Ba ngày sau, khi ánh sớm vừa hé, Tạ Duẫn Minh lại trông thấy bóng dáng quen thuộc nơi hành lang.
Lệ Phong đang tựa vào cột son, trêu con họa mi dưới mái hiên. Cổ tay xoay chuyển linh hoạt, nào còn nửa phần dáng vẻ bị thương. Nghe tiếng bước chân, hắn quay đầu, nhe răng cười lộ hàm răng trắng: "Điện hạ, chào buổi sớm!"
Tạ Duẫn Minh tiến lại hai bước, ánh mắt dừng trên cổ tay hắn: "Ngươi khỏi hẳn rồi?"
"Khỏi từ lâu rồi!" Lệ Phong vung vẩy cánh tay, "Chỉ là mẫu thân ta cứ không yên lòng, nhất định nhốt ta trong phủ." Hắn vừa nói vừa làm động tác quấn băng khoa trương, "Mấy hôm nay tay bị quấn như bánh ú ngày Đoan Ngọ vậy. Điện hạ từng ăn bánh ú chưa? Nhân táo, dẻo ngọt lắm."
"Còn đau không?"
"Khỏi rồi thì không đau nữa."
"Đã thấy đau, vì sao không nói?" Tạ Duẫn Minh bỗng nhíu mày, "Thái y viện trong cung mười hai canh giờ đều có người trực, chẳng lẽ còn sợ chữa không nổi cho ngươi?"
Lệ Phong gãi đầu cười ngượng: "Nói ra thì mất mặt lắm... Đường đường thế tử phủ Túc Quốc công, trèo cây ngã trẹo tay, truyền ra ngoài chẳng khiến người ta cười rụng răng sao?"
"Ăn nói hồ đồ." Tạ Duẫn Minh nghiêm mặt, "Mẫu hậu từng dạy, con người không thể cố gượng, nhất là ở tuổi chúng ta. Nếu ta nhiễm phong hàn, ắt sẽ nói với mẫu hậu. Mẫu hậu sẽ ôm ta, khe khẽ ngân khúc, vỗ lưng ta, còn hôn trán ta nữa."
Y ngước mắt nhìn Lệ Phong: "Mẫu thân ngươi chưa từng đối đãi với ngươi như vậy sao?"
Lệ Phong lắc đầu, định nói nam tử hán đại trượng phu đâu cần những điều ấy, nhưng lời đến môi lại nghẹn lại. Bởi hắn thấy Tạ Duẫn Minh bỗng kiễng chân, như bướm chạm nước, khẽ hôn lên gò má còn vương hơi lạnh sương mai của hắn.
"Mẫu hậu nói, hôn một cái thì sẽ không đau nữa." Tạ Duẫn Minh lùi nửa bước, nói hết sức nghiêm túc, đôi mắt lại lấp lánh, "Xui rủi cũng sẽ bị đuổi đi."
Lệ Phong đứng sững tại chỗ. Cảm giác ấy nhẹ như lông vũ, lại tựa như in xuống má hắn một đốm lửa nhỏ; ngọn lửa vụt lan khắp thân, thiêu đến tận mang tai đỏ bừng, lưỡi cũng cứng lại: "Điện... điện hạ... ngài... ngài thật tốt..."
Khóe môi Tạ Duẫn Minh không kìm được cong lên, cằm hơi nâng, từ mũi thoát ra một tiếng hừ khẽ như muỗi kêu, rồi quay người chạy đi.
Lệ Phong sững ra hai nhịp mới kịp phản ứng, cười lớn đuổi theo: "Điện hạ chậm chút! Để ta cũng đáp lễ chứ!"
Hai thiếu niên nho nhỏ đuổi bắt dưới hành lang phủ đầy ánh sớm, vạt áo tung bay, làm chim đậu dưới mái hiên giật mình bay loạn. Cho đến khi Liêu Tam Vũ tay cầm quyển sách xuất hiện trước nguyệt môn, khẽ ho một tiếng, cả hai mới đột ngột dừng chân, nghiêm chỉnh chỉnh y phục hành lễ — chỉ là khi liếc nhìn nhau, đáy mắt vẫn còn giấu ý cười chưa tan.Ba năm trôi qua.
