Chương 9: (Vô Đề)

Ngũ hoàng tử sắp gặp vận may rồi sao?

Ngày thứ bảy kể từ khi pho đồng Phật được đưa vào Trường Lạc cung, Tạ Duẫn Minh liền không còn lấy cớ bệnh tật để từ chối tiếp khách nữa. Y bày trà, chủ động mời Ngũ hoàng tử sang cung đàm đạo.

Tin tức ấy như tiếng sấm đầu xuân trong đêm, cuộn qua Đông Lục Cung, Tây Lục Cung, làm những chiếc linh đồng nơi góc mái đồng loạt rung lên.

"Người bệnh đã gần một tháng, vậy mà lại chịu gặp khách?"

"Pho đồng Phật kia quả nhiên linh nghiệm..."

Lời đồn theo gió len qua từng khe cửa các cung.

Ngũ hoàng tử vừa nhận được thiếp mời, suýt nữa thì bật dậy vì mừng.

"Đại ca đã mở lời trước, ấy là cho bản vương một cái danh huynh hữu đệ cung." Hắn vuốt tấm thiếp nhỏ ép kim, cười đến ánh mắt cũng sáng lên. "Đi, mang theo hũ Long đoàn tuyết mẫu phi được ban năm ngoái, lại chọn thêm hai tấm cung gấm Thiên Thủy bích."

Ngũ hoàng tử đến rất vội. Ngày ấy, đúng giờ Tị chính, hắn vào cung, được nội thị Trường Lạc cung dẫn đường, xuyên qua từng lớp từng lớp hương thuốc.

Trong điện chỉ bày một án thấp bằng gỗ tử đàn, song cửa sổ khép hờ. Hai cung nữ quỳ ngồi hai bên, một người giữ lò đất đỏ nhỏ, một người nâng chén sứ bí sắc. Tiếng nước sôi ùng ục, trà đã đến độ.

Tạ Duẫn Minh khoác ngoại sam màu nguyệt bạch, người còn nhạt hơn cả áo.

Y giơ tay ra hiệu: "Ngũ đệ, mau ngồi xuống đi."

Ngũ hoàng tử vội tiến lên hai bước: "Đại ca an khang, đệ đệ mới có thể yên lòng."

Tạ Duẫn Minh cho lui hạ nhân, tự tay nhận chén trà, đưa đến trước mặt Ngũ hoàng tử: "Đệ nếm thử xem."

Ngũ hoàng tử vội hai tay đón lấy, nhấp một ngụm. Trà là khổ đinh, nước trà xanh biếc, vừa vào miệng đã chát đến tê lưỡi.

Giữa mày hắn giật mạnh một cái, rồi lập tức giãn ra: "Trà ngon! Trước đắng sau ngọt, giống như tình nghĩa huynh đệ chúng ta, chịu được sự nghiền ngẫm."

"Ngũ đệ thích là được." Tạ Duẫn Minh rũ mắt. "Hôm nay mời Ngũ đệ tới đây, chính là muốn đích thân cảm tạ Ngũ đệ cùng Thục phi nương nương. Từ sau khi thỉnh pho đồng Phật này về, ban đêm ta quả thực đã ngủ yên hơn nhiều."

Ngũ hoàng tử nói: "Đại ca quá lời rồi! Huynh đệ chúng ta, hà tất phải nói chữ 'tạ'? Có thể vì đại ca phân ưu, vốn là bổn phận của đệ." Hắn chuyển giọng, trên mặt vừa vặn lộ ra vẻ ưu sầu xen lẫn cảm khái. "Không giấu gì đại ca, mẫu phi đệ... từ sau chuyện lần trước, trong lòng vẫn luôn canh cánh áy náy, ngày đêm tụng kinh cầu phúc trong cung. Lần này nghe tin đại ca cần đến vật ấy, bà ấy không hề do dự, nói rằng nếu pho Phật này có thể giúp đại ca an khang, thì đó chính là công đức lớn lao của bà ấy.

Chỉ là..."

Tạ Duẫn Minh hỏi: "Chỉ là thế nào?"

Ngũ hoàng tử chờ đúng là câu này, lập tức thở dài một tiếng: "Mẫu phi thường nói, nếu có thể đổi lấy sự an khang cho huynh, thì đừng nói chỉ một pho Phật, dù có cắt thịt mình cũng cam lòng. Chỉ là đến nay mẫu phi vẫn còn bị giam ở Vĩnh Hòa cung, đệ mỗi lần nghĩ tới, trong lòng thực chẳng yên."

Lời nói chan chứa cảm xúc, dường như sắp rơi lệ.

Tạ Duẫn Minh đúng lúc đưa tay, đặt lên mu bàn tay hắn, đầu ngón tay lạnh băng: "Ta sẽ lập tức vào cầu phụ hoàng, nhất định phải giải cấm túc cho nương nương. Chuyện ấy vốn dĩ đã nên trôi qua từ lâu."

"Đại ca!" Ngũ hoàng tử trở tay nắm chặt lấy bàn tay tái nhợt của y, "Có lời này của đại ca, đệ... đệ thật sự..." Hắn như nghẹn lời, "Giữa huynh đệ chúng ta, vốn không nên vì tiểu nhân quấy phá mà sinh hiềm khích!"

Tạ Duẫn Minh mặc cho hắn nắm tay, bỗng khẽ thở dài, giọng nói trở nên phiêu diêu hơn: "Ngũ đệ, kỳ thực... trong lòng ta đều hiểu cả." Trong giọng còn phảng phất một tia cô quạnh nhàn nhạt. "Ta hiểu vì sao hiện giờ mọi người đều đối xử tốt với ta như vậy. Chung quy cũng chỉ vì lời 'phúc tinh' của Quốc sư mà thôi."

Ngũ hoàng tử khẽ cứng người, trong điện chợt yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước sôi trên lò, lục bục vang lên.

Tạ Duẫn Minh tự giễu cười một tiếng: "Thân thể ta thế này, chẳng qua chỉ là ngọn đèn tàn trước gió, chiếu chẳng được bao xa, cũng chẳng phát huy được bao nhiêu tác dụng." Y ngước mắt nhìn Ngũ hoàng tử, ngữ khí bỗng nghiêm túc hơn mấy phần, "Nhưng giữa đệ và Tam đệ, Ngũ đệ à, trong đáy lòng ta... thực ra lại càng xem trọng đệ hơn."

Ngũ hoàng tử chấn động toàn thân, gần như cho rằng mình nghe lầm.

"Đại ca..." Nhất thời hắn không biết nên tiếp lời thế nào.

Tạ Duẫn Minh lại hơi nhíu mày, lộ ra vài phần sợ hãi xen lẫn tủi thân, giọng cũng hạ thấp đi: "Đêm đó ở Dực Khôn cung, Đức phi nương nương trong ngoài đều gõ gậy răn đe ta, lời trong lời ngoài toàn là uy h**p, thực sự khiến ta... trong lòng sinh sợ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!