếm tiền không dễ dàng gì, đầu lúc nào cũng treo lủng lẳng trên thắt lưng ấy! Cố thêm vài năm nữa, tôi cũng không lăn lộn ở cái đất nước nhỏ bé này nữa, về quê hưởng phúc thôi!"

Việc dỡ hàng cần có thời gian, Lẫm Đông làm việc khác thì Bạch Nhất không cản, nhưng công việc chân tay nặng nhọc thế này, Bạch Nhất trước nay không cho cậu làm, nói rằng dù sao cậu cũng là ông chủ và bộ mặt của "Đại Đông Logistics" bọn họ, cậu mà tranh làm việc thì cần nhân viên làm gì nữa? Lẫm Đông không có việc gì làm, đành đứng tại chỗ, tiếp tục trò chuyện với anh La. 

Anh La mười mấy tuổi đã ra nước ngoài làm thuê, ở đâu có thể kiếm được tiền thì chạy đến đó, là một trong những người nước ngoài đầu tiên đến nước M đãi vàng sau khi chiến tranh kết thúc. Mặc dù rất nhạy bén nhưng, xét cho cùng cũng không phải là thương nhân lớn, chỉ có thể nhận thầu vài công trình trên địa bàn của các thương nhân lớn, đa số người nước ngoài bình thường đến nước M làm ăn cũng giống như anh ta.

Lẫm Đông làm về vận tải, tự do hơn anh La một chút, các dịp xã giao cũng không nhiều như các quản đốc.

Ở tuổi này của anh La, thích nhất là bàn chuyện thời sự, Lẫm Đông không đáp lời, anh ta cũng có thể thao thao bất tuyệt. "Cái cậu Lý Đông Trì kia, còn trẻ mà có bản lĩnh thật đó, tôi nghe nói hồi trước ở phía Bắc loạn lạc, người chết khắp nơi, cậu ta còn đích thân ra chiến trường! Nhưng mà, cũng phải có tiền mới được, nếu cậu ta không có tiền, cũng không thể dọn dẹp được cái mớ hỗn độn ở nước M này…" 

Suy nghĩ của Lẫm Đông bỗng trôi đi đâu đó thật xa xăm. Lý Đông Trì, cậu đã nghe thấy cái tên này rất nhiều lần. Người kia được giải cứu, cũng có công của Lý Đông Trì. Ngày đầu tiên cậu đến nước M, đã nhìn thấy Lý Đông Trì trên TV, nhân vật số một trong giới cảnh sát nước M này tràn đầy khí thế, đến mức có thể gọi là kiêu ngạo. Trong cuộc phỏng vấn dài nửa tiếng, Lý Đông Trì đã ba lần nhắc đến việc đợi khi nào bớt bận, muốn đến Lạc Thành của Hoa Quốc, gặp người bạn cũ đã cùng mình vào sinh ra tử.

"… Bọn họ nói Lý Đông Trì mời cảnh sát nước ta sang giao lưu, haiz, tôi thì không đi được, nếu không chắc chắn cũng sẽ ra đón tiếp một chút."

Lẫm Đông hoàn hồn, chỉ nghe được một nửa, "Cái gì?"

Anh La cũng không để tâm việc cậu lơ đãng, "Hình như có cảnh sát nước ta qua đây, chính là những người đã từng đến hỗ trợ cho nước M ấy, nhưng chắc chắn sẽ không đến cái nơi nghèo xơ nghèo xác như thị trấn Sa Vũ này đâu, Lý Đông Trì có tiếp đãi thì chắc cũng là ở thành phố Tiêu Lưu."

Lúc này, hàng đã được bốc dỡ xong, Lẫm Đông ký tên xong thì quay lại xe, anh La vẫy tay cảm ơn lần nữa: "Củ cải muối, cảm ơn nhé! Tối nay sẽ nấu cho vợ tôi ăn!"

Đường về xe không còn chở nặng nữa, cũng không tắc đường, Bạch Nhất lái xe với tâm trạng rất thoải mái, miệng ngân nga bài dân ca địa phương, thỉnh thoảng liếc nhìn Lẫm Đông, lại thấy anh Đông Đông nhà mình đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, vẻ mặt như có tâm sự nặng nề.

Tín hiệu liên lạc ở thị trấn Sa Vũ khá yếu, chỉ khi ở trong nhà tín hiệu mới tạm ổn định, trên đường núi thì mở trang web phải mất nửa ngày mới tải xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!