Đủ để trẻ nhỏ lớn vọt lên, cũng đủ mài đi vài phần nông nổi, thêm mấy phần trầm ổn — tuy với Lệ Phong mà nói, phần trầm ổn ấy thực sự có hạn.
Hôm ấy giữa buổi giảng kinh, sau vô số lần lén nhìn đàn nhạn bay qua ngoài cửa sổ, Lệ Phong rốt cuộc không nhịn được, hạ giọng hỏi: "Điện hạ, ngày ngày đối mặt với mấy thứ 'chi hồ giả dã' này, ngài thật không thấy chán sao?"
Bút Tạ Duẫn Minh vẫn không dừng, bút lông sói lướt trên giấy Tuyên như rồng du: "Không."
"Vì sao?" Lệ Phong dứt khoát xoay người, chống khuỷu tay lên án.
Mực lan trên giấy thành một đóa mai nhỏ. Tạ Duẫn Minh đặt bút, đáp: "Vì ta muốn trở thành người như phụ hoàng, làm một trữ quân xứng đáng."
Mắt Lệ Phong sáng lên, ghé gần hơn: "Khéo thật! Ta cũng muốn thành người như phụ thân ta! Điện hạ chưa từng thấy đâu — ngày phụ thân và đại ca xuất chinh, giáp bạc rực nắng, tua đỏ như máu, ba vạn thiết kỵ vượt Đồng Quan, ấy mới gọi là uy phong!"
Đầu bút Tạ Duẫn Minh khẽ khựng, cuối cùng ngước mắt nhìn hắn: "Vậy rất tốt."
"Nhưng... muốn làm tướng quân thì phải học võ." Lệ Phong gãi đầu, hiếm khi lộ vẻ do dự, "Ta đến giáo trường học võ, e là không thể ngày ngày bầu bạn điện hạ đọc sách nữa."
"Vì sao?" Tạ Duẫn Minh đặt bút xuống.
"Giáo trường mới tới một vị giáo đầu, ai cũng gọi là Thiệu tướng quân." Mắt Lệ Phong lại sáng rỡ, "Ông ấy muốn nhận ta làm đồ đệ. Sau này ta sẽ không theo Liêu tiên sinh đọc sách nữa... Điện hạ, ngài nỡ để ta đi sao?"
Tạ Duẫn Minh rũ mắt, hàng mi dài đổ bóng nhàn nhạt. Ngoài điện gió lùa qua, lật trang sách xào xạc. Hồi lâu, y mới nói: "Vậy ngươi mau đi đi, vốn dĩ ta đã thấy ngươi phiền rồi."
"Nhưng ta vẫn sẽ quay lại thăm điện hạ!" Lệ Phong vội bổ sung, gần như muốn chỉ trời thề thốt, "Mẫu thân ta nói rồi, Tần gia và Lệ gia đời đời phải phò tá, ủng hộ Tạ thị. Ta sinh ra là để bảo vệ điện hạ. Cho nên ta phải đi học võ, luyện bản lĩnh, sau này mới có thể dẫn điện hạ vượt tường cung, dạo chợ đêm. Điện hạ muốn đặt chân khắp sơn hà —"
Hắn vỗ ngực, từng chữ vang như đinh đóng cột: "Ta cũng sẽ luôn ở bên!"
"Ai cần ngươi bảo vệ." Tạ Duẫn Minh bỗng đứng dậy, ôm quyển Thông Giám dày cộp trên án,"Trong cung có ba vạn cấm quân, kinh kỳ có mười vạn phủ binh, phương bắc còn có phụ thân và đại ca ngươi — đến lượt ngươi sao?" Nói xong liền quay người bỏ đi, bước chân vừa nhanh vừa gấp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!