Chương 91: Ngoại Truyện 3

[If tuyến mẫu thân phụ hoàng sủng ái Thái tử]

Triều Thịnh, năm Vĩnh Hi thứ ba.

Một đêm tuyết rơi.

Nguyễn hoàng hậu sinh hạ một tiểu hoàng tử.

Đây là đứa con đầu tiên của hoàng đế, là đích trưởng tử của người.

Tã lụa được bưng đến trước mặt hoàng đế, bên trong bọc một sinh mệnh nhỏ xíu, đỏ hồng. Hoàng đế nín thở, hé tấm gấm ra một khe, lộ ra gương mặt nhăn nheo, sống mũi mềm mềm sụp xuống, mí mắt phù nhẹ, chỉ có cái miệng nhỏ khẽ mấp máy, phát ra tiếng r*n r* mỏng manh.

Hoàng đế sững người, buột miệng thốt: "Nhỏ thế này... lại còn xấu nữa..."

Trong điện, cung nhân đồng loạt cúi đầu. Nguyễn hoàng hậu khẽ phản đối: "Bệ hạ!"

"Trẫm, trẫm là nói..." Hoàng đế vội vàng chữa cháy, "nó trông như một cục thịt nhỏ. Chẳng trách người ta nói con cái là miếng thịt rơi từ thân mẫu, đúng là một đoàn thịt nho nhỏ..."

Đứa bé trong tã như thể nghe hiểu, cái miệng nhỏ mếu đi, rồi khóc vang dội, tiếng khóc dội lên xà nhà, khiến hoàng đế luống cuống tay chân, vội đưa trả lại: "Hay là bế cho hoàng hậu xem đi, trẫm vụng về, lại chọc nó tức giận rồi."

Bà đỡ cười, đặt tiểu hoàng tử trở lại vòng tay Nguyễn hoàng hậu.

Hoàng hậu nghiêng người, dùng má khẽ cọ lên trán con trai, đôi môi đặt lên làn da non mềm mỏng manh ấy, tiếng khóc dần nhỏ lại, chỉ còn tiếng ư ử như mèo con.

Hoàng đế cũng dùng đầu ngón tay chạm vào nắm tay bé xíu của con trai. Nắm tay ấy bỗng mở ra, mềm mại quấn lấy một ngón tay của người — rõ ràng mắt còn chưa mở, nhưng đã theo bản năng chạm vào người.

"Nó nhận ra trẫm." Hoàng đế mừng rỡ khôn xiết, "Con của chúng ta, đặt tên là Duẫn Minh, có được không? Duẫn chấp kỳ trung, nhật nguyệt vi minh."

Nguyễn hoàng hậu rũ mắt, nhìn nhi tử khẽ cựa mình trong vòng tay, như đang đáp lời. Nàng mỉm cười, giọng nhẹ hơn tuyết, mà ấm hơn than hồng: "Được. Duẫn Minh, Tạ Duẫn Minh."

Hoàng đế là người đầu tiên ôm y.

Nguyễn hoàng hậu là người đầu tiên hôn y.

Ngày mồng bảy tháng Chạp năm Vĩnh Hi thứ ba, tiểu hoàng tử tròn một tháng.

Thái miếu hương khói nghi ngút, lễ nhạc trang nghiêm. Trước sự chứng kiến của tông thất và bá quan, hoàng đế viết ba chữ Tạ Duẫn Minh vào ngọc điệp, chính thức sắc lập Thái tử.

Khi chiếu thư được tuyên đọc xong, Nguyễn hoàng hậu đứng sau rèm châu nhìn phu quân ôm đứa con trong lòng. Một đoàn nhỏ bé như thế, được bọc trong triều phục Thái tử màu đỏ thêu kim mãng bốn móng, ngủ say sưa, hoàn toàn không hay biết rằng mình đã trở thành quốc bản của triều Thịnh.

Tạ Duẫn Minh lớn đến một tuổi, dung mạo hoàn toàn nở rộ.

Y thừa hưởng hàng mày ánh mắt của Nguyễn hoàng hậu, tròng mắt đen láy sáng ngời; sống mũi và hình môi lại giống hoàng đế, thanh tú mà mang anh khí, chỉ là phần anh khí ấy vẫn còn được sự tròn trịa của trẻ nhỏ bao bọc. Nếu không nhìn kỹ, quả thực là một hài tử xinh xắn như ngọc phấn điêu khắc, thẳng thừng "vả mặt" lời nhận xét năm xưa của hoàng đế.

Y là khối ngọc thô được nâng niu, dưỡng nuôi cẩn trọng nhất giữa Tử Cấm Thành long bàn hổ cứ này.

Phụ hoàng là bậc thánh chủ trong miệng quần thần, thủ đoạn như sấm sét, chăm lo việc nước; mẫu hậu họ Nguyễn, thông tuệ tài cán, là thần y treo hồ cứu thế.

Nguyễn hoàng hậu thường thay xiêm y nhã nhặn, váy áo thanh sơ, phấn son điểm nhẹ, trông chẳng khác gì một vị phu nhân quan gia bình thường, bế theo tiểu khuê nữ được chạm trổ như ngọc như ngà, lặng lẽ chuồn ra khỏi cung từ cửa hông.

Khi Tạ Duẫn Minh còn bập bẹ học nói, đã bị mẫu hậu ăn vận giống hệt một cô nương nhỏ: đầu đội mũ con hổ thêu chỉ vàng đỏ, mắt hổ tròn xoe, râu hổ cong rung, oai phong mà lại mang ba phần khôi hài; dưới vành mũ lộ ra khuôn mặt tròn phúng phính. Chiếc váy lụa mềm màu anh thảo quấn lấy thân hình tròn lẳn, nơi gấu váy đính một hàng chuông bạc nhỏ, mỗi bước lắc lư, leng keng không dứt, nom như một con hổ con đang tập tễnh học đi.

Phần lớn thời gian y được bế trong vòng tay, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, tò mò đếm từng cái đầu người. Hàng mi khẽ chớp hai cái đã khiến các thím các mợ tranh nhau xúm lại, lắc trống bỏi đến hoa cả mắt chỉ để chọc y bật cười.

Nguyễn hoàng hậu thích nhất là dẫn nhi tử cải trang đến phủ Túc Quốc Công ở phía tây thành.

Lệ phu nhân trong phủ — Tần phu nhân — là tri kỷ quen biết từ thuở nàng và hoàng đế cùng đánh thiên hạ.

Hai người hễ gặp nhau thường cho lui hết tả hữu, chỉ một ấm trà thanh, vài đĩa quả khô, vậy mà có thể trò chuyện từ lúc trời vừa rạng đến khi bóng tối tứ bề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!