Chương 90: Ngoại Truyện 2

Thiệu tướng quân vốn ưa thanh tĩnh, trên núi sẽ không có người ngoài lui tới.

Tạ Duẫn Minh chưa từng hỏi han việc ấy, ngày tháng trôi qua, những người từ kinh thành đến sớm đã lặng lẽ tản đi, quên mất chủ tớ, quên luôn cả Tạ Duẫn Minh.

Lệ Phong lại cảm thấy như vậy càng tốt. Những người kia không còn ở đây, hắn trái lại thấy tự tại hơn.

Ăn mặc dùng độ của Tạ Duẫn Minh, thứ nào cũng tinh tế. Thiệu tướng quân đương nhiên nuôi nổi, Liêu quốc sư cũng thường sai người mang đến vài món tốt: văn phòng tứ bảo, hoặc những món đồ chơi tinh xảo, thỉnh thoảng còn có một miếng ngọc bội, treo nơi thắt lưng Tạ Duẫn Minh, khiến y trông thanh nhã như ngọc.

Buổi sớm trên Di Sơn, lúc nào cũng bị một làn hương thuốc nhẹ nhàng đánh thức.

Trời còn chưa sáng, Lệ Phong đã dậy. Hắn ra giếng nơi hậu viện gánh nước, từng thùng từng thùng đổ đầy chum gốm, sau đó nhóm lửa trong bếp, đặt nồi thuốc lên, để lửa nhỏ l**m dần đáy nồi, hương thuốc theo đó lan tỏa.

Xong xuôi mọi việc, phương Đông mới chỉ ửng lên một lớp bụng cá nhạt. Hắn lau mồ hôi nơi trán, đứng lặng ngoài cửa phòng, nghe bên trong vang lên vài tiếng ho khẽ, mới giơ tay gõ nhẹ cánh cửa: "Chủ tử, đã tỉnh chưa?"

"Vào đi."

Lệ Phong đẩy cửa bước vào.

Trong phòng bày biện cực giản: một giường, một bàn, một ghế, chỉ có giá sách là chất đầy. Tạ Duẫn Minh ôm chăn ngồi nơi đầu giường. Từ năm mười ba tuổi, hai người đã không còn ngủ chung một giường.

Nay tám năm đã qua, y tĩnh dưỡng trên núi lâu như vậy, thân hình vẫn gầy gò.

Trái lại Lệ Phong lớn lên rắn rỏi. Hắn nhìn gương mặt luôn thiếu huyết sắc của chủ tử, trong lòng mãi không hiểu: thuốc thang không dứt, ăn mặc chu toàn, cớ sao vẫn chẳng thể nuôi được chút thịt nào.

"Chủ tử, hôm nay cảm giác thế nào?" Lệ Phong bước tới bên giường, rất tự nhiên đưa tay thăm trán y. Bao năm nay ngày nào cũng vậy, động tác quen thuộc như hơi thở.

Tạ Duẫn Minh khẽ đáp: "Cũng ổn."

Dứt lời, y hơi mở hai tay, như mời người vào lòng, lại như vô thức muốn xin một chút hơi ấm. Mi mắt vẫn khép hờ, vẻ mệt mỏi nơi chân mày chưa tan, cả người mềm mại chìm nơi gối, đến cả nhịp thở cũng mang theo hơi ẩm dịu ngoan, giống như một con mèo còn chưa tỉnh hẳn, đem phần bụng mềm mại nhất cùng những đầu ngón tay hơi co rụt bày ra trước mắt.

Lệ Phong chợt nhớ đến những con mèo hoang từng gặp trong núi. Nhưng nếu đem so với chủ tử, mèo vẫn kém đi vài phần ý vị.

Tạ Duẫn Minh đợi một lát không thấy động tĩnh, chậm rãi mở mắt: "Sao vậy?"

Lệ Phong cũng không nói rõ được mình làm sao, dạo gần đây hắn rất hay thất thần như vậy. Hắn ổn định tâm trí, mới đưa tay đỡ Tạ Duẫn Minh ngồi dậy, rồi lấy áo ngoài đặt bên giường, cẩn thận khoác lên cho y.

Tạ Duẫn Minh thấp hơn hắn nửa cái đầu. Khi y hơi dựa sang, mùi thuốc quen thuộc nhàn nhạt liền hòa cùng hương bồ kết sạch sẽ, nhẹ nhàng lan vào mũi Lệ Phong.

Thật dễ chịu.

Lệ Phong bất giác cúi thấp đầu thêm chút nữa, để mùi hương ấy gần hơn. Hắn thích mùi này, như thảo dược đun cùng sương sớm trong núi, lại như vải bông được phơi ấm dưới nắng, yên ổn bao bọc lấy phần thanh tịch riêng biệt của Tạ Duẫn Minh.

Về sau, Lệ Phong phát hiện, đây dường như là một căn bệnh.

Hắn mắc phải một chứng bệnh rất lạ.

Chỉ cần Tạ Duẫn Minh xuất hiện trong tầm mắt, tim hắn liền không nghe sai khiến mà đập loạn, thình thịch thình thịch, ồn ào như muốn nhảy ra ngoài. Nếu Tạ Duẫn Minh còn mỉm cười với hắn, hoặc nói thêm vài câu, đầu óc hắn liền rối tung, chiêu thức tâm pháp, binh thư thao lược, tất thảy bị khuấy thành một nồi hồ.

Lúc bệnh nặng nhất, là khi chạm vào.

Có lúc Tạ Duẫn Minh đưa sách cho hắn, đầu ngón tay vô tình chạm nhau; có lúc Tạ Duẫn Minh giúp hắn chỉnh lại cổ áo, đầu ngón tay mát lạnh lướt qua bên cổ; có lúc Tạ Duẫn Minh đọc sách ngủ quên dưới hành lang, hắn đi đắp áo cho y, phải nín thở, động tác cứng đờ như tượng gỗ. Bởi chỉ cần chạm vào, ngón tay liền tê dại, luồng tê dại ấy men theo huyết mạch chạy thẳng đến tim, khiến hắn cả ngày tâm thần bất định.

Hắn trở nên vô cùng kỳ quái.

Trước kia, chỉ cần được ở bên Tạ Duẫn Minh, trông thấy y bình an vô sự, Lệ Phong liền cảm thấy mãn nguyện.

Nhưng giờ thì không còn nữa. Hắn muốn nói chuyện với Tạ Duẫn Minh nhiều hơn. Nếu Tạ Duẫn Minh đáp lời ngắn ngủi, hoặc vì mải đọc sách mà quên để ý đến hắn, trong lòng hắn liền bực bội vô cớ, trống rỗng khó chịu, thế nào cũng không yên.

Nỗi bực ấy không có chỗ phát tiết, chỉ có thể mang ra võ trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!