Chương 20: Cỏ may mắn.-Quá khứ vui vẻ

-Cháu ngồi đi.

-Ba nó chỉ vào chiếc ghế đối diện mà ba nó đag ngồi.

-Vg. Bác gọi cháu vào đây có việc j ko ạ?

-Hắn ngồi vào ghế

-Cháu thực sự ko nhận ra ta là ai sao?

-Chúng ta có quen nhau sao?

-Cháu …cháu có phải…là Ken ko?

-Sao bác lại biết cái tên này của cháu.

-Hắn sửng sốt

-Tiểu Tuyết.

-Ba nó bất chợt nhắc đến 1 cái tên

-Tiểu Tuyết.

-Hắn chậm rãi nhắc lại cái tên này và nhớ lại kỉ niệm của 9 năm về trước.

nước Pháp, hôm ấy bầu trời trog xanh, thời tiết rất đẹp. Không có nắng, cũng ko có gió. Bên cạnh một bờ hồ, có hai đứa bé chừng 8t đag ngồi nc. Cậu bé nói:

-Tiểu Tuyết, em thấy nơi đây có đẹp ko?

-Đẹp lắm anh ạ. Em ko ngờ ở bên Pháp lại có nơi đẹp thế này. Đúng là chấn động mà.

-Cô bé trả lời

-Chấn động?!!! Lần đầu tiên anh nghe có người dùng từ này để miêu tả cảnh đẹp đấy.

-Ai nói vs anh vậy. Em rất thường xuyên dùng từ này kể cả hiện tại và tương lai.

-Giống như tình cảm của 2 chúng ta?

-Ukm…. Tình cảm giữa chúng ta là gì?

-Em còn giả ngây giả ngô à.

-Này anh đừng nói là tình yêu nha. Anh thích em hả?

-Uk. Còn em?

-Đồ ngốc.

-Gì cơ?

-Anh Ken đúng là đồ ngốc. Yêu và thích nó khác nhau một trời một vực cơ mà.

-Khác j?

-Thích ko có nghĩa là yêu mà yêu có nghĩa là rất rất thích.

-Em đúng là Song Tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!